Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 120: Trước Bữa Ăn

Khi mọi chuyện kết thúc, Trường An không phải người duy nhất chịu thương tổn, ngay cả ông đại ca "rởm" của hắn cũng chẳng khá hơn.

Đúng hơn, Trường An bị đánh cho thê thảm, còn Thiệu Tổ thì cũng thê thảm chẳng kém vì ra tay quá mạnh.

Vào lúc này, Thiệu Tổ đang ngâm mình trong một cái hố sâu, nước tỏa ra ánh sáng xanh lam nhè nhẹ. Trong đó còn có đủ loại dược li���u phi phàm như nhân sâm, Hỏa Long Thảo, Thủy Xà Quả... tất cả đều là những linh dược hàng đầu thế gian.

Một hồ nước được ngâm đầy những kỳ trân dị bảo thế này ắt hẳn sẽ trở thành dòng linh tuyền thượng hạng, đủ để một tông môn tầm trung bồi dưỡng đệ tử trong suốt hàng trăm năm. Chừng đó thôi cũng đủ thấy nó xa xỉ đến mức nào.

Thế nhưng nhìn lại, các loại dược liệu vừa cho vào hồ đã nhanh chóng ảm đạm đi, không còn vẻ rực rỡ như trước nữa. Chúng đã bị thân thể Thiệu Tổ hấp thu, không còn sót lại chút nào, ngay cả cặn bã cũng chẳng còn.

Thân thể của gã lại trông khá kỳ lạ, bởi trên từng khối cơ bắp cường tráng lại có một trận đồ tinh xảo đang phát sáng, kiềm hãm sức mạnh của gã.

Nhưng vì Thiệu Tổ đã ra tay quá mạnh, khiến sức mạnh trong người bộc phát quá độ, giờ đây trận đồ không ngừng nhấp nháy, tựa như sẽ vỡ nát ra bất cứ lúc nào. Cũng may nhờ các dược liệu đang phát huy tác dụng để chữa trị trận đồ.

Mà sau lưng gã, cô bé ngồi trên quả cầu Âm Dương, ngón trỏ chợt điểm lên lưng Thi���u Tổ, tức khắc vô số ấn phù hình thành, dán chặt lên người gã, tỏa sáng, mãnh liệt áp chế sức mạnh đáng gờm kia.

"Phong!"

Theo một tiếng hô của em, lập tức ánh sáng dập tắt, trận đồ trên lưng của Thiệu Tổ cũng vì thế mà khôi phục dáng vẻ bình thường. Gã cũng thoải mái nhắm mắt thở phào, như thể đang được xoa bóp vậy:

"Đúng rồi, là chỗ đó... chỗ đó đấy... Ài..."

Cốp!

Đập viên ngọc Âm Dương lên đầu gã, sau đó cô bé liền nhảy xuống, khoanh tay, ánh mắt vẫn lười biếng như cũ:

"Mỗi ba năm phải xuống đây giải quyết rắc rối cho tiền bối, ấy vậy mà khi mọi việc sắp hoàn thành thì người lại ra tay nữa?"

"Ha ha, là do một người bạn nhờ vả thôi. Cớ gì tiểu Mộng phải cau có như vậy chứ?"

Thiệu Tổ cười ha hả, tay gã gác lên thành hồ, sảng khoái đáp lại. Nguyên Phong chợt ngẩn ngơ, rồi hắn nhướng mày.

Ba trăm năm làm đệ tử của Thiệu Tổ, bạn bè của sư phụ toàn những kẻ chẳng bình thường chút nào, cho nên...

"Là vị thầy tu ở Phật Vực, hay là ngài hồ ly trắng ở Đông Lĩnh?"

Nguyên Phong cất tiếng hỏi, Thiệu Tổ chỉ lắc đầu, ánh mắt khẽ đảo một vòng, rồi chép miệng nói:

"Một tên người mới quen mà thôi."

Có vẻ lười bàn tới vấn đề này, gã lảng tránh, quay sang hỏi tiểu Mộng:

"Thế nào? Vụ việc lần này xử lý đến đâu rồi?"

Chỉ thấy cô bé chìm vào suy tư, cuối cùng trả lời với giọng bất đắc dĩ, kèm theo chút cảm xúc ẩn giấu bên trong:

"Nói sao nhỉ? Ta không chắc mình có thể hoàn toàn bắt giữ Ma Chủ, lại xuất hiện một kẻ khác cam đoan bảo hộ Bách Dục Thiên Ma Binh..."

"Là kẻ đó ư?"

Như đã đoán được là ai, Thiệu Tổ chỉ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt khẽ nheo lại, dường như vẫn chưa thể tin vào chuyện này.

Là An đệ nhỉ?

Dù có che giấu thế nào đi nữa, thì chuyện Trường An và Sắc Dục Ma Chủ có liên quan với nhau cũng quá động trời, hơn nữa...

Chẳng lẽ, Ma Chủ thực sự có gì đó với An Đệ?

Thiệu Tổ đưa tay xoa cằm và suy nghĩ. Gã vốn còn cho rằng Sắc Dục Ma Chủ ẩn nấp dưới trướng Trường An, định lợi dụng thằng đệ ngu ngốc đó.

Ai ngờ được, An Đệ lại nhận ra, hơn nữa hắn còn nắm giữ được Sắc Dục Ma Chủ trong tay, và không ngần ngại bảo hộ cô ta.

"Vậy là mình ra tay phí công rồi."

Thiệu Tổ nhẹ nhàng lẩm bẩm, uể oải thở dài, nhưng khóe miệng vẫn giữ nguyên ý cười ấy.

Có lẽ là do chuyện này khiến Thiệu Tổ không cần phải ra tay bóp chết ai đó? Hay là nó gợi gã nhớ đến bóng dáng người nào?

Phải chăng là cả hai? Không ai biết được cả, vì Thiệu Tổ nhanh chóng khôi phục lại tâm tình, tiếp tục cái vẻ vô duyên hết chỗ nói của mình, gã hướng mắt về phía Nguyên Phong:

"Sao? Lên trên Thánh Vực chơi vui chứ?"

Nguyên Phong cũng gật gù, chỉ thấy hắn lấy ra một bát cơm, đặt bên cạnh một hũ mắm tôm, tuy nhiên khuôn mặt có vẻ nặng nề, đáp lại:

"Không tệ, chỉ là mọi người có vẻ hơi tránh xa con."

Vừa nói, hắn vừa mở hũ mắm tôm ra, dốc cạn lên cả bát cơm. Chốc lát sau, mùi mắm tôm đã nồng nàn khắp nơi, và Nguyên Phong vẫn bi thương xì xụp chén thứ hỗn độn ấy.

Thiệu Tổ: "..."

Mắm tôm không phải ăn với cách đó! Tỉ lệ cơm trong bát của con thậm chí còn ít hơn lượng mắm tôm kìa!

Gã giật nhẹ khóe miệng, chợt đưa tay lên ôm mặt, trong lòng không nhịn được mà rủa thầm.

Mụ nội nó, đám người của Thánh Vực đều ưa thích sạch sẽ, thằng bé này chìa cái mồm đầy mùi mắm tôm ra thì có ai dám lại gần cơ chứ?

Gã không thèm đáp lời, chỉ để Nguyên Phong một mình chén sạch bát cơm đầy mắm tôm một cách thỏa mãn. Thiệu Tổ quay sang nhìn tiểu Mộng, lập tức nhướng mày:

"Lần này có chuyện gì động trời không?"

"... Ba mươi năm trước, có một kẻ tự xưng là Đại Vị Vương đã đến nơi này, hẳn sư phụ đã giao thủ với hắn ta nhỉ?"

Tiểu Mộng gật đầu và nói, Thiệu Tổ như nhớ lại ai đó, cuối cùng gật đầu, nhưng rồi nhếch mép:

"Ừ, một lão già cạn dầu rồi, ta cũng không quan tâm đến hắn nữa."

Gã cảm thấy vậy, dù đối phương thực sự không yếu, nhưng tinh thần của kẻ đó lại chẳng khiến Thiệu Tổ có chút hứng thú nào.

Hai bên giao thủ suốt bảy ngày bảy đêm, cuối cùng Thiệu Tổ lấy cớ đi nặng để trốn gấp khỏi cuộc chiến nhàm chán.

Nhưng tiểu Mộng thoáng im lặng, rồi em nói, giọng cũng vì vậy mà ngưng trọng:

"Đệ tử bị ngươi vứt bỏ lúc trước, giờ nó đã trở lại, tìm kiếm Đại Vị Vương."

Vừa dứt lời, bầu không khí lập tức trở nên im bặt. Thiệu Tổ cũng thoáng ngừng lại, khẽ đảo mắt một vòng, rồi mới đáp.

Giọng nói không cảm xúc vang lên:

"Hiểu rồi."

...

Trên đỉnh núi cao vời vợi, hai bóng người đã xuất hiện ở đây từ khi nào. Cũng chẳng còn ai có thể sinh tồn trong hoàn cảnh này để chứng kiến nữa.

Hai người, một kẻ thì khoác chiến giáp màu đen, tay cầm một chiếc dù lớn. Từng luồng năng lượng bao quanh hắn, lộ ra khí thế nặng nề.

Mặt nạ chiến giáp che kín nửa dưới khuôn mặt, để lộ nửa trên là khuôn mặt gầy gò, đôi mắt chán nản, không chút sức sống.

Có lẽ, đôi mắt này thuộc về một kẻ chỉ biết ăn chơi sa đọa, chìm trong cơn nghiện ngập thì đúng hơn.

Tên này cầm chiếc dù che đi từng bông tuyết rơi xuống, cuối cùng mới cất giọng khàn khàn:

"Lần này chúng ta đến chỉ để cảnh cáo về hành động của Đại Vị Vương thôi, nên đừng làm gì ngu xuẩn đấy."

"Biết rồi, dù sao thì tôi cũng chưa chắc mình có thể g·iết được lão ta hay không."

Giọng nói nhẹ nhàng như ẩn chứa ý cười, một thanh niên mặc võ phục đứng trên đỉnh núi tuyết, mỉm cười nói.

Mỉm cười ôn hòa như nắng ấm, hai mắt híp lại khiến chẳng ai có thể nhìn rõ đồng tử của hắn, chẳng biết đang ẩn chứa cảm xúc gì.

Hắn cười cười, sau đó bâng quơ nói:

"Mà Đại Vị Vương, nếu có xảy ra biến cố gì thì tôi g·iết tên đó được không?"

Đối phương nghe hắn nói, chỉ khẽ thở dài, rồi lầm bầm chửi thề một tiếng:

"Khỉ gió, cậu định tìm cách đánh đấm với lão ta ư?"

"Chậc, giấu đầu hở đuôi mất rồi."

"Cái đuôi của cậu phải to bằng đuôi rồng đấy."

Không để ý lời chế giễu của đối phương, thanh niên chỉ tươi cười, ánh mắt chợt hướng về một phía nào đó.

"Đi thôi."

Lời vừa dứt, thân thể của cả hai chợt biến mất đằng sau làn tuyết trắng.

Truyen.free giữ quyền sở hữu với từng con chữ được trau chuốt lại ở đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free