Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 130: Cực Phẩm Mỹ Thực

Nhược Trần đang cảm thấy bất ổn về tiền bối.

Ba mươi phút trước, hắn và Thanh Diệp tìm thấy Trường An nằm bẹp dí trên bàn ghế gỗ, đôi mắt vô hồn, trong bộ áo ngắn tay kỳ lạ, mái tóc chải chuốt vô cùng quái dị.

“Tiền bối sao thế này?”

Hắn lo lắng nghĩ, bước tới gần, đưa tay chạm vào vai Trường An, vỗ nhẹ một cái rồi hỏi:

“Tiền bối, ngài ổn chứ?”

���Không… có ổn…”

Đáp lại hắn là giọng nói không còn chút sức sống nào, như thể niềm hy vọng đón chào ngày mới của Trường An đã tan biến. Khóe mắt “con rối” vô hồn ấy chợt ướt đẫm.

Cái kiểu vừa trấn lột tiền của người ta, lại còn ra vẻ nghĩa hiệp bảo là đầu tư, đúng là tức chết mà!

Trường An đã nghèo rồi, còn bị Phong Thư trấn lột hết tiền trên người rồi vô tư bỏ đi, chết tiệt thật!

Số tiền đó là để thoát nghèo, để hắn vào sòng bạc kiếm bộn, chứ đâu phải để đầu tư vào mấy hoạt động vớ vẩn của cô ta cơ chứ?

Mất rồi, mất hết rồi, bao nhiêu tiền bạc khổ công kiếm được, giờ đã mất sạch rồi.

Nhược Trần: “...”

“Sư phụ mất tiền rồi.”

Thanh Diệp dường như hiểu rõ hắn hơn, nàng thở dài, khẽ lẩm bẩm rồi bất đắc dĩ nhờ cậy Nhược Trần:

“Phiền tiên sinh cõng sư phụ một lát nhé, giờ người chẳng còn sức mà di chuyển đâu.”

“Không sao, ta quen với chuyện này rồi.”

Nhược Trần dễ dàng vác Trường An lên vai, đáp lại bằng giọng bi thương rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu tr��i.

“Tiền bối, ngài có thể đừng ăn hại như thế này được không?”

Bị vác trên vai, Trường An chỉ mấp máy môi, cuối cùng uể oải nói:

“Lão Nhược, ta hết tiền rồi…”

“Tiền bối, nếu ngài cứ tiêu xài hoang phí như vậy, ta sẽ không cho mượn đâu.”

“Aiz, ngươi đúng là keo kiệt thật đấy.”

Trường An chỉ cười khổ, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, hắn lôi ra một tảng thịt lớn được gói ghém kỹ càng, vui vẻ khoe khoang:

“Nhìn này, thịt Ngư Tinh đấy!”

“Chất lượng không tồi, không ngờ tiền bối lại kiếm được thứ này đấy.”

Nhược Trần bật cười khen, trong khi vác Trường An về nhà. Chẳng biết từ lúc nào, hắn đã quen với việc gồng gánh vị tiền bối này trên vai rồi.

Còn Thanh Diệp, vì lý do nào đó, nàng khẽ ngừng bước, không nhịn được mà nở nụ cười.

Chẳng biết từ lúc nào, nàng đã có một nơi để gọi là nhà để về.

Không cầu kỳ xa hoa, chỉ đơn giản vậy thôi.

“Tiểu Diệp, con còn đứng đó làm gì nữa?”

“Vâng, con biết rồi.”

Có người cảm thấy ấm áp khi về nhà, nhưng cũng có người thì ngược lại.

Đó chính là Hữu Thường, Tông Chủ Thánh Tiên Tông.

Nhà của hắn là Thánh Tiên Tông, nhưng không chỉ đơn thuần là nơi để về. Tông môn này còn là nơi làm việc, nơi chồng chất bao gánh nặng trên vai, một nơi mà hắn chỉ muốn lập tức đẩy cho người khác.

Năm mười tám tuổi, hắn đạt đến cảnh giới Nhị Phẩm Kết Thủy, trở thành một phần của Thánh Tiên Tông.

Năm sáu mươi tám tuổi, hắn thành công đột phá hai đại cảnh giới, trở thành Tứ Phẩm Khê Xuyên và cũng là tông chủ của Thánh Tiên Tông.

Năm mươi năm ròng, hắn bận bịu với biết bao nhiêu chuyện. Một đại tông môn có vô số vấn đề cần giải quyết, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần sơ suất một chút là coi như đổ bể hết cả.

Trọng trách đè nặng trên vai khiến Hữu Thường ở lại nơi này thì đau khổ, mà rút lui khỏi đây thì không được. Bởi lẽ, làm vậy chẳng khác nào hắn gián tiếp khiến cả tông môn hơn ngàn người này trực tiếp sụp đổ.

Thế nên công việc này sẽ còn gắn liền với hắn dài dài, ít nhất là trong vòng mười, hai mươi năm nữa sẽ chẳng có gì thay đổi.

Hữu Thường cầm lấy một cuộn giấy, kéo nó ra rồi chợt thở dài một tiếng.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn vang lên. Chẳng biết từ khi nào, một bóng người đã xuất hiện phía sau lưng hắn.

“Cứ tưởng tông chủ đương nhiệm phải có gì ghê gớm lắm, hóa ra cũng chỉ mới Tứ Phẩm Khê Xuyên.”

Quay đầu lại, hắn thấy một người đàn ông tuổi trung niên, thân hình cao to cường tráng, để lộ nửa thân trên với cơ bắp cuồn cuộn. Sau lưng hắn đeo một thanh trọng kiếm khổng lồ, lưỡi kiếm to rộng, sần sùi như đá.

Đó là vị tiền bối từ Thượng Giới xuống đây. Trong tông môn, chỉ có Thiệu Tổ và Hữu Thường biết rõ thân phận của hắn, còn lại đều không được phép biết, như một cơ mật của Thánh Tiên Tông.

Nguyên Phong, cái tên từng để lại một câu chuyện truyền kỳ khắp Xuân Quốc. Hắn chỉ mất hai trăm năm để bước vào Cửu Phẩm Hóa Tiên, với thân pháp nhanh gọn như cơn gió, được thế nhân mệnh danh là Phong Thần.

Đó là lời Hữu Thường nghe kể, còn tận mắt chứng kiến thì khác hẳn.

Hắn tưởng rằng cao thủ thân pháp ph���i có thân thể như thư sinh, mang theo ám khí hoặc một thanh liễu kiếm mới phải chứ?

Cái thân thể cao gần hai mét, vác theo thanh kiếm tựa đá tảng này là sao chứ?

“Tiền bối, ngươi thật sự là cao thủ thân pháp đấy à?”

Hữu Thường khẽ giật khóe miệng, nghĩ thầm. Hắn chưa kịp trả lời Nguyên Phong thì đối phương đã thấy hắn như bị tổn thương, liền thở dài lắc đầu, vẻ tiếc hận hiện rõ:

“Đời đời tông chủ Thánh Tiên Tông, ai ai cũng là tuyệt thế kỳ tài, có khả năng mưu lược thiên hạ, tu vi cao thâm. Thế nên…”

“Ta tặng ngươi một phần cơ duyên, xem như lễ vật của kẻ đi trước.”

Hữu Thường: “...”

Tặng thì tặng đi, còn làm bộ như kẻ đi trước khinh bỉ người đi sau làm gì, mong hắn sẽ tỏ ra ngầu lòi và vả mặt ngươi chắc?

Dù nghĩ vậy, hắn vẫn đáp lại bằng giọng biết ơn trước lòng tốt của đàn anh, đưa hai tay lên nhận lấy đầy cung kính.

Nguyên Phong tiện tay mở ra, rồi đặt chiếc bánh chưng đã gói ghém chặt chẽ cho Hữu Thường. Vậy mà không che được hương thơm của gạo mới, hơn nữa còn có một luồng đạo vận mờ nhạt bao phủ quanh chiếc bánh.

Hữu Thường mở to mắt, không ngờ mình lại nhận được một thứ quý hiếm đến vậy:

“Tiền bối, thứ này là…”

“Ở Thượng Giới cũng có ngày Tết. Trăm năm trước, Hùng Chiêu Vương đã đích thân để lại mười tám phần bánh chưng bánh dày cho hậu duệ mang dòng máu Lạc Hồng, trong đó có cả ta.”

Nguyên Phong nói, nhưng rồi lại cảm thấy tiếc hận:

“Tiếc là thiên phú của ta quá mạnh, nên không cần phải dùng đến nó nữa, giờ thì đưa cho ngươi.”

Chắc chắn lão tiền bối này vừa khoe khoang với mình đấy mà.

Hữu Thường khẽ giật khóe miệng, cố gắng kìm nén cảm xúc muốn lao vào đánh Nguyên Phong. Hắn nhận lấy phần bánh chưng và nheo mày lại.

Hùng Chiêu Vương, một trong mười tám vị vua thủy tổ trong truyền thuyết của Xuân Quốc, hóa ra còn nổi danh đến tận Thượng Giới ư?

Thấy Hữu Thường phấn khích mở gói bánh chưng, Nguyên Phong liền bật cười nói tiếp:

“Bánh chưng tượng trưng cho đất, nghe đồn chỉ cần ăn vào là thân thể ngươi sẽ được một lượng lớn sinh mệnh truyền vào. Điều này không chỉ giúp tăng cường thiên phú, mà còn kéo dài tuổi thọ đến ngàn năm, đặc biệt là còn có khả năng tăng mạnh thiên phú trong lĩnh vực hệ Thổ.”

Tuổi thọ ngàn năm? Điều này chỉ những ai đạt đến Thất Phẩm Hóa Khi cảnh mới có được, mà giờ hắn chỉ cần ăn bánh chưng thôi ư?

Chưa kể đến việc cải thiện thiên phú, chẳng lẽ một người như Hữu Thường chuẩn bị một bước lên trời rồi sao?

Trời ơi, làm nô dịch cho Thánh Tiên Tông năm mươi năm ròng, giờ mới đạt được trái ngọt!

Chỉ một chút nữa thôi là Hữu Thường có thể tiếp nhận món ăn mang đậm bản sắc dân tộc này, giúp hắn mở rộng con đường tu tiên và sau đó rời khỏi vị trí tông chủ ngay lập tức.

Đột ngột, một mùi cực nồng và khó ngửi bao phủ khắp Tông Chủ Điện, khiến Hữu Thường tỉnh khỏi giấc mộng đẹp. Hắn mở to mắt rồi cúi đầu xuống.

Bề ngoài chiếc bánh vẫn như bao chiếc bánh chưng bình thường, nhưng lớp vỏ lại có đạo vận bao phủ, óng ánh tựa một viên ngọc bích. Thế nhưng, dù bất phàm là vậy, Hữu Thường lại ngửi thấy một hương vị kỳ quái.

Hữu Thường chợt đơ mặt ra, rồi hắn nhìn chiếc bánh chưng một hồi lâu. Toàn bộ sự hào hứng mất hút, biểu cảm chỉ có thể dùng hai từ "lạnh tanh" để miêu tả, giọng nói không cảm xúc vang lên:

“Tiền bối, phần nhân của bánh…”

“Đúng vậy, năm xưa trước khi gặp được Hùng Liêu Vương, ta đã khổ chiến cả tháng trời với một con Tà Ngư khổng lồ!”

Nguyên Phong cũng không phủ nhận, hắn kích động kể lại, hồi tưởng lại ký ức năm xưa.

“Cứ tưởng sẽ không có cơ hội gặp được ngài, nào ngờ Hùng Liêu Vương lại cảm nhận được trận đại chiến đó mà tìm đến ta!”

“Cuối cùng, ta thành công tiêu diệt con Tà Ngư đó. Hùng Liêu Vương vì tán thưởng hành động này mà quyết định ban cho ta một phần thưởng.”

“Thế là ngài đã tặng ta hũ mắm làm từ thân xác của Tà Ngư.”

Nguyên Phong tươi cười nói, rồi chợt vung tay. Một hũ mắm khổng lồ xuất hiện, tỏa ra mùi nồng nặc và khó ngửi, một mùi vị tuyệt đối không thể nào khiến kẻ khác quên được.

“Thứ này ăn vào cực kỳ bồi bổ cơ thể, có thể khiến ngươi cảm nh��n được linh khí hệ thủy xung quanh, tăng cường nhãn đồng!”

“Có thể nói, bánh chưng này là tinh túy của Thổ và Thủy, hương vị cũng cực kỳ tuyệt vời. Ngươi nên thử đi!”

Nói dứt lời, hắn liền hài lòng gật đầu, ánh mắt dán chặt vào Hữu Thường, như thể muốn chờ đợi người sau thưởng thức.

Đột ngột, sát ý bao phủ khắp căn phòng, thân thể Hữu Thường run rẩy liên hồi. Giọng hắn cũng vì thế mà khàn khàn đi:

“Tiền bối dùng… phần nào của Tà Ngư vậy?”

“À, dĩ nhiên là phần ruột rồi.”

Bầu không khí trở nên yên tĩnh, đến cả âm thanh từ chiếc lá rơi bên ngoài Thánh Tiên Tông cũng dễ dàng lọt vào bên trong.

Nguyên Phong khẽ nheo mày, cảm nhận được một cỗ sát ý cực kỳ lớn, ngày càng dày đặc bao phủ khắp căn phòng. Nơi xuất phát lại chính là từ Hữu Thường.

Sát ý này, thực sự là của một người tu luyện Tứ Phẩm sao?

Hữu Thường bình thản gói lại chiếc bánh chưng đó, đẩy nó lại về phía Nguyên Phong, giọng nói vẫn lạnh tanh:

“Ý tốt của tiền bối ta xin nhận, nhưng ta cảm thấy có người xứng đáng với nó hơn nhiều.”

Cái gì? Hắn từ chối thứ này, quyết định nhường cho kẻ khác ư?

Nguyên Phong không khỏi ngạc nhiên, nhưng rồi dần chuyển sang thưởng thức thái độ của Hữu Thường.

Nhưng vì sao ngươi lại phải lộ bộ mặt lạnh tanh cùng với hàng tá sát ý như vậy?

“Ồ? Tiểu tử không tệ nhỉ, ngươi muốn đưa cho ai?”

“Thánh Tử Diệp Tuyên, ba năm đột phá Tứ Phẩm, nhưng hắn lại không có linh căn, thuần túy dựa vào nhục thể. Gần đây còn nhận được truyền thừa của Cường Bạo Đại Vương.”

Hữu Thường bình thản nói, sau đó phất tay ra hiệu cho Nguyên Phong, giọng không cảm xúc:

“Tiền bối, ta phải tiếp tục làm việc.”

Nguyên Phong chỉ nhìn hắn một lúc, sau đó liền biến mất, lòng vẫn còn thắc mắc.

Tại sao tên tiểu bối này lại trông cay cú đến thế nhỉ?

Căn phòng trở lại yên tĩnh, mùi mắm tôm vẫn còn nồng nặc ở đây, nhưng Hữu Thường vẫn tiếp tục xử lý công việc với khuôn mặt lạnh lùng.

Hồi lâu sau, Nhị Trưởng Lão chợt đẩy cửa bước vào, khuôn mặt hào hứng, tay cầm một vật hình vuông mà hưng phấn la lên:

“Tìm ra rồi! Ta đang dần mô phỏng lại thứ này được rồi –”

Không để hắn kịp nói hết, Hữu Thường chỉ im lìm xử lý sổ sách. Khuôn mặt hắn ngày càng âm trầm, sát ý dày đặc, khiến Nhị Trưởng Lão, dù hơn hắn hai đại cảnh giới, cũng phải nuốt hết lời định nói vào cổ họng ngay lập tức.

“Nghĩ lại thì hình như có sai sót, cáo từ Tông Chủ!”

Ầm!

Cửa đóng sập lại ngay lập tức. Nhị Trưởng Lão thở phào nhẹ nhõm, rời xa Tông Chủ Điện nhanh nhất có thể, khuôn mặt đầy phức tạp.

Trời đất ơi, cái thứ sát ý này là sao đây? Hòa lẫn với mùi mắm tôm từ đâu ra lại còn kinh khủng hơn nữa.

Tông chủ lại bắt đầu vào chế độ "Cái ghế tông chủ này thực sự phiền phức, tại sao nó lại rơi vào tay mình?" rồi.

“Được rồi, phải gọi mẹ… khụ khụ, Đại Trưởng Lão tới xử lý vụ việc thôi.”

Những trang truyện này đã được truyen.free chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free