(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 11: Mèo và Khất Cái
Tuyết trắng trải dài, giữa đống đổ nát, một đứa trẻ không ngừng khóc.
Ngày xưa, đất nước này luôn chìm trong chiến loạn, các chư hầu tranh giành bá quyền. Ngoài máu lửa và phế tích, chiến tranh chẳng để lại gì ngoài sự đổ nát.
Trời đông giá rét, một gã hành khất dựa lưng vào tường thành. Mái tóc bạc trắng rủ xuống che gần hết khuôn mặt, chiếc áo dài trắng tinh một thời nay đã rách nát, bạc màu vì cọ xát dưới đất.
Hắn ngẩng mắt nhìn bầu trời với vẻ mông lung. Dù chỉ mới mười sáu tuổi, khắp người hắn lại toát ra vẻ tang thương, chán ghét cùng sự mệt mỏi đã hằn sâu qua bao biến cố. Một luồng tử khí sâu thẳm bao trùm lấy thiếu niên này.
Gã hành khất này đã ở cạnh tường thành ba năm. Người qua lại đều biết hắn từ khi xuất hiện đã không thốt ra một lời nào, một kẻ câm lại vừa thiểu năng.
Gió thổi mạnh, nhánh cây khẽ lay động, lá rụng bay lả tả. Một bông tuyết khẽ rơi xuống người hắn, khiến làn da hắn càng thêm tái nhợt. Gã hành khất vẫn lặng lẽ tựa vào tường, mái tóc trắng che đi đôi mắt, khuôn mặt tuấn dật nhưng lại vô cảm.
Cuối cùng, hắn nhắm mắt lại, mang theo nỗi mệt mỏi và sự tang thương, lặng lẽ tựa vào gốc đại thụ.
Thánh Hoàng Thánh Vực, Đế Vương, Võ Hoàng... những thứ đó, hắn không còn muốn nữa.
Mỗi lần luân hồi, là một lần lòng đau như cắt.
Mỗi lần luân hồi, là một lần chia ly.
Đã quá chán ghét luân hồi, nên đời này, hắn chỉ muốn cứ thế mà chết đi, chết trong cô độc.
“Meo.”
Âm thanh vang lên, hắn mở mắt, lờ mờ nhìn về phía trước.
Đó là một con mèo, lông đen tuyền mượt mà, đồng tử trong suốt. Lúc này nó đang tò mò nhìn hắn, đuôi khẽ đung đưa.
“Con mèo nhỏ, ta không có gì cho ngươi.”
Hắn nhìn cảnh này mà thì thào trong bất lực. Sức tàn lực kiệt, hắn đoán bản thân sẽ sớm chết thôi.
Nhưng con mèo vẫn không có ý định rời đi, chỉ khẽ giơ móng lên và liếm móng. Tuyết rơi liên tục, thoáng chốc dần dần bao phủ lấy bộ lông đen tuyền của nó.
Thật tình...
Ý nghĩ đó vừa hiện lên, hắn khẽ cười khổ, sau đó giơ hai tay ra:
“Vào đây, ít nhất trước khi chết, ta có thể giữ ấm qua đêm nay cho ngươi.”
Con mèo khẽ khựng lại, rồi nhìn hắn một lúc, cuối cùng rúc vào lồng ngực hắn, cuộn mình nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
Hắn chỉ biết dở khóc dở cười nhìn cảnh tượng này, rồi cũng tựa lưng vào tường thành, hơi thở yếu dần, rồi ngưng hẳn.
Đời thứ tám, không thành tựu vẻ vang, không một ai ở bên.
Hắn chết, mang theo một con mèo.
...
Cảm giác ẩm ướt trên mặt khiến Trường An hơi cau mày, sau đó hắn chậm rãi mở mắt.
“Meo…”
Con mèo nhìn hắn, sau đó giơ móng lên liếm nhẹ nhàng, rồi lại bước đến bầu rượu của Trường An, nhấc nó lên, uống một ngụm.
Bầu rượu của Trường An, thông thường hắn không thích ai động vào, nhưng con mèo này là ngoại lệ.
Khất cái, tà tu, và cuối cùng là hiện tại, phàm nhân.
Nó đi theo hắn ba đời, tuy không rõ mục đích của nó là gì, nhưng cũng coi như là một người bạn cũ. Vả lại, Trường An không nghĩ bản thân có thể đoạt lại từ vuốt mèo được.
Hắn thở ra, sau đó đưa tay kéo con mèo vào lồng ngực, uể oải ngáp một cái rồi đứng dậy, đưa tay đẩy cửa ra:
“Tiền bối, ngài về rồi.”
Đúng, Trường An gọi con mèo này là tiền bối, giống như cách Nhược Trần gọi hắn là tiền bối vậy.
Không phải bởi vì con mèo này có sức mạnh bá đạo, hay vì nó đã dạy hắn công pháp gì, chỉ là một con mèo kỳ lạ mà Trường An không thể nhìn thấu được.
“Meo.”
Con mèo nhàn nhã đáp lại, rồi giắt bầu rượu vào bên hông Trường An. Sau đó nó cuộn mình vào lòng hắn, giơ vuốt ra, thè lưỡi liếm.
Trường An cảm nhận bầu không khí yên tĩnh, khẽ chép miệng. Hắn bước đến cửa quán trà, đưa tay mở ra:
“Nghĩ lại nơi này có hơi vắng vẻ, nếu có thêm nhà hàng xóm thì...”
Vừa mở cửa, đối diện hắn là một quầy hàng gỗ nhỏ, xa xa có thể thấy một tòa nhà được xây dựng trang nhã. Trường An sửng sốt nhìn cảnh tượng này, sau đó khẽ nháy mắt mấy cái.
Ài... có gì đó không đúng?
Rừng xanh mơn mởn của hắn đâu?
Trường An càng dùng sức dụi mắt, rồi mở mắt ra, xác định bản thân đã tỉnh ngủ, nhưng lọt vào mắt hắn...
Cảnh Nhược Trần đang treo biển hiệu bằng đá: một bên khắc chữ [Vạn Sự], bên còn lại là hai chữ [Tượng Quán].
Trường An: “...”
Chờ đã, có lẽ cách hắn mở cửa có gì đó sai lầm thì phải?
Khi thấy trước mắt mình xuất hiện một tòa dinh thự nhỏ nhưng cao sang, Trường An đóng cửa lại, sau đó đưa tay dụi mắt.
Trường An, bình tĩnh nào, chắc chắn là do ảnh hưởng từ kiếp trước nên ngươi mới thấy ảo giác.
Vừa rồi chắc chắn là nhìn lầm. Chỉ cần ngươi mở cửa một cách bình thường, chắc chắn khung cảnh hiện ra sẽ là rừng xanh mơn mởn, tiếng chim hót líu lo, và những cánh bướm dập dìu bay lượn.
“Meo?” Con mèo khó hiểu nhìn Trường An, rồi khẽ kêu.
Trường An cố gắng trấn tĩnh bản thân, sau đó lại mở cửa.
Dưới ánh nắng chói chang, cả một mảng rừng lớn trước mắt đã trở thành bãi đất trống, thay vào đó là một tòa dinh thự với vô số tượng lớn nhỏ được bày ra. Trường An im lặng.
Cho nên, vì sao hắn chớp mắt một cái, trên thế gian trống rỗng này lại xuất hiện một tòa dinh thự?
“Tiền bối, ngài đã tỉnh rồi.”
Nhược Trần vừa nặn xong bức tượng cuối cùng sáng nay, hắn cho vào lò lửa để bắt đầu nung, sau đó quay sang nhìn Trường An, rồi gật đầu.
Khóe miệng khẽ giật nhẹ, Trường An nhìn cảnh tượng này rồi hỏi:
“Chuyện này...”
“Sáng nay ta dậy từ canh ba, sau đó nhanh chóng đến Hoàng Thành thuê một đội ngũ thợ xây lành nghề, lại gia công thêm một tấm biển hiệu bằng đá, nhập khẩu đất sét và màu vẽ. Sau khi đúc thêm một cái lò, ta vừa thử thì tiền bối cũng đã thức giấc rồi.”
Nhược Trần nói với giọng bình thản, trong khi vẫn quan sát lò lửa, chờ tượng đất được nung xong để tô màu.
Trường An nhìn bộ dáng như một người tinh anh trong xã hội của Nhược Trần, chỉ biết im lặng.
Cho nên, rốt cuộc các “thợ xây lành nghề” bằng cách nào mà đã xây xong một dinh thự đủ cho c��� gia đình sinh hoạt chỉ từ canh ba đến bây giờ chứ? Hơn nữa, lại còn không hề đánh thức Trường An dậy.
Lão Nhược, xem ra ta vẫn khinh thường ngươi. Hóa ra không chỉ tu tiên, ngươi còn biết đầu tư và phát triển kinh tế sao?
“Tiền bối, sáng nay ta cũng vừa làm giao dịch với một phú ông ở Hoàng Thành, thu được năm thỏi vàng. Ba thỏi chia cho ngài như đã thỏa thuận rồi.”
Nhược Trần gật đầu, sau đó nghiêm túc đặt ba thỏi vàng lên bàn.
Trường An trầm mặc nhìn chăm chú lên bàn.
Ba thỏi vàng! Thu nhập một năm của quán trà cũng chưa chắc đạt được mức này.
Nhiều năm kinh doanh quán trà của mình, cuối cùng đổ sông đổ biển hết rồi sao?
“Lão Nhược, ngươi có phải là nam thần tổng giám đốc trong truyền thuyết không?”
Nhược Trần:...
Tiền bối, đầu óc ngài lại nhảy số nữa rồi sao?
...
Lúc này, ở Hoàng Thành, người thư sinh ngọc thụ lâm phong đang bước đi trên đường. Khí chất nho nhã, dáng dấp lại tuấn tú vô cùng, quả thực rất hút mắt các thiếu nữ. Theo sau hắn là hai vị mỹ nữ: một người thanh lãnh, người còn lại có dáng vẻ mị hoặc, xinh xắn đến lạ kỳ.
Diệp Tuyên trầm ngâm suy tư, hắn xoa cằm, bước đi trên đường. Tiện tay mua một cuốn sách rồi lật ra đọc, nhưng trong đầu chẳng có chữ nào lọt vào.
Rốt cuộc, ngày hôm qua đã có vị đại năng nào hỗ trợ hắn chứ?
Nghĩ là một chuyện, hắn vẫn quay sang Thanh Nhạc và Ngọc Mi, nghiêm mặt lại, căn dặn:
“Các ngươi thấy rồi đấy, tu tiên hiểm họa khôn lường, vẫn nên tìm thời cơ tăng cao tu vi, để thực lực của bản thân càng thêm vững chắc.”
Sau đó, hắn nhìn hai người có vẻ đang lắng nghe mình và gật đầu, lại lấy ra sợi dây buộc tóc, chìa cho Thanh Nhạc, cố gắng nở nụ cười mà bản thân cho là đẹp trai nhất:
“Cái này giúp tăng tốc độ hấp thu linh khí...”
Ngọc Mi:...
Sư huynh, cái trước là huynh dặn dò chúng ta, nhưng chỉ là kiếm cớ để Thanh Nhạc tỷ nhận quà của huynh thôi, phải không?
“Cảm tạ sư huynh, nhưng lễ vật này quá lớn, ta không thể nhận.”
Thanh Nhạc lạnh nhạt từ chối, sau đó nhã nhặn quay lưng lại bước đi tiếp, để lại hai người phía sau.
Diệp Tuyên im lặng, rồi nh��n xuống sợi dây buộc tóc, cuối cùng ngẩng đầu nhìn trời đầy bi thương, rồi thở dài.
Vì sao hắn xuyên việt, có hệ thống nhưng phải vào sinh ra tử, mỹ nữ thì chỉ gặp được một người, lại tán mãi không xong...
Phương thức xuyên việt của Diệp Tuyên có gì sai lầm sao?
Hắn vừa định bước đi tiếp, đã thấy Ngọc Mi chằm chằm nhìn mình, sau đó cất tiếng, âm dương quái khí nói:
“Sư huynh, huynh làm thế thì không có cửa theo đuổi sư tỷ đâu~”
“Hả? Ngươi nói gì vậy?”
Diệp Tuyên nghe vậy mà giật thót, sau đó giả vờ ngu ngốc, mỉm cười nói:
“Chà, đúng là một tên đần. Muốn biết cách để tán đổ tỷ ấy không?”
Ngọc Mi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nàng hừ hừ hỏi, vẻ mặt giống như cao nhân chỉ điểm vậy.
Diệp Tuyên thấy cảnh này, tò mò cất tiếng:
“Muội nói thử?”
“Ai da, dạo này tốc độ tu luyện của muội có hơi chậm...”
Ngọc Mi thở dài buồn bã nói. Chỉ thấy Diệp Tuyên im lặng một hồi, sau đó giương mắt khó hiểu nhìn nàng:
“Sư muội, muội muốn món bảo vật này thì đúng hơn chứ?”
Đừng có m��, thứ này—”
“A, tốt, không được thì thôi, ta sẽ nói với Thanh Nhạc tỷ—”
“Đây, cho muội.”
“Sư huynh, liêm sỉ đâu?”
“Bán rồi, hai đồng một cân.”
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý.