(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 13: Diễn kỹ bị chọc thủng
Trong quán trà, một sự lúng túng khó tả bao trùm.
Trường An pha trà xong, đoạn rót vào cốc. Diệp Tuyên vốn không định uống, bèn mở miệng:
“Ừm… không cần phải pha cho—”
Ầm!
Chén hồng trà đã bày sẵn trước mặt hắn, nước sóng sánh trong ly.
“Không cần khách sáo, trà ngọt lắm.” Trường An mỉm cười, nâng ly trà lên khẽ nhấp một ngụm, nhàn nhã nói.
Diệp Tuyên: “...”
Ý của ta không phải như thế…
“Ồ, ngọt thật?”
Bên cạnh hắn, Ngọc Mi ngạc nhiên kêu lên, nàng nâng ly và hớp một ngụm, mắt sáng rỡ nói.
Sư muội, không phải lúc này chúng ta nên tìm cách giải quyết tình huống sao…
Hừ, cuối cùng vẫn phải dựa vào hệ thống thôi!
Diệp Tuyên thở dài thầm nghĩ, sau đó ngưng thần nhìn thẳng về phía trước.
[Ly hồng trà này rất ngọt]
Giao diện hiện ra trước mắt hắn, kèm theo một dòng chữ.
Diệp Tuyên trầm mặc một hồi, cuối cùng chỉ yên tĩnh nhấp trà, khí chất thư sinh nho nhã cũng vì thế mà hiện rõ.
Ừm, đúng là thứ này ngọt thật…
Thanh Nhạc nhìn ly trà trong tay, rồi nàng khẽ cười, đưa mắt nhìn sang Trường An:
“Đột nhiên kêu tiên sinh hầu trà, thực sự quá mạo muội, tiên sinh đừng vì thế mà phiền lòng.”
Trường An lắc đầu, vội vã đáp, giọng như thể sợ nàng sẽ tiếp tục tự trách bản thân:
“Không sao cả, không sao cả, ta cũng đang rảnh, đàm đạo một chút cũng chẳng sao.”
Ngọc Mi khinh thường nhìn hắn, muốn tâng bốc thì cứ ra sức mà tâng bốc đi, bộ dạng chẳng khác gì đám công tử hám gái, thật chẳng có chút bản lĩnh nào.
Thanh Nhạc cười hỏi, khuôn mặt vốn thanh lãnh nay điểm thêm chút ôn hòa, vẻ đẹp quả thực nghiêng nước nghiêng thành.
“Tiên sinh từ nơi xa đến đây mở trà quán cũng quá phí công.”
“Đúng vậy, tại hạ là con trưởng của một gia tộc nhỏ ở Tây Đại Lục, rồi bởi nhã hứng văn thơ, mới tìm đến chốn này, một phần cũng là để chiêm ngưỡng tiên nhân trong truyền thuyết.”
Trường An nói, vẻ gấp gáp, như thể không chờ nổi mà khoe khoang gia thế của bản thân. Ngọc Mi thấy cảnh này thì càng thêm chướng mắt.
Thanh Nhạc thoáng nhíu mày, nhưng rồi nhanh chóng giãn ra, nở một nụ cười, đoạn hỏi:
“Tiên sinh thấy sao về nho đạo?”
“Đạo ba ngàn, nho đạo chí thượng, nho đạo dạy vương làm vua, nhân làm người, quốc làm nước.”
Trường An quả quyết nói. Ngọc Mi nghe vậy mà bất giác nhíu mày, ngay cả Diệp Tuyên, một nho sinh, cũng thoáng lộ vẻ không hài lòng.
Phát ngôn thế này… quá cuồng! Trực tiếp đưa nho đạo lên để chà đạp các đạo khác, xem ra tên này cũng chỉ hòng khoe mẽ với Thanh Nhạc.
Một tên phàm nhân, chỉ cái miệng dẻo quẹo, vậy mà có thể gợi nên sự hứng thú c���a Thanh Nhạc?
Thanh Nhạc nhìn người thanh niên bình thường trước mắt, hoàn toàn chẳng có nét gì nổi bật, nhưng linh cảm trong lòng nàng ngày càng mãnh liệt hơn.
Rốt cuộc là… linh cảm nàng sai?
Không đúng, trực giác của nàng chưa bao giờ sai lệch một cách vô lý như vậy. Vậy thì…
Ngũ hành pháp trận, được lập từ năm hướng của Hoàng Thành, cuối cùng kết thành một trận pháp.
Đúng rồi, đất sét!
Thanh Nhạc như chợt nghĩ ra điều gì đó, nàng dường như đã tìm được đáp án và tiếp tục suy ngẫm.
Sau đêm hôm đó, Diệp Tuyên cùng Kim Thành Chủ đã đến các trận điểm, cuối cùng những gì họ phát hiện chỉ là một tảng đất sét cùng với viên bi sắt, thế nhưng không hiểu sao, chúng lại hóa thành một kiện bảo vật.
Nói không chừng là do vị đại năng nào đó ngẫu hứng luyện pháp bảo như vậy?
Rồi, nàng chợt ngẩng đầu nhìn Trường An, mỉm cười. Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành chợt hiện, khiến hắn không khỏi sững sờ.
Nhưng rồi nàng nói, giọng đầy thâm ý:
“Tiên sinh, một người nho sinh, cớ gì lại mua đất sét?”
Trường An nghe vậy liền im lặng. Hóa ra hôm qua nàng cũng có trong Hoàng Thành, hơn nữa còn chú ý đến hắn? Thảo nào khi ấy Trường An có cảm giác như bị ai đó nhìn chằm chằm, song lại vô tình bỏ qua.
Quả thực, Trường An tin tưởng vào khí chất bình thường và dung mạo chẳng có gì nổi bật của mình sẽ hiếm ai lưu tâm, thế nhưng, mọi thứ lại bị phá hỏng bởi linh cảm nhạy bén của Thanh Nhạc.
Thanh Nhạc thấy hắn im lặng, nàng chỉ khẽ cười, nâng tách trà lên nhấp một ngụm, rồi vừa cười vừa tán thưởng:
“Tiên sinh quả thực có tài diễn xuất cao siêu. Nếu không phải ta chợt nghĩ ra chi tiết đó, chắc vẫn cho rằng tiên sinh chính là một người tầm thường như bao kẻ khác.”
Thanh Nhạc không hề quá lời. Cái cách Trường An thay đổi khí chất và giọng nói của mình không thể chê vào đâu được, chỉ là hắn không ngờ rằng linh cảm của một người lại có thể nhạy bén đến thế.
Diệp Tuyên khẽ nhíu mày, dường như đã nghĩ ra điều gì đó, trong khi Ngọc Mi vẫn còn đang mơ màng không hiểu chuyện gì xảy ra.
“Tiên sinh có thể tháo mặt nạ xuống rồi đấy.”
Nàng nói, trong lời nói ẩn chứa một ý cười.
Trường An chán nản thở dài. Đối với kiểu phụ nữ vừa xinh đẹp, lại thông minh, trực giác cao, hắn chẳng hề muốn có bất cứ mối liên hệ nào.
Nhưng đã bị vạch trần, Trường An cũng không giấu giếm làm gì nữa. Chỉ thấy hắn thở dài và nâng tách trà lên, tay còn lại đặt xuống thành ghế, đôi mắt cũng theo đó mà biến đổi.
Nếu trước đó, Trường An là một người thư sinh ham sắc nhưng còn ra vẻ, thì bây giờ hắn tựa như một thi nhân thoát tục, khí chất tao nhã lộ ra cùng nụ cười ôn hòa.
Ngọc Mi nhìn cảnh này mà mở to mắt, không thể tin vào cảnh tượng này. Còn Diệp Tuyên thì khẽ thở phào, chép miệng và nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Trường An mỉm cười, đôi mắt nhìn về phía Thanh Nhạc, âm thanh nhu hòa cứ như vậy vang lên:
“Tiên tử tìm ta có chuyện gì chăng?”
Thanh Nhạc nhìn người trước mắt, trong lòng không khỏi cảm thán. Diệp Tuyên cũng chỉ cười, lúc này hắn bất chợt cất lời:
“Quả là thâm tàng bất lộ, tựa như biến thành một người khác. Xem ra tiên sinh cũng không chỉ đơn thuần là một người am hiểu nho đạo.”
Trường An cũng mỉm cười, hắn nâng tách trà lên, từng động tác đều tao nhã, nhấp một ngụm trà. Ngọc Mi thấy thế mà sững sờ, không tin vào cảnh tượng trước mắt.
Khí chất của Trường An, bây giờ hoàn toàn giống hệt Diệp Tuyên, đều là thư sinh nho nhã, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tự ngạo, không chịu thua kém bất kỳ ai.
Nhưng vấn đề là, Diệp Tuyên là ai? Đại Sư Huynh, thủ tịch chân truyền của Thánh Tiên Tông. Khí chất của hắn không thể tùy tiện có được, thậm chí khắp hàng tỉ người trên Vĩnh Xuân Đại Lục, cũng chưa chắc có một người mang khí chất tương tự Diệp Tuyên.
Huống chi, kẻ trước mắt một giây trước còn mang vẻ mặt khẩn trương, tìm cách thể hiện trước mỹ nữ, giây sau đã biến thành bộ dạng này, quả là sâu không lường.
“Chỉ là biện pháp để phòng tránh kẻ lạ mà thôi…”
Trường An nhẹ giọng đáp lại Diệp Tuyên, sau đó cười nhẹ:
“Vị công tử này, không phải lúc gặp mặt ở Hoàng Thành, ngươi đã nhận ra điều gì đó sao?”
“Đúng là vậy, nhưng đâu có thể ngờ tiên sinh lại ẩn giấu tài tình đến thế?”
Diệp Tuyên thản nhiên đáp lời và nâng tách trà lên nhấp một ngụm, đoạn hắn đưa mắt nhìn sang Thanh Nhạc.
Sư muội… làm thế nào mà có thể nhận ra hắn đang ẩn giấu cơ chứ?
Thanh Nhạc chỉ cười nhẹ, cuối cùng nàng nhấc tách trà lên, bình thản hỏi:
“Vẫn chưa biết được tính danh của tiên sinh, tại hạ Thanh Nhạc.”
Trường An thản nhiên mỉm cười, sau đó nhẹ giọng nói:
“Cứ gọi ta là Trường An.”
Truyen.free giữ độc quyền nội dung biên tập này, xin vui lòng không tái bản dưới mọi hình thức.