(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 123: Luyện Thể Cảnh Địch Nhân
"Sau khi cho gạo vào thì đổ thêm nước, vừa đủ là được."
Và cứ thế, buổi truyền dạy cách nấu cháo của Trường An dành cho Thiên Kiều vẫn tiếp tục.
Khi Thiên Kiều cho gạo vào nồi, Trường An tiếp tục hướng dẫn, nhưng chính hai từ "vừa đủ" đã khiến nàng ngơ ngác không hiểu gì.
"Hả? Vừa đủ là bao nhiêu vậy?"
Vừa đủ là một khái niệm rất mơ hồ, và lượng "vừa đủ" của người này chắc chắn không giống với người kia. Cho nên Thiên Kiều chỉ tròn mắt nhìn vị "minh sư" của mình.
"Nghe lời ông cha ta mách bảo là được."
Trường An múc nước từ bờ sông đổ vào nồi, sau đó đậy nắp lại, hắn còn vẻ đắc ý đáp lời.
Thiên Kiều: ???
Trước vẻ mặt ngơ ngác của Thiên Kiều vì không tiếp thu được mớ kiến thức "ảo diệu" kia, Trường An tiếp tục cắt nhỏ nấm mèo cho vào nồi cháo, đoạn buột miệng hỏi:
"Đại nhân biết về Thực Thiên Thành chứ?"
Bất ngờ thay, trước câu hỏi bất chợt của hắn, Thiên Kiều gật đầu:
"Có, ta cũng muốn đến nơi đó một phen."
Trường An không quá ngạc nhiên trước lời nói của cô nàng, chỉ cần nhìn vẻ thích thú khi Thiên Kiều thưởng thức món ăn là đủ hiểu.
Đợi một lát, hắn liền lấy lọ gia vị từ tay Thiên Kiều, cho vào nồi cùng với thịt Ngư Tinh đã hầm trước đó, cuối cùng bật cười:
"Sắp xong rồi đây!"
"Ừm."
Thiên Kiều cũng gật đầu, nàng vui vẻ cầm chiếc bát rỗng chờ đợi món ăn, đồng thời cảm thán:
"Chà, hóa ra nấu cháo cũng có nhiều cách..."
Lời nói của nàng khiến Trường An phải ngừng tay, khóe miệng co giật bất đắc dĩ.
Trường An thầm nghĩ, trộn gạo, nước lã và muối thì đâu phải là nấu cháo chứ.
Hắn mở nồi ra, nồi cháo cá bốc khói tỏa ra mùi hương ngào ngạt. Hạt cháo trắng sánh mịn, thịt cá thấp thoáng chìm nổi trong cháo.
Không phải cao lương mỹ vị, nhưng để làm no bụng một người thì quá đủ rồi.
"Nào, bây giờ chúng ta..."
Trường An giơ nồi về phía Thiên Kiều, định nói gì thêm thì chợt mặt đất nứt toác.
Đúng vậy, không hề có dấu hiệu báo trước, mặt đất nhanh chóng sụp đổ, tạo thành một cái hố lớn nuốt chửng hai người.
Đúng, sụp là sụp, không nhiều lời! Nơi mà người dân trấn An Huy vẫn luôn tin là vô cùng vững chắc, thậm chí còn định xây dựng một công trình lớn ven biển... Giờ thì sụp đổ thảm hại đến không tưởng.
Trường An giữ chặt nồi cháo trong tay, sau đó hắn nở một nụ cười ôn hòa.
Rồi tức giận chửi thề:
"Cái đệt! Ông trời bất công!"
Hết gặp đại năng, hết bị "ăn hành", giờ ông trời ghét bỏ hắn đến mức phải gây ra động đất rồi ư?
"Má ơi! Cứuuuuuu!"
Cuối cùng, âm thanh thảm thiết vang vọng cả một vùng trời, thân hình Trường An nhanh chóng rơi xuống vực sâu, đoạn mất hút.
Thiên Kiều thì khá hơn, nàng chợt cảm nhận thấy điều gì đó, bèn cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt khẽ nheo lại.
Trực giác mách bảo nàng rằng có kỳ trân dị bảo xuất thế!
Không giống những người tu luyện bình thường, Thiên Kiều thuộc tuýp nhân vật được trời đất chiếu cố. Mỗi ngày nàng đều đối mặt với cơ duyên, lớn nhỏ ồ ạt kéo đến, khiến nàng hình thành một giác quan nhạy bén về chúng.
Chỉ là lần này cơ duyên sẽ là gì đ��y?
...
Gần trấn An Huy, Nhược Trần và Thanh Diệp vừa mới gặp nhau thì chợt mặt đất lại rung chuyển một lần nữa.
"Đó là hướng của sư phụ mà?"
Thanh Diệp chợt lo lắng lẩm bẩm, rồi nàng nhanh chóng xoay người, thân thể di chuyển với tốc độ chớp nhoáng. Chỉ kịp để lại một lời cho lão Nhược:
"Tiên sinh, ta đi trước!"
Trước thái độ hớt hải lo lắng của Thanh Diệp dành cho tiền bối, Nhược Trần chỉ đành bất đắc dĩ thở dài lẩm bẩm:
"Tiền bối cũng là đại năng, sao..."
Sau đó, hắn nhớ lại những lần Trường An tự tung tự tác, bằng cách thần kỳ nào đó liền gặp phải những vụ tai nạn kỳ quái đến không ngờ.
Thân thể phàm nhân, đầu óc "nhảy số" liên tục, thực sự đáng tin ư?
Nhược Trần: "..."
Hắn im lặng một hồi, cuối cùng liền chạy theo hướng Thanh Diệp, miệng không nhịn được gằn giọng:
"Tiền bối, ngài đừng có dùng danh tính của ta đi gây chuyện nữa đấy!"
...
Tuy nhiên, vụ rung chấn tuy xảy ra trong phạm vi nhỏ, ấy vậy mà vẫn có kẻ chú ý đến nó, nhất là những người đã dự liệu trước khả năng này.
"Đại Địa Ngọc Thủy đã xuất hiện, đây là nguyên liệu hàng đầu để làm ra tuyệt thế mỹ thực, nhất định phải giành được nó!"
Một nữ nhân dáng người cao lớn, làn da rám nắng, tay cầm trường thương.
Nàng cầm một thanh đại chùy khổng lồ, tay kia vác chiếc đùi lợn, miệng không ngừng ngấu nghiến.
Chiếc đùi lợn to bằng nửa người trưởng thành, nhưng chỉ trong một thoáng mà nàng đã cắn xé hết không còn một mẩu xương. Nàng đưa tay chùi mép miệng một cách lỗ mãng, ánh mắt khẽ nheo lại:
"Rõ chưa?"
"Vâng!"
Cả nhóm binh lính đồng thanh đáp, tay cầm binh khí thống nhất. Sau khi đáp lời, liền có tiếng xì xào vang lên:
"Tốt quá, vậy là đợt này lại có đồ ăn cho gia đình..."
"Chuyển sang ban thu thập quả là một quyết định đúng đắn, nhà tôi không cần phải ăn mấy thứ đồ quá hạn của tầng ba nữa rồi."
Bọn họ là những người thuộc ban thu thập của Thực Thiên Thành, một công việc mà hằng ngày họ phải tìm kiếm các loại nguyên liệu nấu ăn cho các trù sư.
Tuy tất cả đều là võ giả, nhưng công việc này vẫn đầy rẫy hiểm nguy, bởi đôi khi họ phải lên núi cao, xuống biển lửa để tìm kiếm đủ loại nguyên liệu thỏa mãn yêu cầu của cấp trên.
May mắn thay, lần này họ chỉ phải đến một vùng đất heo hút, ít người qua lại, không gặp nguy hiểm gì.
Một người lính thở phào nhẹ nhõm và hồ hởi nghĩ thầm.
Chợt, ai đó từ bên cạnh đặt tay lên vai anh, kèm theo giọng nói bình thản vang lên:
"Này anh bạn, các người đi thu thập Đại Địa Ngọc Thủy phải không?"
Lời nói bâng quơ vừa vang lên, ngay lập tức bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Rồi, một người lính nhanh chóng phản ứng lại, tất cả đều quay sang, giơ binh khí lên chỉ về phía người vừa nói, thần sắc cảnh giác tột độ:
"Là ai?"
Đó là một người thanh niên.
Hắn có mái tóc bạc tết đuôi sam, khuôn mặt nở nụ cười hòa nhã, hai mắt híp lại khiến khó ai đoán được hắn nghĩ gì.
Mang trên mình bộ võ phục màu trắng, hắn chỉ tươi cười nói tiếp:
"Các vị có thể nhường Đại Địa Ngọc Thủy cho ta chứ?"
"Im mồm đi, đừng có mà mơ tưởng!"
Tức khắc, có kẻ nghiến răng đáp lại, tay giữ chặt binh khí chỉ về phía hắn.
Bọn họ không kiếm được Đại Địa Ngọc Thủy thì sẽ bị phạt nặng, làm sao dám nhường cho một kẻ lạ mặt được cơ chứ?
Người phụ nữ da ngăm chỉ tựa cằm, mỉm cười chế giễu nhìn về phía người thanh niên ấy:
"Ngươi chỉ là một tên Luyện Thể, thế mà dám thách thức ta?"
"Tôi chỉ hỏi xin thôi mà, để làm quà biếu cho Đại Vị Vương của các ngươi."
Người thanh niên đó mỉm cười đáp với giọng hòa nhã, sau đó người phụ nữ như nghe thấy chuyện nực cười:
"Không cho, giờ thì cút đi!"
Chỉ thấy nụ cười của đối phương ngày càng ôn hòa hơn, đám lính xung quanh không khỏi trở nên cảnh giác.
Phốc!
Chợt, bọn họ cảm thấy trời đất nghiêng ngả, sau đó đảo lộn hoàn toàn, mắt trợn tròn.
Máu tươi bắn tung tóe, một hàng người phía trước nhanh chóng đầu lìa khỏi cổ, máu tươi bắn thành từng cột lên trời, khung cảnh trở nên đẫm máu.
Đầu người lăn lông lốc, người thanh niên mỉm cười đạp lên một cái đầu, cánh tay phải đã dính đầy máu tươi.
Hơn hai mươi người cứ thế mà thiệt mạng.
"Chậc, vậy thì ta chỉ đành mang một phần quà tặng kèm cho lão già đó vậy... Một xâu đầu người, hợp lý chứ?"
Một tiếng hét thất thanh vang lên, rồi cả đoàn người nhanh chóng lâm vào hỗn loạn, nhưng người thanh niên không hề để ý mà bật cười, sau đó giơ tay chưởng nhẹ.
Ầm!
Sóng xung kích mãnh liệt ập tới thành hình cánh quạt, đè nát vô số kẻ địch phía trước, diệt sát hoàn toàn bọn họ.
Chợt, người phụ nữ giơ chùy ra chặn lại đòn tấn công đó, nàng chợt nheo mày lại, sau đó đứng dậy.
Khí thế dâng cao, đạt đến Lục Phẩm Đại Hải cảnh, tỏa ra khí thế áp bức, nguy hiểm, ả ta chợt nheo mày:
"Tiểu quỷ, ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi có thật chỉ là một tên võ giả Luyện Thể không đấy?"
"Đúng vậy, là Luyện Thể."
Chỉ thấy người thanh niên mỉm cười, hắn ta đưa mắt bình thản, cảnh giới chợt tăng lên không ngừng.
Luyện Thể tầng một, Luyện Thể tầng hai... Tầng ba... tầng bốn...
Chớp mắt đã đến tầng mười, nhưng nó vẫn cứ tiếp tục tăng, vẫn là võ giả chứ không phải người tu luyện.
Cảnh giới nhanh chóng tăng lên, khí thế bức người, khiến những kẻ còn may mắn sống sót xung quanh không thể đứng dậy nổi.
Luyện Thể Cảnh - Tầng thứ một ngàn hai trăm.
Hắn mỉm cười, sau đó đưa mắt nhìn tất cả, giọng như đang chế giễu tất cả:
"Và lũ ranh con, ngồi xuống và im mồm đi."
Ầm!
Dưới áp lực của hắn, cuối cùng mặt đất nứt ra, để lộ một khe hở lớn vô cùng, nuốt chửng tất cả.
Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.