Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 126: Thiên Mệnh Chi Tử là ta!

Sau khi áp đảo Mạnh Hòa bằng một chiêu, Thiên Kiều liền vội vã chạy đến đỡ Trường An dậy, nhanh chóng lấy ra một túi vải, rồi dốc ngược xuống.

Hàng chục viên đan dược đủ màu sắc lấp lánh rơi xuống đất, mỗi viên đều quý giá đến phi thường, chỉ nhìn qua cũng đủ biết giá trị của chúng.

Và đống đan dược quý giá này, Thiên Kiều không chút do dự nhặt lấy, nhét thẳng vào miệng Trường An!!!

"Chủ quán! Ngài đang bị thương nặng, đừng cử động mạnh!"

Trường An: ???

"Ưm ưm! Đừng… Ưm!"

Cảm nhận vô số dược lực đang chảy trong cơ thể, từng viên, từng viên đan dược giá trị liên thành đều được Thiên Kiều đem ra sử dụng.

Mẹ kiếp, đâu phải ai cũng có thể “hack” đan dược kiểu đó đâu, cô nương!

Thiên Kiều có Chân Long Huyết Mạch, nàng không cần tìm cách bài trừ tạp chất trong đan dược, cũng như tốn thời gian luyện hóa chúng.

Trường An cũng mang Chân Long Huyết Mạch, nhưng thân thể hắn vẫn là phàm nhân, lại chưa khôi phục hoàn toàn, nên đan dược chẳng có tác dụng gì với hắn lúc này.

Sự không hiểu nhau giữa hai người tạo nên một cảnh tượng dở khóc dở cười.

Sau khi bạo lực nhét hết đan dược vào miệng Trường An, nàng thu tay lại, gương mặt lạnh lùng quay về phía kẻ địch.

Mạnh Hòa không hề hấn gì với đòn tấn công vừa rồi, hắn chỉ thản nhiên bóp nát Long Trảo, gương mặt mỉm cười nhìn nàng.

Một đôi mắt tràn ngập vẻ hứng thú.

"Nhân vật chính?"

Thiên Kiều không nói nhiều, đôi mày ngọc khẽ cau lại. Dường như không có ý định đàm đạo với đối phương, nàng chỉ bước tới, nắm chặt hai tay và bày ra tư thế chiến đấu.

Thiên Kiều không sử dụng một món pháp khí cố định nào, nàng chưa tìm ra thứ phù hợp với bản thân.

Chỉ thấy Long Lực bỗng chốc bùng phát từ khắp thân thể nàng, tạo nên một khí thế bá đạo, cực kỳ mãnh liệt, tựa như có tiếng rồng gầm vang! Kim quang bao phủ, cuối cùng bao bọc lấy nàng, mang đến một áp lực cực kỳ dữ dội.

Rồi, nàng ra chiêu!

Thiên Kiều bóp chặt tay, một Long Trảo khổng lồ chợt hiện ra trước mặt nàng, rồi bay thẳng về phía Mạnh Hòa, như muốn bóp nát hắn.

Đối phương thoáng ngạc nhiên trước thực lực nàng thể hiện, không nhịn được lẩm bẩm:

"Long Lực tinh thuần đến thế, chẳng lẽ là Long Tộc?"

Cũng mạnh đấy, nhưng Mạnh Hòa đã chứng kiến cảnh này vô số lần, khiến hắn cảm thấy nhàm chán rồi.

Kiểu như, A là nhân vật chính, người thân của A (B) bị tấn công, A liền trả thù một cách bá đạo.

Và thế là, thân thể Mạnh Hòa nhanh chóng biến mất. Đôi mắt Thiên Kiều chợt co rút, cảm nhận được nguy hiểm, nàng liền vận Long Lực bao phủ lấy thân thể.

Ầm!

Đột ngột, một vết nứt xuyên qua hàng phòng ngự của Thiên Kiều, Kim Quang Thuẫn nát bấy như mảnh thủy tinh. Nhưng cú đá của Mạnh Hòa không hề ngừng lại, lạnh lùng nện thẳng vào ngực nàng.

Phốc! Cảm giác như xương cốt muốn tan nát, thân thể Thiên Kiều lùi lại một quãng dài, gương mặt tái nhợt.

"Hự!"

"Kinh nghiệm chiến đấu quá non kém."

Mạnh Hòa nhún vai, tiếc rẻ tặc lưỡi. Đôi mắt vẫn lộ ý cười, hắn bước tới, tung quyền vào bụng Thiên Kiều.

"Trong trường hợp không theo kịp tốc độ của đối phương, ngươi nên tập trung bảo vệ vào các bộ vị quan trọng trên cơ thể."

Thiên Kiều chật vật đỡ đòn, nhưng Mạnh Hòa không hề kiêng nể, tiếp tục tấn công dồn dập. Sau đó, hắn mới bâng quơ nói:

"Mà, ta nghe nói nhân vật chính khi đối diện với cái chết thường sẽ bộc lộ ra sức mạnh siêu phàm, đúng không?"

Hắn đang nói cái gì vậy?

Ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu Thiên Kiều, chợt một bàn tay bóp chặt cổ nàng, nhấc bổng lên. Mạnh Hòa tươi cười, rồi đột ngột bóp mạnh.

Long Lực bắt đầu hỗn loạn, cảnh tượng tựa như một đầu rồng bị vây trong lưới, không ngừng vùng vẫy, khiến hang đá cũng rung chuyển. Thấy cảnh này, Trường An liền rút Thánh Thế Kiếm ra.

Nghiến răng nôn ra những viên đan dược Thiên Kiều vừa nhét vào miệng, Trường An nắm chặt Thánh Thế Kiếm, suy nghĩ cách giúp đỡ nàng.

Đánh chính diện? Chắc chắn trăm phần trăm là không thể thắng nổi đối phương rồi.

Công pháp? Không thể sử dụng. Hắn chỉ biết dùng Thánh Thế Kiếm để thi triển kiếm kỹ, đương nhiên khó lòng đọ lại với sức mạnh của tên này.

Nếu không thể, vậy chiêu này thì sao?

Ý nghĩ vừa thoáng hiện trong lòng Trường An, chợt một đôi mắt liếc nhìn hắn.

Dẫu bị bóp cổ đến khó thở, rơi vào thế bị động, Thiên Kiều vẫn chỉ liếc nhìn Trường An. Đôi mắt nàng tràn đầy ngạo khí lẫn sự tự tin.

Tựa như nàng không muốn hắn ra tay cứu giúp, cũng như… không muốn mắc nợ ai.

Điên rồi sao? Dù nàng là Thiên Mệnh Chi Tử, nhưng sức mạnh của kẻ địch này nằm ngoài hiểu biết của thế gian, một sức mạnh đến vô lý. Tại sao lại ngoan cố từ chối sự trợ giúp của mình cơ chứ?

Luyện Thể? Võ giả nào có thể luyện thể đến mức độ này cơ chứ?

Cuối cùng, Trường An khẽ thở dài, quyết định từ bỏ, uể oải nói:

"Được rồi, cứ lấy Đại Địa Bạch Thủy đi…"

"Hả? Ta không cần nó."

Nào ngờ, Mạnh Hòa vẫn tươi cười lắc đầu, đồng thời ra sức bóp chặt cổ Thiên Kiều hơn, rồi lấy ra Đại Địa Bạch Thủy đang giữ trong tay.

Đại Địa Bạch Thủy là một khối cầu tròn màu trắng ngọc, tựa như một giọt nước tuyệt đẹp, dù có thả ra vẫn giữ nguyên hình dáng tròn trịa.

"Thứ này quý thì rất quý, nghe nói uống vào còn có thể trường sinh bất tử… nhưng ta chẳng quan tâm."

"Ta lấy thứ này cũng chỉ để có cơ hội đánh một trận với Đại Vị Vương mà thôi."

Vừa dứt lời, khi siết chặt cổ Thiên Kiều hơn nữa, Mạnh Hòa chợt mở mắt, để lộ đôi nhãn đồng tựa như mãnh thú. Chiến ý của hắn át hẳn Long Lực, bao phủ khắp chốn này.

Một khí thế khát khao chiến đấu, truy cầu hai chữ ‘vô địch’.

Một linh hồn khao khát được giải tỏa bởi những dòng máu đổ trên chiến trường.

Trường An chợt nhíu mày, cuối cùng hắn giơ ngón tay lên, linh khí trong khu vực tức khắc chấn động liên hồi.

Hắn muốn thi triển một chiêu thức tương tự thần thông đã tạo ra thân xác lão Nhược, chỉ có điều hoàn cảnh nơi đây không giống vực thẳm phong ấn Nhược Trần.

Linh khí ở đây nồng độ gấp chín, mười lần so với bên ngoài, nhưng chỉ vậy thôi. Trong khi nơi phong ấn lão Nhược có vô số trận pháp, tài liệu trận quý hiếm, nên hắn mới dễ dàng sử dụng được.

Hậu quả là khe vực đó đã trở thành một nơi khô cằn không chút linh khí, là tử địa cho bất cứ người tu luyện nào.

Lần này thi triển… chắc chắn tỷ lệ thất bại cực kỳ cao. Nhưng cứ đánh cược một lần xem sao?

Hắn nghĩ thầm, nhưng chợt cảm giác đau nhói xuất hiện. Long Lực siết chặt cánh tay Trường An, nhất quyết không cho hắn thi triển bất cứ điều gì.

Thiên Kiều dùng Long Lực ngăn cản Trường An, chợt nàng cất tiếng, giọng nói có vẻ lạnh lùng:

"Tuy không biết rõ, nhưng ta không phải là loại người ngươi nói đến."

"Ừm."

Chợt, Mạnh Hòa nhướng mày, có vẻ hứng thú nhìn nàng. Không chỉ có hắn bất ngờ, mà đến cả Trường An cũng vậy.

Ngoại hình nổi bật, khí chất siêu phàm vương giả, mang Long Lực trong người, thiên tư cao ngất ngưỡng, cơ duyên đầy mình… vậy mà không phải nhân vật chính?

Trường An cố gắng nhúc nhích hai bàn tay, nhưng Long Lực của Thiên Kiều khiến hắn không thể cử động, rồi nàng bật cười:

"Ta không chờ đợi cho cơ duyên, cho may mắn hay khí vận đến một cách thụ động."

Chợt, hệ thống liên tục hiện cảnh báo, giao diện bất ngờ xuất hiện trước mắt Trường An.

[Cảnh báo! Cảnh báo! Đạo Khí Chân Long Ngự Bào cảm nhận được Chân Long Huyết Mạch mạnh mẽ ở gần đây, chủ thể có muốn tạm thời chia sẻ quyền sử dụng không?]

Hả? Chân Long Ngự Bào bắt đầu tự phản ứng?

Trường An ngạc nhiên, sau đó hắn như nghĩ ra điều gì mà nhìn về Thiên Kiều.

Là do Chân Long Huyết Mạch đang chảy trong thân thể nàng đã hấp dẫn nó ư?

Nghĩ lại thì… Chân Long đại nhân đã dặn trước lời này cho hắn, vào cái ngày mà ngài tặng nó cho Trường An.

"Trường An, món Đạo Khí này chỉ cần có Chân Long Huyết Mạch là sử dụng được, nên cứ coi như nó là của ngươi."

Ngày đó, đối phương đã trao lại miếng vảy của mình cho hắn, vừa cười vừa dặn dò.

Sau đó, hắn thắc mắc:

"Vậy sau này hậu duệ của ngài xuất hiện thì sao?"

"Hậu duệ của ta cũng có thể sử dụng, đến lúc đó… hi vọng ngươi sẽ chiếu cố nó như con của mình nhé?"

Thời gian trôi qua nhanh thật…

Trường An ngẩn ngơ, cuối cùng hắn chợt bật cười, bất đắc dĩ nhìn Thiên Kiều.

Giờ thì hắn hiểu vì sao nàng tự tin đến thế, bởi có đôi khi… may mắn cũng là một loại thực lực.

Ầm!

Hang động đột ngột bị chẻ làm đôi, một thân ảnh lao xuống với tốc độ chóng mặt, áp lực kinh hoàng tức khắc san bằng cả khu vực xung quanh.

Mạnh Hòa cũng vì thế mà giật mình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cuối cùng mới nhận ra một bóng người đang lao thẳng về phía hắn với tốc độ không tưởng.

Thế gian này, Thiên Mệnh Chi Tử là một điều đặc biệt, khi khí vận của cả trời và đất đều giao thoa nơi kẻ đó.

Thiên Kiều cũng thế, nhưng nàng không chỉ đơn thuần là “may mắn” hơn người.

May mắn cũng là sức mạnh của nàng.

Ầm!

Hang động bị xuyên thủng thành một hố lớn. Trường An lập tức bị thổi bay ra xa vì xung kích mạnh mẽ, huống chi kẻ lãnh đòn trực diện là Mạnh Hòa.

Bóng người từ trên không trung lập tức lao thẳng xuống Mạnh Hòa, để lộ thân hình một người phụ nữ mặc áo sơ mi váy đen, cùng đôi tai thỏ.

Thật trùng hợp, Nhã Phong Thư đã từ hành tinh bên kia phi thẳng xuống nơi này, tình cờ lao trúng Mạnh Hòa.

Tất cả, chỉ là tình cờ.

Sau đó, Thiên Kiều chợt mở bàn tay, chỉ thấy hư ảnh một món binh khí dần hình thành. Nàng bình thản đáp:

"Ta may mắn, và ta biết điều đó."

Trường An ngẩn người nhìn cảnh này, cuối cùng hắn nở nụ cười bất đắc dĩ, rồi nói với hệ thống:

"Chia sẻ đi."

May mắn đến điên rồ, đúng chuẩn nhân vật Long Ngạo Thiên rồi đấy.

Kim quang tỏa sáng, chói lọi đến mức không ai có thể thấy gì!

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free