Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 114: Đại năng hóa tiểu đệ, tiểu muội hóa đại năng.

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang xuyên qua cửa sổ, đánh thức Trường An.

Chà… Sáng rồi hả?

Hắn nghĩ thầm, khẽ cựa mình, chợt cảm giác đau đớn ập đến khiến Trường An không kìm được mà thét lên oai oái, như thể một con gà bị chọc tiết:

“Oái má ơi, cái tay của tôi!”

Nhìn xuống, Trường An thấy toàn thân mình đã được ai đó băng bó chi chít. Cảm giác đau đớn khắp cơ thể khiến hắn hoàn toàn tỉnh táo. Trường An thở dài, rồi lại nằm vật xuống giường.

Tay phải bị con bé đó một quyền đánh gãy, tuy hắn đã dùng tấm gương để chặn lại đòn tấn công, nhưng dư chấn từ vụ nổ vẫn gây thương thế không hề nhẹ cho Trường An.

Có điều… Thần Quốc? Đó là một thế lực mới sao?

Trường An nghĩ thầm, rồi hắn lấy tấm gương đó ra, giơ lên cao. Hệ thống lập tức gửi tin nhắn:

[Không thể phân tích vật phẩm]

Đến cả hệ thống cũng không thể xác định được nó là gì ư? Xem ra, món đồ này có phẩm chất vượt xa tưởng tượng của Trường An.

“Có vẻ mình bị người ta ngộ nhận là chân tay thân cận của Tần Đế nhỉ? Hay phải gọi là Tần Thần Đế mới phải?”

Trường An lẩm bẩm, rồi thở dài đặt chiếc gương sang một bên, không tiếp tục dây dưa với nó nữa mà đưa tay xoa cằm ngẫm nghĩ.

Dù sao hắn chỉ mới tìm ra con đường tu luyện mới, ấy vậy mà vừa ra khỏi cửa đã bị đánh cho tàn phế thế này.

Thánh Thế Kiếm mà Trường An tạo ra cũng chỉ là tàn phẩm, nó liên quan đến đời Thánh Hoàng của hắn. Khúc mắc chưa giải hết, ân oán trong lòng vẫn còn nhiều, làm sao có thể trọn vẹn?

“Nếu không có đan dược của Tử cô nương, có lẽ mình chỉ có thể duy trì được nó trong thời gian ngắn.”

Trường An thở dài, tàn kiếm mong manh tựa ánh nến, có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào, cho nên phải tìm cách hoàn thiện Thánh Thế Kiếm thôi.

Nhưng bây giờ, hắn đang đối diện với một vấn đề rất quan trọng.

Trường An im lặng đưa tay trái lên, tháo bầu rượu bên hông xuống và hớp một ngụm, khuôn mặt chợt lộ vẻ bần thần.

Cạch!

Đột ngột, cửa phòng mở ra. Một thiếu nữ mái tóc hồng nhạt, ngũ quan thanh tú, khuôn mặt vốn hơi nghiêm nghị, ấy vậy mà vì nàng hay cười nên vẫn phảng phất chút dịu dàng.

Làn da trắng trẻo, khoác trên mình bộ áo dài đỏ thẫm với diềm may tinh xảo, thân thể cân đối đáng ngạc nhiên.

Một thiếu nữ mang vẻ đẹp trưởng thành và dịu dàng, nàng không khiến người khác choáng ngợp bởi nhan sắc, mà lại mang đến cảm giác nhẹ nhàng, an tâm.

“Sư phụ, bị thương nặng thì không nên uống rượu đâu.”

Thanh Diệp thở dài bất đắc dĩ, đoạt lấy bầu rượu từ tay Trường An. Nàng đặt nó sang một bên, rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, yên tĩnh nhìn hắn.

Trường An cũng không nói gì, chỉ im lặng giương ánh mắt bi thương nhìn ra ngoài bầu trời, không nhịn được mà lại thở dài.

“Sắc Dục Ma Chủ? Dục Vọng Chi Chủ? Một trong bảy cường giả đứng đầu Tà Vực?”

Câu hỏi của hắn nằm trong dự đoán của Thanh Diệp, nàng chỉ khẽ đáp bằng giọng nhẹ nhàng:

“Đúng vậy, con xin lỗi.”

“... Không sao cả, ta cũng giấu con về thân thế của mình thôi mà.”

Không nỡ mắng nàng, Trường An lại nằm vật xuống giường mà lẩm bẩm, rồi hắn chợt nhướng mày, nhìn về phía Thanh Diệp hỏi:

“Chỉ có điều, từ khi nào con phát hiện ra ta là Tà Quân?”

Quả nhiên Ma Chủ trọng sinh đều đầy tâm cơ. Hóa ra hắn đã bị điều tra từ lúc nào không hay, phỏng chừng cũng đã hai, ba năm rồi…

“Tám năm trước,” Thanh Diệp chỉ đáp, nhưng ánh mắt nàng nhìn Trường An có vẻ là lạ. Hắn cũng không để ý, chỉ ngạc nhiên nhíu mày.

Ừm? Tám năm trước rồi sao? Hóa ra Ma Chủ hành sự kín kẽ đến thế? Chưa kể là lúc đó còn chưa biết chữ, chưa biết ăn, biết uống, thế mà đã biết chuyện đó sao…

Như hiểu được suy nghĩ của Trường An, Thanh Diệp chỉ cười trừ lắc đầu. Nàng nói tiếp để ngăn không cho sư phụ mình tha hồ tưởng tượng:

“Lần nào uống say sư phụ cũng đem chuyện đó ra khoác lác, con không hề điều tra người đâu.”

Trường An: “...”

Hả? Có chuyện đó ư?

Hắn nghi ngờ hồi tưởng lại. Tức khắc, từng câu, từng chữ Trường An từng phun ra khi rượu vào người, hiện lên trong đầu hắn.

“Ta mất một năm đột phá ba đại cảnh giới, khôi phục tu vi, năm năm hóa tiên, ba mươi lăm năm lại thành công phá Đế Tiên, cuối cùng thiên hạ vô địch.”

Ừ, hắn đã từng chém gió rất nhiều lần trước mặt Thanh Diệp, hoàn toàn không có một chút đề phòng nào cả.

Khóe miệng Trường An khẽ giật giật, chợt hắn cảm thấy mọi chuyện cực kỳ xấu hổ, đến nỗi phải đưa tay ôm mặt.

Mẹ nó chứ, giờ nghĩ lại mới thấy hành động của mình xấu hổ biết bao, chỉ hận không thể đào một cái hố mà chui xuống.

Ch��m gió mình bá đạo ra sao trước một vị Ma Chủ? Một người mà ngay cả thời kỳ đỉnh phong của Trường An cũng không thể đứng ngang hàng, vậy mà nàng cũng rất chân thành lắng nghe hắn nữa chứ!

“Thế… sao lúc đó con…”

Hắn xấu hổ cất giọng hỏi. Thanh Diệp chợt phì cười, rồi lúng túng tránh ánh mắt của Trường An:

“Nghe cũng vui… Không, cũng rất oai phong lẫm liệt mà.”

Con định nói vui đúng không? Hóa ra con bé này xem mình như một trò hề sao? Thảo nào sáng hôm sau nàng cứ dùng ánh mắt “dở khóc dở cười” nhìn Trường An.

Khóe miệng hắn lại giật giật, cuối cùng chỉ đành lắc đầu, cố gắng quên đi nỗi xấu hổ này, rồi lại nhìn xung quanh căn phòng.

Căn phòng sang trọng đến ngạc nhiên. Hơn nữa, bộ đồ trên người Thanh Diệp cũng không hề tầm thường, thể hiện nàng là gia chủ của nơi này.

Sang trọng ra sao ư? Đại khái là chiếc ghế gỗ nàng đang ngồi có các đường vân hoa mỹ, nhìn qua đã thấy rất đáng tiền. Một số loại dược phẩm đặt trên giá cũng rất đắt giá. Chiếc giường mà Trường An đang nằm thì dư sức cho cả năm người ngủ qua đêm… Khoan đã nào?

Giường đủ cho năm người ngủ qua đêm?

Trường An trầm mặc một hồi, rồi đưa tay với lấy lọ thuốc trên kệ gỗ, lập tức giao diện hệ thống hiện lên:

[Một bình Xuân Dược cấp cao]

Ồ, ra chỉ là một bình Xuân Dược cấp cao, ha ha… Kết hợp với chiếc giường cỡ lớn này…

Trường An đ�� mồ hôi. Hắn giữ bình Xuân Dược trên tay một lát, rồi đưa ánh mắt hoang mang nhìn về phía Thanh Diệp.

Nàng cũng cảm thấy lúng túng, chỉ cười trừ đáp:

“Nơi này là tẩm cung…”

Trường An im lặng một hồi lâu, cuối cùng hắn còn định nói gì đó, thì Thanh Diệp đã chặn họng hắn và hỏi:

“Sư phụ, người có nhiều thắc mắc lắm đúng chứ?”

Tất nhiên rồi, còn phải hỏi nữa sao?

Trường An nghĩ thầm, rồi hắn chăm chú quan sát Thanh Diệp, chỉ thấy nàng gật đầu nói:

“Con không bao giờ trái lời sư phụ dạy cả.”

Ừm? Cái này thì…

“Tuy bản thân con là một tồn tại dựa trên Dục Vọng, việc khai thác dục vọng vẫn rất cần thiết, nhưng con tôn trọng người, sư phụ.”

Cái này…

“Sư phụ bảo con không nên giao du với đàn ông xấu, cho nên con chỉ nhắm đến nữ nhân để khai phá dục vọng.”

Hả???

“Sư phụ bảo con nên sống tốt, không nên làm việc xấu, cho nên con không giết chết các nàng.”

Sao nghe nó hợp lý vậy?

“Nhưng sư phụ cũng dạy con phải biết đề phòng kẻ địch, tránh gây hậu họa về sau, cho nên… Con để c��c nàng mê mẩn mình, ngày ngày khai thác dục vọng trong tâm trí họ.”

Thanh Diệp nói xong, nàng thở phào nhẹ nhõm rồi đưa mắt sang, có chút thấp thỏm nhìn Trường An.

Còn hắn thì sao? Trong lòng cực kỳ phức tạp.

Nói sao nhỉ? Rõ ràng con bé này làm ra chuyện như thế, lại đúng là vận dụng những gì hắn đã dạy.

Trường An thở dài, cuối cùng khóe miệng hắn lại giật giật, nhìn sang Thanh Diệp:

“Quả nhiên gừng càng già càng cay, con nhắm trúng kẽ hở ghê đấy.”

Thanh Diệp thoáng đỏ mặt, tránh đi ánh mắt của Trường An. Ngón tay nàng khẽ mân mê gấu váy, khuôn mặt thanh tú lộ vẻ ngượng ngùng.

Kỳ thực, Thanh Diệp còn định nói ra là nàng không hề hướng tới người đàn ông nào để khai phá dục vọng, nhưng cuối cùng vẫn quyết định im lặng.

Nói ra sư phụ cũng không hiểu, bởi vì người thực sự rất đần.

Tất cả quyền đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý vị độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free