(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 125: Long Ngạo Thiên ra sân!
[Chủ thể, Hệ Thống phát hiện một nguồn năng lượng rất lớn, có vẻ cực kỳ hữu ích cho tình trạng của ngài lúc này.]
Âm thanh chợt vang lên trong đầu khiến Trường An khẽ giật mình, liền hỏi lại Hệ Thống với giọng nghi ngờ:
“Cái gì? Ngươi nói thật ư?”
Hiện tại, hắn và Mạnh Hòa đang tiến sâu vào lòng đất. Bởi vì Trường An không tài nào leo lên mặt đất cách đó hai cây số được, mà gã võ giả ngốc nghếch này lại vừa kéo chân Trường An thêm một lần nữa!
May mắn thay, Hệ Thống đã mang đến một tin vui, và rồi nó tiếp tục vang lên:
[Đúng vậy, chỉ ở gần đây thôi.]
“Vậy thì tốt quá, nhanh chỉ cho ta vị trí đi!”
Trường An nghe vậy hồ hởi nói ngay, rồi trước mặt hắn chợt hiện ra một màn hình xanh thể hiện địa đồ khu vực này, kèm theo kinh độ, tọa độ, vĩ độ. Bên cạnh đó là các thông tin về đất đai, khoáng sản xung quanh và vô số dữ liệu khác nữa.
Khuôn mặt hắn chợt đơ ra, ánh mắt đầy hoang mang.
Mấy cái thứ này là gì nhỉ?
Hình như trước khi xuyên việt, ở trường đã dạy về kiến thức này trong môn địa lý, nhưng Trường An đã nhiệt tình trả lại hết cho thầy cô rồi còn gì? Bởi vậy, bây giờ hắn chẳng hiểu gì về tấm địa đồ này.
“Hệ Thống, ta không hiểu…”
[... Thực sự xin lỗi chủ thể, Hệ Thống đã đánh giá quá cao trí thông minh của ngài.]
Hệ Thống chân thành xin lỗi, nhưng Trường An chợt cảm thấy lòng nhói đau, khuôn mặt hắn phức tạp đến không lời nào có thể diễn tả.
Tại sao nghe ngươi xin lỗi, lòng của ta càng đau nhói hơn thế này?
Không để chủ nhân phải chờ lâu hơn nữa, giao diện màu lam nhạt liền thay đổi, cuối cùng chỉ còn lại vỏn vẹn một dòng chữ:
[Tiến về phía trước 300m, sau đó đi xuống dốc đá (nguy hiểm) tiếp tục…]
Cực kỳ ngắn gọn, cực kỳ dễ hiểu, thậm chí ngay cả Trường An cũng có thể hiểu được Hệ Thống đang muốn nói gì.
Hệ Thống, thực ra ta chỉ cần ngươi chuyển thành dạng bản đồ như trong các game RPG thôi, đâu cần đơn giản đến mức này chứ?
Cứ như trí thông minh của hắn lại bị sỉ nhục một lần nữa!
Trường An khẽ giật khóe miệng, cuối cùng hắn hít một hơi sâu và tiếp tục bước đi theo hướng của Hệ Thống. Mặc dù càng đi sâu càng tối, nhưng ít nhất Trường An vẫn có thể sử dụng Thánh Thế Kiếm như một cây gậy dò đường.
Mạnh Hòa tò mò nhìn nó, cuối cùng mới thán phục nói:
“An Huynh, thanh kiếm này không tầm thường nhỉ?”
“Đúng vậy”
Trường An uể oải đáp, hắn từ từ dẫn Mạnh Hòa đi đến một nơi nào đó, và kỳ lạ thay, Mạnh Hòa lại kh��ng hề thắc mắc điều gì.
Chính vào lúc này, Trường An như chợt hiểu ra điều gì đó, sau đó ánh mắt khẽ nhíu lại.
Phải chăng Đại Địa Bạch Thủy mà tên đần này đang tìm kiếm cũng chính là thứ mà Hệ Thống vừa nhắc đến?
Nếu vậy…
Trường An gật gù, chợt một cảm giác sát ý truyền đến từ sau lưng cả hai, rồi mặt đ��t chợt rung chuyển dữ dội!
“Cái gì vậy?”
Trường An ngạc nhiên kêu lên, hắn đề phòng nắm chặt Thánh Thế Kiếm, ánh mắt chợt tập trung.
Chỉ thấy những tảng đá lớn đột ngột di chuyển, chúng như có linh tính, tự động tìm đến nhau, dần dần ghép lại, hình thành một gã người đá khổng lồ, cao đến ba mét!
Ở sâu hai cây số dưới lòng đất này, những tảng đá đều cực kỳ cứng cáp, mà tên người đá này lại trông rất nguy hiểm, chỉ cần một cú vung tay là có thể đánh bay cả cường giả Kết Thủy Cảnh trở xuống!
Trường An chợt nắm chặt Thánh Thế Kiếm, sau đó kêu lên:
“Tình huống nguy hiểm rồi, chúng ta…”
Ầm!
Mạnh Hòa tung cước, đá nát gã người đá khổng lồ, khiến đá vụn bay tứ tung khắp hang động và làm nó rung chuyển.
“Hả? Cái gì cơ?”
Một cước chết luôn, không lằng nhằng.
Trường An: “...”
Con mẹ nó! Loại võ giả Luyện Thể nào mà một đá chết luôn cái thứ đó hả?
Khoan đã, hay là hắn ta trông có vẻ bình thường, nhưng thực ra chiêu thức vừa rồi đã phải trả cái giá rất lớn?
Chợt, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu Trường An, rồi hắn khẽ nhíu mày xoa cằm, ánh mắt thăm dò nhìn Mạnh Hòa.
“Chà, nguy hiểm thật đấy”
Chỉ thấy người sau thu chân lại, nở một nụ cười, sau đó hướng ánh mắt về phía Trường An mà nói:
“Vậy, ta đi chứ?”
“À, đi thôi”
Trường An gật đầu, hắn chỉ lặng lẽ nhìn đối phương rồi mới cất bước đi theo chỉ dẫn của Hệ Thống.
Mà chẳng biết từ lúc nào, Thánh Thế Kiếm đã bớt đi một chút rỉ sét, cán kiếm dần khôi phục vẻ xa hoa, tinh xảo như ban đầu.
Hai người bước đi một hồi lâu, chợt mặt đất lại rung chuyển, sau đó vô số xác sống từ từ trồi lên dưới các khe nứt đá, những cánh tay thối rữa thò ra bên ngoài.
Đôi mắt Trường An chợt khẽ co lại, hắn nắm chặt Thánh Thế Kiếm mà cắn răng.
“Là xác chết của những kẻ từng bỏ mạng nơi đây, chúng thối rữa mà hóa thành cương thi nằm giữa các khe hở…”
Chết tiệt, xem ra muốn lấy được thứ này, phải trải qua một trận khổ chiến rồi!
Ầm!
Chợt, Mạnh Hòa tiện chân dẫm một cái, khiến mặt đất sụp xuống đè nát xác chết bên dưới, chỉ còn lại vài cánh tay bị đứt rời khi khe nứt khép lại. Chúng giãy dụa như những con giun trước khi bốc hơi trong không khí rồi biến mất.
“Bọn này ồn ào thật”
Trường An: “...”
Thực ra… cũng chẳng hẳn là khổ chiến lắm nhỉ? Xem ra hắn đánh giá thấp sức mạnh của kẻ này mất rồi.
Đi được một đoạn, chợt chân Mạnh Hòa dẫm phải một khối đá, khiến một lớp kết giới hình thành, sát ý bao phủ khắp nơi.
Trường An không nhịn được, liền lên tiếng nhắc nhở, vội vã tìm cách phá trận:
“Không được! Đây là sát trận, đừng manh động đấy!”
Ầm!
Và một lần nữa, âm thanh đổ vỡ lại vang lên, Mạnh Hòa vung tay đấm xuyên qua kết giới và khiến nó vỡ tan tành, mỉm cười vuốt áo bước ra ngoài.
“An Huynh, huynh nói gì vậy?”
“Không có gì…”
Quả nhiên càng đi về phía trước, bọn họ càng gặp nhiều hiểm nguy: tầng tầng lớp lớp bẫy rập hiểm hóc, các loại quái vật nguy hiểm tiềm ẩn trong hang đá, những thử thách cam go liên tục ập đến bất ngờ. Mỗi một hiểm nguy đều khiến người ta cận kề cái chết!
Và tất cả đều bị Mạnh Hòa một đấm phá nát.
Cuối cùng, bọn họ đến trước một cánh cửa đá to lớn, và Hệ Thống tận tình giải thích:
[Chủ Thể, đằng sau cánh cửa này là nơi phát tán nguồn năng lượng mạnh mẽ, nó sẽ có ích cho ngài!]
Ầm!
“Con mẹ nó, chỉ cần đẩy cửa là được rồi”
Nhìn thấy Mạnh Hòa không nể nang gì mà tung quyền đấm nát cửa đá, Trường An không nhịn được gào thét lên, trán nổi gân xanh.
Tên này là tên nào? Bật hack cũng có mức độ thôi chứ?
Quái vật? Một đấm.
Kết giới? Một đấm.
Bẫy? Một đấm.
Đấm đấm đấm, đấm đến điên rồi hả? Cái tên này?
Mà Mạnh Hòa cũng có vẻ bất ngờ, hắn ta thu tay lại rồi nheo mắt, ngạc nhiên nhìn vào phía sau cánh cửa mà cảm thán:
“Ái chà, đây chẳng phải là…”
Lời hắn nói khiến Trường An bừng tỉnh, vội đưa mắt nhìn theo, sau đó như nhớ ra điều gì mà thất thần.
Giữa hang động to lớn, tưởng chừng có thể chứa cả một thị trấn nhỏ để sinh sống ở trong đó, lại có một hồ nước tỏa ánh xanh lam. Từng luồng linh lực nhè nhẹ phát tán kh��p không khí.
Hàm lượng linh khí nơi đây cực kỳ dày đặc, thậm chí vượt trội hơn cả các thánh địa như Thánh Tiên Tông! Nếu theo ước tính của Trường An, có lẽ là gấp mười lần?
Một phúc địa chưa từng được ai biết đến, thậm chí nếu các tông môn biết tin, chắc chắn sẽ ráo riết tìm cách chiếm lĩnh nơi này.
Tuy nhiên, ánh mắt Trường An chợt nhìn xuống đáy hồ, sau đó hắn tập trung lại, cảm thấy như một viên ngọc lớn, to bằng đầu người, đang phát ra ánh sáng kỳ ảo từ dưới đáy.
[Đại Địa Bạch Thủy, đó chính là thứ có thể giúp ngài khôi phục thương thế. Hệ Thống cần chủ thể tiếp cận để thu thập nó.]
Chính là nó rồi? Thứ có thể giúp hắn trong tình huống này?
Trường An khẽ nở một nụ cười nhẹ, sau đó hắn chợt vung Thánh Thế Kiếm về phía sau vai, lưỡi kiếm chĩa thẳng.
Vù!
Gió thổi lồng lộng, nắm đấm chỉ cách đầu Trường An một ly. Nếu không phải nhờ hắn kịp thời đâm kiếm về phía sau để buộc Mạnh Hòa phải dừng lại kịp thời, có lẽ hắn đã chết rồi.
Mạnh Hòa vẫn giữ nụ cười sáng lạn, ánh mắt híp lại giờ mở ra một chút, để lộ cảm xúc thật của hắn.
Bạo ngược, điên cuồng, truy cầu sức mạnh, khát vọng vô địch.
Không nhìn thẳng vào hắn, Trường An chỉ mỉm cười, cuối cùng mới nhẹ nhàng nói:
“Hòa đệ, hành động của ngươi là gì đây?”
“An Huynh, ngươi là kẻ mạnh”
Mạnh Hòa thu tay lại, mỉm cười, sau đó khẽ liếm mép môi, nở nụ cười ấm áp tựa thái dương mà nhìn Trường An:
“Nhưng chưa đủ mạnh”
“Thế theo ngươi, mạnh là thế nào?”
Trường An nhún vai, quay người lại, lười biếng hỏi một câu, sau đó mới đưa mắt liếc xuống hồ, rồi thở dài:
“Thứ này là ta tìm được trước, mong Hòa Đệ không giành lấy nó”
“Chà, ta cần Đại Địa Bạch Thủy”
Ầm!
Âm thanh quen thuộc vang lên, chỉ là lần này, nó hướng về phía Trường An.
Mạnh Hòa chợt tung quyền, Trường An ra kiếm, thân thể cả hai đã nhanh chóng tiếp cận nhau.
Nhưng, chênh lệch dễ dàng lộ rõ.
Chỉ thấy Mạnh Hòa mỉm cười và tung cước đá vào bụng Trường An một cú. Một đòn đánh đầy uy lực khiến thân thể hắn bị đánh bay xuống hồ nước, cảm giác đau nhói truyền khắp toàn thân.
Một đòn, Trường An bại!
Mạnh Hòa tươi cười bước tới, hắn tiện tay cầm lấy Đại Địa Bạch Thủy từ trong hồ nước, sau đó cho vào một chiếc hộp.
Xong xuôi, Mạnh Hòa mới bình thản quay lưng lại với Trường An, tiện tay vẫy một cái:
“Chưa đủ mạnh đâu, An Huynh à”
Nhưng chính vào lúc này, Trường An liền lảo đảo đứng dậy, có vẻ như đã quá quen với việc bị thương nặng mà nhếch mép:
“Ngươi đang khát…”
“Đúng vậy, ta đang khát”
Mạnh Hòa tủm tỉm rời đi, không ai thấy rõ ánh mắt hắn lộ ra điều gì.
Nhưng cơn khát của hắn không thể bị xoa dịu bởi những thứ tầm thường như tửu sắc, mà là cơn khát chiến trường.
Đấu với kẻ mạnh, uống máu bọn họ là chân lý của đời hắn.
Khẽ vỗ vào Đại Địa Bạch Thủy bên hông, Mạnh Hòa híp mắt cười:
“Có cái này, chắc là sẽ cảnh cáo được Đại Vị Vương nhỉ?”
Chính vào lúc này, Trường An chợt bật cười, sau đó giơ ngón tay chỉ về phía hắn mà nói:
“Ngươi đang đụng vào Đại Địa Bạch Thủy���
“Thì sao?”
Mạnh Hòa nheo mày hỏi lại, Trường An chợt mỉa mai nói:
“Ta không thể giành được cơ duyên từ tay ngươi, ngươi rất mạnh, nhưng mà…”
Chính vào lúc này! Cả hang động sâu dưới lòng đất chợt nứt ra! Chỉ thấy một chiếc Long Trảo to lớn nhằm vào Mạnh Hòa, áp lực to lớn đè nặng lên vai hắn, khiến cho hắn không thể cử động.
Mái tóc vàng kim và khuôn mặt cao ngạo xuất hiện, người này với thế vô cùng bá đạo mà chèn ép Mạnh Hòa, trong khi hạ chân xuống mặt đất, giọng nói lạnh nhạt vang lên:
“Ngươi dám động vào chủ quán?”
Cơ duyên, ngoài nhân vật chính ra thì có thể thuộc về ai cơ chứ?
Long Ngạo Thiên, ra sân!
Chương truyện này, với sự chỉnh sửa tỉ mỉ, vẫn thuộc về quyền sở hữu của truyen.free.