(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 119: Không được các chị em nhắm đến thì không phải nhân vật chính
“Con đường truy tìm sức mạnh gian nan quá nhỉ?”
Giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ, nụ cười như có như không, mái tóc trắng được cột gọn gàng.
Người thanh niên mỉm cười nhìn hắn, sau cùng, hắn buông một câu hỏi đầy vẻ kỳ quái rồi đặt bát cơm chiên trứng trước mặt Trường An.
…
“Sư phụ?”
Giọng nói vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, Trường An giật mình ng��ng đầu:
“Ừm?”
“Sao người lại thất thần như vậy?” Thanh Diệp để ý thấy từ nãy đến giờ Trường An chỉ nhìn chằm chằm vào chén cơm chiên trứng, không khỏi thắc mắc.
Cũng không giấu giếm gì, Trường An múc một thìa cơm đưa lên miệng nhấm nháp, rồi mới đáp:
“Nhớ đến một người thôi, con kể tiếp đi.”
Nghe sư phụ nói vậy, Thanh Diệp khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đã hai tuần trôi qua, Trường An cũng đã hoàn toàn bình phục. Giờ cũng là lúc hai thầy trò chuẩn bị rời khỏi nơi này, tiến đến Thực Thiên Thành.
Trong bữa ăn đó, nàng đang cố gắng kể cho sư phụ nghe về Thực Thiên Thành, dù sao Trường An cũng cực kỳ mù mịt về thế giới này, một phần cũng vì bản tính lười nhác bẩm sinh của hắn.
“Lúc trước, Thực Thiên Thành vẫn còn là một phần của Tấn Quốc. Bởi vì tiếp giáp với Xuân Quốc lẫn Đông Lĩnh, cho nên nơi này có một nền ẩm thực cực kỳ phong phú, người dân sống an ổn thái bình.”
“Chỉ là đến khi mâu thuẫn giữa các quốc gia nảy sinh, Thực Thiên Thành lại là nơi xảy ra chiến sự nhiều nhất, khiến cho nơi vốn d�� rất đỗi phồn hoa biến thành một vùng hoang địa. Huống chi là mỹ thực? Dân chúng khi ấy đến miếng ăn lót dạ còn khó khăn.”
“Chính vào lúc này, một kẻ tự xưng là Đại Vị Vương xuất hiện.”
Nghe Thanh Diệp kể, Trường An chợt xoa cằm, thấy quen thuộc bèn buột miệng trả lời nàng:
“Không phải hắn mặc một bộ trang phục kỳ lạ, còn mang theo những dụng cụ nấu ăn hữu dụng lắm sao?”
Quả nhiên, chỉ thấy người đệ tử có vẻ kinh ngạc gật đầu:
“Đúng vậy.”
Đoạn, Trường An khẽ nhếch mép, thấy mọi chuyện quá dễ để suy luận.
Hừ! Chắc chắn đây là mô-típ xuyên việt rồi, đảm bảo sau đó hắn sẽ dùng mỹ thực để chinh phục lòng người, rồi cuối cùng…
Không để hắn kịp nghĩ ra một câu chuyện xuyên việt ẩm thực dài vạn chữ, Thanh Diệp đã bình tĩnh kể tiếp:
“Những món ăn của người này có những tác dụng cực kỳ vi diệu, cuối cùng… Hắn bồi dưỡng nên những cường giả từ đó, rồi đánh bại kẻ thù, thành lập một đế chế mới.”
Trường An: “...”
Này này, nhầm kịch bản rồi đấy, không phải phải sử dụng mỹ thực để rung động lòng người, chinh phục dạ dày của kẻ địch sao?
Sao lại biến thành lập đế chế chứ?
“Cuối cùng, hắn đã lập ra giao kèo giữa Tấn Quốc và Xuân Quốc, đồng thời can thiệp vào các hoạt động phi pháp như ám sát, hối lộ, đe dọa, áp bức để thành lập Thực Thiên Thành, một tòa thành trì độc lập, sở hữu nền ẩm thực trác tuyệt.”
Trường An: “...”
Xem ra hắn đã nghe phải điều không mấy tốt đẹp rồi.
Cuối cùng, Thanh Diệp đặt bát cơm chiên trứng xuống, đoạn nàng hướng mắt về phía Trường An và nói với giọng bất đắc dĩ:
“Sư phụ thấy đấy, Thực Thiên Thành là thánh địa của ẩm thực, nhưng đồng thời nó cũng ẩn chứa rất nhiều hắc ám. Mỹ thực nơi này cũng trở thành một… sức mạnh, chứ không còn là món ăn đơn thuần nữa.”
“À… ừm…”
Trường An khẽ gật đầu, rồi sau đó hắn đặt bát cơm chiên trứng đã hết sạch từ lúc nào xuống, xoa xoa hai bàn tay, lưỡng lự nói:
“Hay là chúng ta quay về đi… quên chuyện này đi…”
“Đặc biệt, có vô số quán rượu và thanh lâu ở nơi này. Hằng năm các vị quan chức, người có quyền lực ở Xuân Quốc lẫn Tấn Quốc, Đông Lĩnh chi số tiền cực lớn cho Thực Thiên Thành.”
Lời nói của Thanh Diệp khiến Trường An chợt ngừng lại, hai mắt hắn sáng lên, có vẻ hào hứng.
Thanh lâu ư? Nơi có mấy cô gái xinh đẹp sẵn sàng phục vụ nếu ta chi tiền phải không?
“Đi! Chúng ta đi!”
Vì thế, hắn lập tức hào hứng gật đầu. Thanh Diệp khẽ dừng lại, rồi kỳ lạ nhìn Trường An hỏi:
“Sư phụ, Nhược tiên sinh đâu?”
Trường An: “...”
Ờ… Lão Nhược?
Hình như ta bỏ quên ông ấy ở trấn An Huy rồi thì phải?
“Chúng ta tới trấn An Huy đón lão Nhược thôi, dù sao hắn là người ổn trọng, không có chuyện gì xảy ra đâu.”
Hắn thở dài bất đắc dĩ, thế là hai thầy trò cũng rời khỏi đây, đến trấn An Huy.
Vừa ra khỏi tẩm cung, Trường An đã sững sờ trước một cơ ngơi rộng rãi đến choáng ngợp, không khỏi thốt lên với Thanh Diệp:
“Tiểu Diệp, con giàu có đến vậy ư? Vậy mà con lại đi quét rác ở quán trà, để ta phải vất vả kiếm sống!?”
Thanh Diệp thoáng đảo mắt, cuối cùng ch�� khẽ thở dài đáp lời Trường An, vẫn tiếp tục dẫn đường cho hắn:
“Sư phụ, đây là tài sản của một nữ nhân tặng con.”
Còn về việc tặng thế nào, nàng cũng không tiện nói rõ, nhưng nhìn chung thì người ta hạnh phúc là được.
Trường An nghe vậy thì khẽ giật giật khóe miệng.
Là họ tặng con, hay con đã khiến họ mê mẩn đến mức phải tặng con chứ?
Không tiện đào sâu vấn đề này, Trường An tiếp tục tò mò quan sát từng mảng công trình đồ sộ, không ngừng cảm thán.
Ít nhất cũng phải có hàng chục căn phòng nhỏ cùng hai dinh thự lớn trong khu vực này, đủ để coi đây là một phiên bản hoàng cung thu nhỏ.
Chỉ là, sao nơi đây lại vắng người đến thế? Mấy cô gái xinh đẹp đi lại đâu hết rồi?
Thanh Diệp cũng chợt cảm thấy lạ lùng về chuyện này.
Sao hôm nay các nàng lại đồng loạt ở yên trong phòng tu luyện vậy nhỉ? Có điều gì kỳ lạ chăng?
Lẽ nào trận giao đấu với Liên Bang khiến họ bị thương quá nặng?
Mang theo vô vàn nghi vấn và thắc mắc, hai thầy trò cứ thế rời khỏi nơi này, tiến về trấn An Huy.
Thế nhưng, chỉ một lát sau, vô số cô gái dần bước ra ngoài. Họ hoặc sở hữu vẻ đẹp “mi thanh mục tú”, hoặc yêu kiều “khinh vân tế nguyệt”. Tất cả đều là mỹ nữ.
Một cô gái, dường như là người dẫn đầu, nhìn theo bóng dáng Trường An rồi khẽ cau mày, sau đó nói:
“Các ngươi thấy sao về chuyện này?”
Một người khác liền đáp lời, giọng nói không giấu nổi vẻ tức giận:
“Trước đây, Diệp tỷ thường xuyên thể hiện hình dạng nam tính của mình, nhưng càng về sau càng ít dần, có vẻ tỷ ấy đã quen với dáng vẻ nữ tính từ lâu rồi!”
Quả thực, sau ba năm ở thế giới này, Thanh Diệp đã khôi phục một phần thực lực, khiến nàng có thể tùy ý biến đổi hình thái nam/nữ như trước. Để tiện bề “khai thác dục vọng” từ nữ nhân, thi thoảng Thanh Diệp cũng hóa thành một mỹ nam.
Chỉ là càng về sau, Thanh Diệp càng lười thay đổi hình thái. Nàng cũng lo lắng rằng biến đổi nhiều sẽ khiến mình mất đi vẻ nữ tính, rồi cuối cùng… thành ra thế này.
Cô gái dẫn đầu cũng gật đầu tán thành, và những nữ nhân khác cũng thế:
“Đúng vậy, lần g��n nhất ta thấy Diệp huynh xuất hiện đã là nhiều năm về trước, nhưng vẻ soái ca ấy vẫn khiến người ta không thể quên.”
“Diệp tỷ ngày càng nữ tính, càng giống một tỷ tỷ hơn là nam nhân…”
Một mỹ nữ khác càng tức giận hơn, đổ hết tội lên đầu Trường An:
“Là do hắn ta, hắn đã câu dẫn Diệp tỷ, cướp đi vẻ nam tính của tỷ ấy rồi! Phải xử lý thôi!”
Nghe vậy, cô gái đứng đầu cũng khẽ giãn mày, sau đó xoa cằm và cười nhẹ:
“Thật ra, chuyện này cũng không khó, chỉ cần xử lý hắn mà không để Diệp tỷ hay biết là được.”
Lòng dạ nữ nhân quả là đáng sợ, nhất là khi thấy nam nhân của mình chạy theo một nam nhân khác.
Đột ngột, một âm thanh ngây thơ khác vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
“Nhưng trên giường thì nam nữ có khác biệt gì đâu?”
Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, tất cả đồng loạt nhìn về phía một nữ nhân với vẻ mặt tựa hoa đào, đôi mắt ngây thơ chớp chớp.
Ừm… Cũng có lý đấy chứ!
Ấy vậy mà vẫn có người không hài lòng, khẽ thở dài đáp lại:
“Tiểu muội à, quan trọng là hình thức, em hiểu không?”
“Tắt đèn rồi thì xấu đẹp, nam nữ cũng như nhau cả thôi mà tỷ?”
Lại một vấn đề ngây thơ khác được đưa ra, khiến tất cả nữ nhân ở đây cứng họng. Nàng tiểu muội đó chỉ hồn nhiên nói tiếp:
“Sao mọi người cứ phải tức giận về việc Diệp tỷ thích một nam nhân cơ chứ? Muội sẵn sàng tiếp nhận hắn mà.”
Quả thực, có lẽ là do các nàng quá ghen tuông chăng?
Nghe lời em nói, các nàng chợt thấy có chút áy náy, bèn thở dài với ánh mắt phức tạp. Nhưng nàng tiểu muội kia đã giơ tay lên làm động tác cắt một thứ gì đó:
“Nam nhân khác nữ nhân cũng ở cái đó, cắt đi rồi thì đều như nhau đúng không hả tỷ?”
Oanh!
Như có tiếng sét chạy ngang đầu các mỹ nữ ở đây, các nàng tức khắc trợn tròn mắt nhìn tiểu muội, rồi hồ hởi tán thành ý kiến ấy:
“Đúng vậy, Diệp tỷ thực lòng si mê kẻ này, vậy thì hắn mất đi thứ giữa hai chân cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu.”
“Muốn gia nhập hậu cung phải là nữ nhân, thế thì ta cứ biến hắn thành nữ nhân là được!”
“Ý kiến hay! Rốt cuộc trước đây mu��i là ma nữ phương nào vậy?”
Một người tò mò cất tiếng hỏi, vì ai đã vào đây thì cũng từng là ma đầu một phương, bị Thanh Diệp nhắm đến.
Chỉ thấy tiểu muội chớp mắt, ngây thơ nhìn mọi người rồi vui vẻ nói:
“Trước đây sư phụ muội từng dạy rằng chúng sinh bình đẳng, cho nên… muội muốn nam nhân cũng phải giống như nữ nhân!”
Bộp!
Một cô gái vội đặt tay che miệng nàng tiểu muội, đổ mồ hôi cười gượng:
“Được rồi, tỷ hiểu rồi, không cần nói nữa đâu.”
Chắc chắn là lại nhắm vào thứ gì đó thừa ra của nam nhân so với nữ nhân rồi? Thảo nào lại bị Diệp tỷ nhắm đến.
Tuy nhiên, các nàng hoàn toàn ủng hộ kế hoạch này.
“Được rồi, kẻ này dám cả gan câu dẫn Diệp tỷ, vậy chúng ta phải tìm cách để hai hòn của hắn chôn vùi dưới sáu tấc đất.”
“Khi đó hắn cũng là nữ nhân, vậy thì tỷ muội chúng ta có thể vui vẻ chào đón "nàng" rồi.”
“Tán thành!”
“Tán thành!”
…
Mà tại một nơi nào đó.
“Sư phụ, người sao vậy ạ?”
“... Không có gì.”
Cảm giác mát lạnh truyền đến từ giữa hai chân khiến Trường An rùng mình, hắn lắc đầu trong khi mồ hôi lạnh túa ra.
Kỳ lạ thật, cảm giác nguy hiểm như sắp bị thiến này là sao đây?
***
Truyện dịch này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.