(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 12: Mỹ nữ lại đến
Thanh Diệp đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, nàng thả một nhúm muối vào bát súp đang sôi, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp căn bếp.
Tiếp đó, Thanh Diệp gắp những chiếc há cảo đã hầm chín ra. Những chiếc há cảo trắng ngần căng tròn, ăn kèm súp cho bữa sáng, nàng thấy vậy là cũng tạm ổn rồi.
Ngày hôm nay, Vạn Sự Quán Trà mở thêm một chi nhánh mới, Vạn Sự Tượng Quán.
Có vẻ vị tiên sinh đi cùng sư phụ hôm qua đúng là một bậc thầy nặn tượng. Chỉ cần nhìn cách hắn thức dậy từ sáng tinh mơ, nặn xong bảy, tám bức tượng trong lúc đám thợ còn đang xây dựng dinh thự là đủ hiểu rồi.
Khi mang bữa sáng ra ngoài, đập vào mắt Thanh Diệp là cảnh Trường An đang ôm một con mèo, và chăm chú nhìn ba thỏi vàng đặt trước mặt.
Con mèo cũng ngơ ngác nhìn Trường An, rồi cũng quay sang... chăm chú nhìn ba thỏi vàng kia cùng với hắn.
Thanh Diệp nhìn cảnh này, nàng chỉ im lặng một lúc, rồi bước tới đặt đồ ăn lên bàn, đoạn thở dài nhìn Trường An:
“Sư phụ?”
Trường An ngẩng đầu nhìn Thanh Diệp, mỉm cười gật đầu. Rồi hắn đưa tay cầm một thỏi vàng lên, khẽ xoa và cảm nhận sức nặng, đoạn ngây ngô bật cười.
Vàng thật… giàu to rồi…
Nhược Trần vừa bước vào quán trà đã nhìn thấy cảnh tượng này, hắn chỉ im lặng một lúc.
Tiền bối, sao ngài lại có vẻ mặt của một kẻ trúng số vậy?
Sau đó, hắn chợt nhớ tới cảnh Trường An lấy năm đồng tiền trong trữ vật, lại kì kèo mặc cả ở Hoàng Thành. Nhược Trần chợt im lặng, rồi nghi hoặc hỏi:
“Tiền bối, trước kia ngài…”
Thanh Diệp nhìn cảnh tượng này một cách bất đắc dĩ, nhưng vẫn tốt bụng cất lời giải thích cho Nhược Trần:
“Trước kia sư phụ mở quán trà, khách vắng như chùa Bà Đanh.
Có lẽ, đây là lần đầu tiên người được chạm tay vào vàng thỏi chăng.”
Nhược Trần: “...”
Thế thì cuộc đời trước đó của tiền bối bi thảm đến mức nào đây?
Thấy hắn như vậy, hai người cũng chỉ dở khóc dở cười tiếp tục dùng bữa. Trường An mân mê thỏi vàng một lúc rồi cũng chán, bèn cất nó vào người, đoạn bưng bát súp lên húp một ngụm, rồi nhìn Thanh Diệp hỏi:
“Trong vấn đề tu luyện con có nhu cầu gì không?”
Hắn nghĩ mãi cũng không ra, một thể tu như Thanh Diệp thì còn cần gì nữa đây, vì vậy Trường An quyết định hỏi thẳng nàng.
“Không ạ”
Nàng bình thản đáp lời, rồi gắp một miếng há cảo cho vào miệng.
Trường An: “...”
Đồ nhi, các đệ tử khác toàn bám lấy sư phụ, chỉ hận không được chỉ điểm, lại mong được ban pháp bảo, thần binh, đan dư��c...
Tiểu Diệp, con ưu tú thế này, thật khiến sư phụ cảm thấy hổ thẹn quá!
Nhược Trần thì chỉ im lặng dùng bữa, hắn đưa mắt nhìn cảnh tượng “người cha vụng về đang cố tìm cách thấu hiểu cô con gái của mình”.
Xem ra, mối quan hệ giữa cả hai vẫn rất tốt…
Cuối cùng, Trường An chỉ đành thở dài, đoạn lấy một quả đào đưa cho Thanh Diệp, rồi tiếp tục dùng bữa.
“...Được rồi, chỉ đành cho con thứ này vậy.”
“Vâng, cảm tạ sư phụ”
Thanh Diệp chỉ nhìn quả đào một lúc, sau đó nở nụ cười rồi gật đầu đáp.
Dùng bữa xong, Nhược Trần trở về Tượng Quán. Hắn lấy bức tượng đất sét đã nung cứng ra, bắt đầu tô màu với vẻ chăm chú, tỉ mỉ.
Trường An ngồi đối diện hắn, giơ bầu rượu lên hớp một ngụm. Con mèo chỉ ngáp một cái rồi tiếp tục liếm móng vuốt, cả hai đều mang vẻ lười biếng vô cùng.
“Lão Nhược, ngươi không phù hợp với Cửu Tử Thành Tiên, tốt nhất đừng nên tiếp tục tu luyện nó.”
Trường An ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng khẽ cười nói. Nhược Trần nghe vậy cũng ngừng tay, đưa mắt sang nhìn hắn.
“Tiền bối có gì chỉ dạy?”
“Cửu Tử Thành Tiên là một công pháp không hề yếu, nhưng lại không hợp với ngươi.”
Trường An cười cười, tiếp tục giảng giải:
“Là một thợ nặn tượng, tính tình ngươi ổn trọng, cẩn thận từng li từng tí. Vậy ngươi nghĩ một kẻ cẩn thận như thế, liệu có mấy lần sẽ tiếp cận khoảnh khắc “Tử”?
Hơn nữa, Cửu Tử Thành Tiên có độ tu luyện vô cùng khó, tỉ lệ vong mạng lại cao. Ngươi bây giờ chỉ quanh quẩn ở quán trà, làm sao có thể trải nghiệm sinh tử chứ?
Nói tóm lại, trong hoàn cảnh này, Cửu Tử Thành Tiên là vô dụng.”
Nhược Trần nghe vậy liền gật đầu. Trường An nói không sai. Hắn thấy cuộc sống như thế này vẫn nhàn nhã hơn nhiều so với việc phải làm lão tổ một tông phái. Hắn trầm ngâm hỏi:
“Tiền bối, vậy ý của ngài là, ta phải tìm cho mình một con đường mới?”
“Đúng vậy, đừng ngại Đạo của ngươi khác mình, cũng đừng ngại Đạo của ngươi có vẻ yếu thế hơn các Đạo khác.
Đại đạo ba ngàn, không phân cao thấp, chỉ cần ngươi đi đến tận cùng con đư���ng, thì đều là Đạo.”
Trường An mỉm cười đưa tay gãi cổ con mèo, nó cũng híp mắt hưởng thụ trông rất vui vẻ.
Nhược Trần nghe vậy thoáng trầm tư. Trường An thấy hắn như vậy cũng chỉ khẽ cười mà không nói gì thêm, đứng dậy đi về quán trà, lại tiếp tục trông quán.
Lời cần nói đã nói. Hắn không thể chỉ đưa một bản vô thượng công pháp cho Nhược Trần rồi để người ta tự tu luyện đến đỉnh cao, hay ban cho tiên đan diệu dược, chỉ một lần uống là đột phá thành tiên.
Dù sao, Đạo của ai, người nấy tự lĩnh ngộ thôi.
Vào trong quán, Trường An thả con mèo xuống, nó cũng lười biếng bước vào một góc quán trà rồi nằm ườn ra.
Hắn tựa vào quầy bán trà, lấy một cuốn tiểu thuyết ra và tiếp tục đọc.
Trước khi xuyên việt, Trường An rất thích đọc tiểu thuyết, nhưng chỉ đến kiếp này, hắn mới lại một lần nữa bước chân vào con đường này.
Đại khái là, ngày ngày chìm đắm trong truyện, không cách nào tự thoát ra được, đã trở thành một tên trạch nam chính hiệu.
Đột nhiên, cửa quán trà mở ra, ba vị khách bước vào quán. Trường An vừa ngẩng đầu, đôi mắt hắn thoáng lộ vẻ chán nản, nhưng rồi khí chất cũng nhanh chóng thay đổi.
Từ thanh niên bình thường, chẳng có gì lạ, biến thành một thư sinh đang cố tỏ vẻ phong độ trước các vị mỹ nữ.
Hắn đặt sách xuống, cất tiếng, giọng nói như ẩn chứa niềm vui sướng không thể kìm nén:
“Cô nương, ngươi lại tới?”
“Đúng vậy, y như ngày hôm qua thôi.”
Thanh Nhạc gật đầu khẽ, nàng chọn một bàn rồi ngồi xuống. Diệp Tuyên thấy vậy cũng kéo ghế ra, định ngồi cạnh nàng, nhưng…
“Chủ quán, hôm nay ngươi cũng ngồi xuống đàm đạo với chúng ta đi.”
Thanh Nhạc bình thản cất lời. Trường An thoáng ngẩn người, nhưng rồi mặt hắn lộ vẻ mừng rỡ không kiềm chế được, cuối cùng ngồi xuống bên cạnh nàng.
Hương thơm thoáng qua khiến chóp mũi Trường An bất giác khẽ động.
Nàng ta thơm thật…
Ngọc Mi thấy cảnh này, khinh thường liếc mắt, cuối cùng cũng chỉ là một tên ham muốn nhan sắc của Thanh Nhạc mà thôi, lại còn ra vẻ phong độ tuấn dật.
Còn Diệp Tuyên, thấy chỗ ngồi của mình đột ngột bị Thanh Nhạc "chuyển nhượng" cho người khác, nụ cười trên mặt hắn cứng đờ, cuối cùng đành ngồi xuống bên cạnh Ngọc Mi.
Mắt hắn và mắt Ngọc Mi chạm nhau, cuối cùng đi vào một kênh giao tiếp mà chỉ hai người hiểu rõ.
“Sư muội, tình huống này nên làm thế nào?” Diệp Tuyên đôi mắt hoang mang nhìn Ngọc Mi.
“Sư huynh, hắn chỉ là một tên phàm nhân tham sắc mà còn làm bộ làm tịch, huynh đừng sợ!” Ngọc Mi lườm hắn, ánh mắt lộ vẻ háo thắng.
“Sư muội, ta phải dùng ánh mắt để trò chuyện sao? Trông thật ngu ngốc!” Diệp Tuyên giật khóe miệng, rồi lại nhìn nàng.
“Đúng, nói ra miệng thì tình huống còn tệ hơn nhiều, huynh cho rằng Thanh Nhạc tỷ bị điếc ư?” Trong mắt Ngọc Mi lộ vẻ cẩn trọng, đáp lời Diệp Tuyên.
…
Đương nhiên, phần đối thoại trên chỉ là do hai người tự động "bổ não" ra mà thôi. Tình huống thực tế chính là Diệp Tuyên hai phần hoang mang, ba phần lo lắng, hai phần sững sờ, ba phần khó hiểu nhìn Ngọc Mi, hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, khiến không khí trở nên khó xử.
Trường An thì miệng cười, mắt nhìn Thanh Nhạc, nhưng trong lòng liên tục hiện lên những lời than vãn khi thấy nàng chỉ bình thản nhấp trà.
Cô nương này, Trà của ta nào phải loại thượng hạng, nhan sắc của ta cũng chỉ bình thường, lại chẳng có tài cán gì, mà nàng ta phải cứng đầu theo đuổi làm gì chứ?
Truyện này được biên tập lại để phục vụ độc giả tại truyen.free, xin vui lòng không sao chép hoặc phân phối trái phép.