Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 124: Món khai vị - Hải sản (4)

Đây là đâu? Mình là ai? Mình phải làm gì?

Những ý nghĩ ấy thoảng qua trong đầu Trường An, cùng lúc cảm giác nhói đau lan khắp cơ thể hắn. Không kìm được, Trường An co rúm người lại như một con tôm, chỉ muốn khóc mà không thể.

Con mẹ nó, hắn tự hỏi ba câu này lần thứ bao nhiêu rồi? Mấy tháng qua, cuộc sống của hắn còn đặc sắc hơn cả ba mươi năm trước cộng lại. Nếu là tiểu thuyết trọng sinh thì cơ duyên cũng phải từ từ xuất hiện, gặp đối thủ cũng phải bắt đầu từ những kẻ tôm tép, rồi trang bức đánh mặt các kiểu, sau đó kết giao với các thế hệ thiên kiêu, rồi dần dần bộc lộ khả năng của một đại lão trọng sinh. Còn mình thì sao?

Một tên người xuyên việt, một tồn tại từ Tà Vực, một đám quái vật từ Thượng Giới xuống… Sau đó Thiên Nhãn của mình bị đánh cắp, Thời Không Vương Giả Ngọc cũng biến mất tăm. Cốt truyện điên khùng thế này thì thằng cha nào tưởng tượng ra nổi cơ chứ? Viết rồi cũng bị vùi dập giữa chợ mà thôi!

Phàn nàn mãi cũng chán, Trường An uể oải mở mắt, mệt mỏi ngồi dậy. Cảm giác đau nhức toàn thân khiến hắn cắn răng chịu đựng, tay vẫn nắm chặt Thánh Thế Kiếm.

Khả năng của Thánh Thế Kiếm cực kỳ mơ hồ, đến bây giờ Trường An vẫn chưa hiểu rõ về nó, nhưng ít nhất đặc tính của món binh khí này vẫn có những điểm vượt trội.

Trước hết, Đạo Khí là kết tinh của vô số đạo vận mà thành, cho nên sự tồn tại của nó chính là tượng trưng của một hoặc nhiều loại Đạo. Nghe cũng rất bá đạo đúng không? Nhưng thật ra Đạo Khí chỉ mạnh mẽ trong tay cường giả có đạo tâm vững mạnh, điều đó cũng đồng nghĩa với việc, kẻ không thấu hiểu Đạo sẽ chỉ có thể tạo ra Đạo Khí yếu ớt, hoặc hoàn toàn không có khả năng làm ra nó.

Có thể nói Đạo Khí thực chất là sự hóa hình của thực lực bản thân. Nó là vật do bản thân sinh ra, cũng do bản thân mà hủy diệt.

Ví dụ cho kẻ mạnh có lẽ là Chân Long, Trường An nhớ rõ thời điểm ngài ấy tiện tay bóc một lớp vảy trên thân ra, sau đó chỉ bằng một ý niệm đã tạo thành Chân Long Ngự Bào - Một món Đạo Khí giúp kẻ phàm nhân như Trường An có thể ngay lập tức diệt sát Điền Dã.

Tất nhiên, Trường An không thể triệu hồi Chân Long Ngự Bào mãi được, bởi vì về bản chất, nó vẫn thuộc về Chân Long. Bởi vì có Chân Long Huyết Mạch chảy trong người cho nên hắn mới có thể tạm thời sử dụng nó.

Thánh Thế Kiếm thì khác, do kết tinh của cuộc đời làm Thánh Hoàng của Trường An hiển hóa mà thành, chỉ có hắn mới có thể sử dụng. Và cũng bởi vì Trường An hiển hóa ra nó, cho nên món Đạo Khí này không thể đạt đến cấp độ bá đạo như Chân Long Ngự Bào.

Và sức mạnh của Thánh Thế Kiếm cũng cực kỳ quái lạ.

Cho đến bây giờ, nó vẫn chưa thể bị phá hủy, cực kỳ cứng cáp, thậm chí một cường giả thể thuật như cô bé đến từ Thánh Vực, dù liên tục tung quyền, cũng không làm sứt mẻ Thánh Thế Kiếm. Ngay cả các tia năng lượng từ Chiến Sĩ của Liên Bang cũng vậy.

Thứ hai, khi Trường An sử dụng Thánh Thế Kiếm, thể chất của hắn như được cường hóa một cách mạnh mẽ, khiến cho bản thân có thể miễn cưỡng đọ sức với kẻ địch vượt xa bản thân… Tám cảnh giới?

Nó có được coi là bật hack không nhỉ?

Trường An miên man nghĩ, chợt nhận ra điều gì đó, hắn trừng mắt nhìn xuống Thánh Thế Kiếm:

“Quái lạ, sao bây giờ thanh kiếm lại rỉ sét cả rồi?”

Hắn nhớ rõ rằng ban đầu chuôi kiếm rất tinh xảo và xa hoa, toát lên một khí phách bá đạo vô cùng, còn lưỡi kiếm thì sắc bén tầm thường, mũi kiếm đã rỉ sét. Nhưng bây giờ, toàn thanh kiếm đã rỉ sét hoàn toàn, giống như một lão già đã về tuổi xế chiều vậy.

Vì lý do gì đây? Trường An cũng khó mà hiểu rõ được tính chất của thanh kiếm này, cho dù nó là hiện thân của chính hắn ở kiếp đầu tiên đi chăng nữa. Quá lâu rồi, cái thời hắn còn trẻ người non dạ, bật hack nhờ hệ thống mà đại náo Thánh Vực, bày trò lập hậu cung các kiểu, giờ đây nghĩ lại chỉ tổ khiến hắn thấy xấu hổ mà thôi.

“Chậc, ít nhất vẫn có binh khí trong tay.”

Trường An tặc lưỡi, rồi mới bắt đầu quan sát xung quanh.

Hắn rơi xuống một hang động khá tối, tuy nhiên ánh sáng le lói từ trên miệng hố chiếu xuống cũng đủ để Trường An có thể nhìn rõ. May mắn là nồi cháo cá vẫn chưa sứt mẻ chút nào, quả nhiên là nồi của nhân vật chính Long Ngạo Thiên sử dụng! Vậy là không cần lo lắng về việc bản thân bị chết đói rồi!

Cơ mà, làm thế quái nào để bản thân thoát khỏi vực sâu này đây nhỉ?

Điều đáng xấu hổ là, đại năng trọng sinh, Tà Quân, kẻ đã gây náo loạn Thiên Bia Thí, đã từng đại náo Thánh Vực… Vẫn không biết bay.

Trường An: “...”

Hắn giật nhẹ khóe miệng và bắt đầu áng chừng chiều cao từ đây lên miệng hố, rồi nhướng mày ngạc nhiên.

Khoảng tầm hai ngàn mét? Cái mẹ gì vậy?

Sao đám người trấn An Huy có thể bảo rằng mặt đất nơi đây vô cùng vững chãi được chứ?

Thầm nghĩ trong bực tức, cuối cùng Trường An bèn ngồi bệt xuống mặt đất, quyết định chờ đợi ai đó tới cứu. Tiểu Diệp và lão Nhược không thấy hắn chắc chắn sẽ đi tìm thôi, nên ở yên một chỗ là quyết định tốt nhất rồi.

Trường An chỉ vừa mới ngồi xuống, chợt một cái đầu ló ra từ trên miệng hố, nhìn xuống đây. Phát hiện ra, hắn liền la lớn, hai tay không ngừng vẫy về phía đối phương:

“Này! Tôi bị mắc kẹt ở dưới này rồi! Cứu!!!”

Hắn ta nói, nhưng Trường An không nghe rõ được gì. Thế nhưng Trường An liền chỉ tay vào mình, rồi gật đầu lia lịa:

“Đúng vậy! Tôi bị kẹt ở đây rồi! Mau cứu!”

“Có hả? Vậy để ta xuống!”

Ngay lập tức, đối phương gật đầu. Trường An thấy cảnh này mà thở phào nhẹ nhõm, hồn nhiên không hay biết tên kia chẳng hiểu hắn nói cái quái gì.

Ầm!

Sau đó, thân thể đối phương rơi xuống như một viên đạn pháo, va vào Trường An rồi thổi tung hắn vào một bức tường. Cảm giác đau nhói khiến Trường An trợn trừng mắt, không kìm được thốt lên:

“Làm cái quần gì vậy???”

Nhìn kỹ hơn, dưới làn cát đá bay tung tóe là một thanh niên vóc dáng cao ráo, thân thể săn chắc dưới lớp võ phục màu trắng, mái tóc đỏ hồng được tết thành đuôi sam. Hắn ta nhìn xung quanh một lúc, cuối cùng nhe răng cười, quay sang Trường An:

“Huynh đệ, Đại Địa Bạch Thủy đâu?”

Trường An: ???

Trường An nghệt mặt nhìn đối phương, rồi mới đáp lại với giọng điệu ngớ ngẩn:

“Ai huynh đệ với ngươi? Còn Đại Địa Bạch Thủy là gì? Với lại… Sao nhảy xuống đây vậy cha nội?”

Chỉ thấy người kia im lặng, rồi cũng ngẩng đầu nhìn lên trên cao, liền bất ngờ nhận ra độ sâu của khe núi này:

“Ừ nhỉ? Giờ làm sao lên đây?”

Ông hỏi tôi, tôi hỏi ai?

Trường An giật nhẹ khóe miệng nhìn hắn, nhưng không, đối phương liền suy xét về hai câu hỏi của Trường An, sau đó nhanh chóng chắp tay, nở nụ cười tươi rói:

“Trong hoạn nạn gặp nhau âu cũng là có duyên, cớ gì chúng ta không kết nghĩa huynh đệ, cùng đồng lòng vượt qua khốn cảnh này?”

Huynh huynh đệ đệ cái đầu ông, tự dưng hơi đâu nhảy xuống cái hố này, đòi kết nghĩa với người ta?

Trường An thầm bĩu môi trước hành vi của hắn, sau đó cũng chỉ thở dài, không từ chối cũng chẳng đồng ý:

“Ta tên Trường An.”

“Lê Mạnh Hòa.”

Đối phương cũng cười đáp, sau đó còn bổ sung thêm:

“An Huynh cứ tự nhiên gọi ta là Hòa Đệ.”

Chưa ai đồng ý làm huynh đệ đâu ông thần này…

Trường An thở dài, sau đó nhìn chằm chằm vào bộ võ phục của đối phương, liền bán tín bán nghi nói:

“Ngươi là người luyện võ nhỉ? Không có công cụ gì để truyền tin kêu cứu hay sao?”

Nếu đạt đến cấp độ mà nhảy xuống từ hai ngàn mét vẫn không hề sứt mẻ gì thì bối cảnh chắc hẳn cũng không tầm thường đâu nhỉ?

“An huynh nghĩ nhiều rồi, sư phụ của ta chỉ là một tên Tụ Khí cảnh nho nhỏ, sao có thể có mấy món bảo vật truyền tin được chứ?”

Ừ thì cũng không nằm ngoài dự đoán là bao, kẻ này mang võ phục nhưng thân thể lại chứa một luồng khí rất nhỏ, xem chừng cũng có hiểu biết sơ qua về tu tiên. Chỉ là không ngờ gia thế lại quèn đến vậy.

Trường An thầm nghĩ, chợt phát hiện đối phương đang nhìn chằm chằm vào nồi cháo của mình, liền cảnh giác ôm chặt lấy nó, nghiêm mặt nói:

“Đừng nghĩ nhiều! Thứ này là để đề phòng nếu ta không thoát ra được!”

Lời nói của hắn khiến Mạnh Hòa thất vọng rời mắt khỏi nồi cháo, sau đó liền nói:

“Vậy chúng ta tiến sâu hơn vào trong hang động đi, đệ cũng đang tìm một thứ gọi là Đại Địa Bạch Thủy, mong An Huynh giúp đỡ.”

Cách xưng huynh gọi đệ liên tục của đối phương khiến Trường An không khỏi tối sầm mặt lại, nhưng hắn liền nói:

“Chờ người đến sẽ tốt hơn chứ?”

Nào ngờ, Mạnh Hòa ngẩng đầu nhìn lên trên, rồi lẩm bẩm:

“Khu vực này đã bị cách ly rồi, xem chừng sẽ không có ai qua lại đây đâu, ít nhất là trong ngày hôm nay.”

Trường An nghe vậy liền có vẻ nghi hoặc, hỏi lại:

“Vì sao thế?”

“À, ta lỡ tay kết oán với bọn chúng, nếu họ thấy huynh và ta ở đây thì mặc định cả hai sẽ chết chùm đấy.”

Lời nói của Mạnh Hòa tỉnh bơ đến lạ. Nhưng đó lại là sự thật. Hắn đã nhanh chóng xử gọn đoàn binh lính của Thực Thiên Thành, chỉ để sót lại một ả đạt đến cảnh giới Lục Phẩm Đại Hải Cảnh trốn thoát, xem chừng bọn chúng sẽ bắt đầu mai phục ngay trên cửa hang.

Trường An: ???

Con mẹ nó, từ trên trời rơi xuống một tên đần độn nào thế này? Ngại hắn chưa đủ xui hay sao vậy?

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free