Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 128: Hai nỗi thất vọng

Tách! Tách!

Bên tai, tiếng máy chụp hình liên tục vang lên.

Đừng có chụp nữa, ồn ào quá!

Mặc dù không biết là ai, Trường An vẫn bực bội khẽ quơ tay, lẩm bẩm:

“Ngừng…”

“Ồ? Tỉnh rồi?”

Giọng nói trẻ trung, vui vẻ vang lên, thế nhưng tiếng máy ảnh vẫn không ngừng chụp liên hồi.

Một kẻ ồn ào nào nữa?

Trường An thở dài, cảm nhận cơ thể đau nhức khôn tả, không kìm được mà trợn mắt.

Mạnh Hòa… Kẻ này chỉ một quyền đã khiến mình dở sống dở chết, với sức mạnh phi lý đến vậy, hắn rốt cuộc có âm mưu gì?

Mà, Trường An bị thương nặng lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ?

Hai tháng vừa qua còn đặc sắc hơn cả ba mươi năm mình đến thế giới này rồi đấy!

Sau đó, tiếng chụp ảnh lại vang lên một lần nữa, hoàn toàn đánh thức hắn.

Tách!

“Oa, cử động rồi này, người anh em này còn sống còn sống! Ấy, góc độ này cũng chuẩn đó chứ!”

Tách tách!

“Đừng có chụp…”

Tách tách!

“Đã bảo đừng có chụp!”

Trường An mở choàng mắt và gào thét lên, ánh đèn chớp nháy liên hồi của máy ảnh khiến hắn vô cùng khó chịu.

Mà lời nói của hắn khiến cho Phong Thư giật nảy mình, sau đó nàng vội vã lên tiếng:

“Xin lỗi xin lỗi, tôi lỡ hưng phấn quá đà.”

Tách!

Miệng xin lỗi nhưng tay vẫn bấm máy ảnh không ngừng. Mẹ nó, đúng là con ma cuồng chụp ảnh!

Trường An mắt cá chết nhìn Phong Thư, rồi ngồi dậy, đưa tay bóp vai, đau đớn thở phì phò:

“Đau quá! Đau quá má ơi!”

Trước mặt hắn chính là cô phóng viên đã gặp mấy ngày trước, vẫn là khuôn mặt thanh tú mang nét đẹp hiện đại, vẫn là đôi tai thỏ không ngừng đung đưa.

Nhưng trên người nàng, bộ áo sơ mi trắng đã rách tơi tả, để lộ một mảng lớn làn da trắng nõn, phần váy đen thì không hề bị tổn hại.

Nhìn nàng, trong đầu Trường An chợt xuất hiện hai vấn đề triết học sâu sắc về sự tồn tại và ý nghĩa của cá thể trong thiên nhiên rộng lớn này:

Vì sao con ả này lại bay từ trên trời xuống thẳng vào mặt Mạnh Hòa?

Mà chết tiệt, áo nát bươm thế kia mà váy không rách!? Vô lý hết sức!

Như nhận thấy ánh mắt không mấy đàng hoàng của Trường An, Phong Thư gật gù, rồi chụp thêm một bức ảnh và lẩm bẩm:

“Khuôn mặt khả ố của một tên biến thái bảo vệ Sắc Dục Ma Chủ…”

“Khả ố cái quần, không phải ngươi nên trở về Thượng Giới sao?”

Trường An đen mặt la lên. Thấy Phong Thư như nhớ ra điều gì, khuôn mặt nàng tái nhợt, quỳ sụp xuống đất, thân thể co rúm như một chú thỏ nhỏ.

“Ta bị người đánh… Giờ không có cách ra khỏi thế giới này.”

Hả? Có người đánh được con ả này?

Trường An nghe Phong Thư nói thế, hắn liền giật nảy mình, không dám tin. Bởi lẽ, tốc độ của nàng cực kỳ nhanh, cho dù không đánh lại cũng dễ dàng thoát thân, vậy mà sao…

Cuối cùng, khuôn mặt nàng lộ ra vẻ cay đắng, tay nắm chặt đấm vào bức tường, đôi mắt tràn ngập nỗi ân hận không thể nào xóa nhòa.

Tâm trạng nàng lúc này có lẽ vô cùng phức tạp, được tạo nên từ nỗi thất vọng, cay đắng và tủi nhục của một vị cường giả từ Thượng Giới xuống, lại bị đánh phế tu vi ở cõi phàm?

“Là do tôi…”

Lần đầu tiên thấy vẻ mặt này của Phong Thư, Trường An liền sững người, hắn chợt nhận ra… mình khó lòng hiểu hết con người này.

Hắn còn định mở lời an ủi, Phong Thư lại cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói:

“Biết không kịp chụp ảnh Sắc Dục Ma Chủ thì mình đã đăng mặt tên khốn nạn kia lên báo rồi.”

Tiếc thật, đối phương ra tay quá mạnh, khiến nàng chưa kịp chụp được một tấm nào đã bị bại trận, còn bị đẩy xa đến tận bên kia không gian. Phong Thư phải thiêu đốt sinh mệnh mới trở về được đây.

Trường An: “...”

Ừ, bà hối hận vì không chụp được mặt của cái thằng đã nhét hành vào mồm mình à? Tính đăng lên báo hay sao?

Mẹ nó, khác gì mấy tên phóng viên rởm đời không?

Và khi Phong Thư còn đang chìm trong nỗi âu sầu, Trường An chợt đặt tay lên vai nàng, nở một nụ cười ôn hòa và nói:

“Ngu thì chết, khóc lóc làm gì?”

Quá chân thành, không mang một chút giả dối nào trong đó, một lời chế giễu ngắn mà thâm thúy khiến Phong Thư dường như cảm thấy "tốt hơn". Nàng liền lấy ra chiếc máy ghi âm, mỉm cười bật nó lên.

“Tiền bối, ta cảm thấy một cỗ khí thế mạnh mẽ…” (Lời của Nhược Trần)

“Ừm, là kẻ địch.” (Lời của Trường An)

Trường An: “...”

Thế quái nào lời hắn gáy to thách thức Thánh Vực vẫn còn bị con mụ này lưu giữ mất rồi?

Trường An tròn mắt nhìn nàng phóng viên xinh đẹp nhưng tâm hồn thì méo mó, cuối cùng hắn nở một nụ cười nịnh nọt, xun xoe bóp vai nàng:

“Đại nhân bình tĩnh, có gì chúng ta cứ thong thả bàn luận, lời ấy ta cũng chỉ đùa thôi, ha ha.”

“Một vạn tinh thạch.”

Phong Thư ngẫm nghĩ, rồi nàng tươi cười nói, bàn tay mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt ve chiếc máy ghi âm.

Đệt, lại tống tiền nữa kìa, mẹ nó thứ nhà báo rởm!

Trường An đen mặt nhìn nàng một lúc, cuối cùng chợt để ý đến bóng người đang ngồi cô độc, quay lưng về phía cả hai, khuôn mặt như cúi gằm xuống.

Thiên Kiều có vẻ buồn bã, bầu không khí xung quanh nàng cũng trầm lắng hiếm thấy, dường như nàng đang thất vọng về bản thân?

Cũng phải thôi, khi mà một người luôn vô địch, chèn ép bao thiên tài khác lại gặp phải một kẻ mạnh phi thường, chắc chắn đạo tâm sẽ bị lung lay, dần trở nên thất vọng về bản thân.

Trường An cũng từng như thế, hắn nhìn Thiên Kiều với ánh mắt như nhìn hậu bối, không kìm được mà thở dài:

“Hài.”

Ngay cả Chân Long Ngự Bào, Phong Thư từ trên trời giáng xuống một đòn nặng nề mà Mạnh Hòa vẫn không hề hấn gì, dường như chuyện này gây tổn thương cho Thiên Kiều rất nhiều thì phải?

Vì vậy, hắn liền bước tới bên Thiên Kiều và nói:

“Long Ngạo Thiên đại nhân…”

Có Phong Thư ở đây, hắn cũng không thể gọi thẳng tên Thiên Kiều được, dù sao thì để an toàn cho bản thân, nàng đã quyết định che giấu giới tính của mình.

Vai của Thiên Kiều khẽ run lên, sau đó nàng ngẩng đầu nhìn Trường An, tay cầm tô cháo và đang húp từng ngụm nhỏ.

Thế mà, tô cháo đủ cho ba người ăn mà Trường An nấu đã rỗng tuếch, lăn lông lốc phía sau lưng nàng, sạch bong không một dấu vết.

Nàng ngây thơ đặt bát cháo xuống rồi nhìn Trường An, mỉm cười:

“Ngươi vẫn ổn nhỉ?”

Trường An trầm mặc, ánh mắt hắn không một từ ngữ nào diễn tả được, chỉ nở nụ cười gượng gạo.

Đả kích? Cái bóng dáng ngồi húp cháo thế này có gì là đả kích nàng?

Vô tâm vô tư quá đấy chứ?

Nhưng rồi, Trường An cũng chỉ đành cười gượng, lên tiếng cảm ơn nàng:

“Đại nhân, cảm ơn ngài đã ra tay cứu giúp ta nhé.”

“Không có gì đâu.”

Nào ngờ, cô nàng chỉ quay đầu tránh ánh mắt hắn, cúi xuống, tiếp tục thưởng thức bát cháo cá trên tay. Điều này có phần kỳ quái, không phù hợp với bản tính cao ngạo của Long Ngạo Thiên, hay sự ngây ngốc của Thiên Kiều.

Trong đầu Thiên Kiều chợt hiện lên một cảnh tượng vừa mới xảy ra gần đây.

Bầu trời đỏ thẫm màu máu, hắc khí cuồn cuộn nuốt chửng lấy Thiên Kiều.

Đột ngột, một bàn tay xuyên thủng lớp khí đen u tối kia, nắm chặt lấy nàng, kéo lùi về phía sau, ôm vào lòng.

Lúc đó… Là lần đầu tiên nàng được cứu giúp một cách bất ngờ như vậy, Thiên Kiều không tài nào đoán trước được.

Nhưng rồi, Thiên Kiều lắc đầu quầy quậy, nàng bưng chén cháo lên, gần như che kín cả khuôn mặt.

Không phải, chủ quán đã nói rằng đó là một vị tiên nữ cơ mà, đâu phải là hắn cơ chứ?

Chủ quán rất ngốc, nên sẽ không có chuyện nói dối đâu.

Trường An thấy biểu hiện kỳ quái của nàng, khuôn mặt chợt lộ vẻ quái lạ, không hiểu gì cho cam.

Đột ngột, Phong Thư xoa cằm, quan sát hành động của cả hai, chợt ánh mắt lộ vẻ quái lạ.

Một người thanh niên bình thường và mỹ nam cao ngạo, thiên tư trác tuyệt, được vô số kẻ theo đuổi à?

“Ai thụ ai công vậy?”

Cuối cùng, nàng buột miệng hỏi.

Trường An: “...”

Thụ thụ công công cái con khỉ gió nhà bà đấy!

Trái ngược lại với phản ứng của Trường An, Thiên Kiều mờ mịt không hiểu gì:

“Thụ? Công? Là gì vậy?”

Bụp!

Trường An không chút cảm xúc bịt tai nàng lại, khiến Thiên Kiều thoáng giật mình, tròn mắt quay đầu lại.

“Tiên sinh?”

“Có một số thứ không biết sẽ tốt hơn, Ngạo Thiên đại nhân à…”

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin hãy trân trọng công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free