(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 109: Sư Đồ Hội Ngộ
Một đôi sư đồ gặp lại nhau, nhưng cảnh ngộ đã khác xưa.
Thân thể Thanh Diệp giờ chẳng còn nơi nào nguyên vẹn. Viên ngọc Âm Dương đè nặng trên lưng khiến nàng không thể nhúc nhích dù chỉ một tấc.
Trong tình trạng hiện tại, nàng khó lòng suy nghĩ được gì, bởi những người lính cứ liên tục chĩa súng bắn vào đầu nàng. Mỗi khi Thanh Diệp vừa hồi phục, lập tức lại có một người khác bắn tới.
Phải nói là, bọn họ chắc chắn đã tìm hiểu rất kỹ về mối liên hệ giữa Thanh Diệp và Bách Dục Thiên Ma Binh để tìm cách đối phó nàng.
Chỉ là…
Sự xuất hiện đột ngột của một người đã khiến tất cả những ai ở đây đều dấy lên sự cảnh giác. Các chiến binh khác cũng chĩa súng năng lượng vào hắn, giọng nói máy móc vang lên:
“Giơ hai tay lên!”
Mà tâm điểm chú ý của bọn họ – người thanh niên áo trắng vẫn mỉm cười nhẹ nhàng. Khuôn mặt hắn mơ hồ đến lạ, khiến không ai có thể nhìn rõ dáng dấp.
Thế nhưng, một vóc dáng bình thường thì có gì đáng chú ý?
Ý nghĩ đó vừa thoáng qua đầu người lính, thì chợt, đối tượng trước mắt hắn đã bình thản cất tiếng:
“Các ngươi đang coi khinh thực lực của một vị Ma Chủ đấy.”
“Im lặng!”
Người chiến binh của Liên Bang lạnh giọng cất tiếng, vẫn giữ thái độ đề phòng, nòng súng đã sẵn sàng nhả đạn về phía Trường An bất cứ lúc nào.
Lời nói của hắn chỉ khiến cô bé chợt nhíu mày, nhưng em còn định đáp trả thì…
Chính vào lúc này, dị biến xảy ra.
Thanh Diệp yếu ớt mở con mắt còn lại. Âm thanh trầm ổn, nhẹ nhàng vang vọng đến bên tai nàng, khiến nàng bất giác nở một nụ cười.
Sư phụ tìm nàng. Nàng không muốn người thấy bộ dạng thê thảm này của mình.
Khuôn mặt bị bắn nát liên tục, máu và xương cứ thế tóe ra khắp mặt đất. Từng thớ cơ liên tục quấn quýt lại để hồi phục khuôn mặt. Lẽ nào nàng muốn sư phụ nhìn thấy cảnh tượng đó?
Vì thế, Thanh Diệp chợt run rẩy đặt cánh tay trái lên lồng ngực. Điều này khiến hai chiến binh đang thay phiên bắn nổ đầu nàng chú ý, chỉ là bọn họ vẫn không cảm nhận được bất kỳ nguy cơ nào.
Bọn họ cảnh giác quan sát nàng, nhưng thân thể Thanh Diệp giờ đây đã gần như nát bét ra rồi, thậm chí xương lồng ngực cũng đang lộ ra. Thảm trạng như vậy, thật khó để bọn họ nghĩ rằng nàng sẽ gây ra mối nguy hại gì.
“Tiếp tục bắn, đừng để mục tiêu có bất kỳ ý đồ gì,” một người nhắc nhở. Nhưng chợt, Thanh Diệp động!
Crắck!
Nàng bẻ gãy mẩu xương sườn của mình, rồi chợt ánh mắt nàng nhìn sang phía Trường An, đoạn giơ tay ném nó về phía hắn.
Sư phụ, người hiểu.
Chính vào lúc này, Trường An động!
Kiếm khí bắn ra mãnh liệt tựa như muôn ngàn cơn bão, Thánh Thế Kiếm trong tay hắn lại là trung tâm của cơn vòi rồng này.
Rõ ràng kiếm khí mãnh liệt, mạnh mẽ và to lớn đến nỗi bao phủ khắp nơi này, thế nhưng nó lại cực kỳ tinh xảo và sắc bén! Kiếm khí bao phủ khu vực theo một hình tròn đều đặn, không thừa một li nào, hình thành một lớp kết giới bạo liệt không ngừng tàn phá những người ở bên trong.
Trong sự mãnh liệt lại ẩn chứa nét tinh tế. Lồng kiếm khí bao phủ trọn vẹn tất cả mọi người, vô vàn đường kiếm không ngừng bắn về phía bọn họ, cứ như lúc này tất cả đang giao chiến với mười… không, thậm chí hai mươi vị kiếm khách đại sư vậy!
Một đạo kiếm khí lại có thể đáng sợ đến như vậy, đây chính là một phần tuyệt kỹ thượng thừa của cựu Thánh Hoàng Thánh Vực!
Thế nhưng, đối diện Trường An đâu phải là những kẻ gà mờ? Chỉ thấy các chiến binh Liên Bang nhanh chóng nhận được chỉ thị:
“Triển khai đội hình ch�� thập, bốn người phòng hộ một người phản công!”
Tức khắc, mười người lính được phân thành hai nhóm hình chữ thập. Những người ở vòng ngoài giơ tay lên, chỉ thấy phần giáp tay đột ngột phát sáng, rồi một tấm khiên năng lượng hình thành, chặn lại toàn bộ kiếm khí.
Bốn người kết hợp tạo thành một lớp khiên bán cầu không góc chết bao phủ lấy bọn họ. Trường An chợt cảm thấy bất an, lập tức giơ kiếm lên.
Chíu!
Đồng loạt, từ giữa hai đội hình, người lính duy nhất đang giơ súng, luồng năng lượng mãnh liệt bắn ra, xuyên qua tầng tầng lớp kiếm khí dày đặc, đánh mạnh vào kiếm Trường An.
Đáng sợ hơn là dù đã giương kiếm ra đỡ, nhưng tia năng lượng vẫn bị đánh bật lại, xẹt qua một vách núi, đánh sập nó làm đôi!
“Đáng sợ…”
Trường An không nhịn được thấp giọng, nhưng rồi thân thể hắn chợt bị thứ gì đó kìm hãm, không thể di chuyển dù chỉ một li.
Từng lá bùa phát sáng dưới chân hắn, hình thành sợi dây linh lực trói buộc Trường An, giọng nói lười biếng vang lên:
“Có vẻ ngươi quên mất ta rồi nhỉ?”
Cô bé đã thoát khỏi lồng kiếm khí từ lúc nào không hay. Em đứng trên viên ngọc Âm Dương nhìn xuống hắn, ánh mắt uể oải, mệt mỏi, từ từ hạ tay xuống.
Tức khắc, vô số lá bùa bắt đầu hình thành trên không trung. Chúng đều được cấu thành từ linh lực, mỗi tấm tỏa ra khí thế vô cùng nguy hiểm. Trường An chợt biến sắc, không nhịn được thốt lên:
“Cái quái-”
“A, vì giới hạn của thế giới này nên chỉ có thể tạo ra một trăm lẻ hai cái thôi ư?”
Thế mà em vẫn không hài lòng, nhưng rồi em chỉ thở dài với vẻ bất đắc dĩ, đoạn vung tay xuống, các lá bùa cũng giống như từng mũi tên bay xé gió về phía Trường An.
Hắn đổ mồ hôi khi nhìn cảnh tượng này, trong lòng chợt thấy lạnh lẽo.
Thánh Vực lại sinh ra một kẻ quái thai! Tu vi bị hạn chế mà vẫn tạo ra hơn trăm lá bùa chỉ trong tích tắc ư?
Hơn nữa, mỗi lá bùa đều mang công dụng khác nhau, cho nên đây đâu còn là nhất tâm nhị dụng nữa?
Không để hắn kịp suy nghĩ, thân thể còn chưa kịp né tránh chúng, thế mà hai binh lính còn lại của Liên Bang cũng chợt giơ nòng súng lên, ng��m về hướng né tránh của Trường An, phong tỏa hắn.
“Ba mặt giáp công, liệu ngươi có sống sót?”
Cô bé chỉ nhẹ giọng hỏi, nhưng tốc độ của những lá bùa lại tăng nhanh thêm vài phần. Hiển nhiên là em muốn Trường An dùng thực tế để chứng minh chứ không phải chỉ võ mồm.
Chính vào lúc lá bùa dần tiếp cận Trường An, h��n nhìn những lá bùa đang bay tới, chợt nở nụ cười và giơ Thánh Thế Kiếm lên. Thân thể chợt bay lên không trung, phảng phất bùa phong ấn dưới chân hắn đã bị gỡ bỏ.
“Ừm?”
Cô bé ngạc nhiên kêu lên: “Từ khi nào mà kẻ này đã có thể phá giải chiêu thức của nàng rồi? Tốc độ này cũng nhanh quá vậy sao?”
Nhưng chuyện đáng sợ còn ở phía sau. Trường An nhìn những lá bùa đang bay tới, chợt cong khóe miệng. Mũi chân hắn chợt chạm vào một lá bùa trước mắt, thân thể thuận đà bước về phía trước.
Điên rồi? Hắn chủ động chạm vào lá bùa ư? Nó không khác gì tự đạp chân vào chỗ chết!
Không như mọi người tưởng tượng, lá bùa không hề nổ tung. Nó giống như bị phá giải, nhanh chóng tan biến. Cô bé cũng vì thế chợt ngồi nhổm dậy, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên:
“Sao có thể?”
Trước mắt nàng, Trường An dấn thân vào biển bùa, nhưng hắn chỉ bình thản cong khóe miệng, lại đưa Thánh Thế Kiếm chạm nhẹ vào một lá bùa, đồng thời chân đạp lên lá bùa khác.
Nhanh chóng, hai lá bùa cũng tan biến, ánh mắt cô bé giờ đây đã chuyển sang vẻ khó tin.
Kẻ này không hề di chuyển ngẫu nhiên. Hắn đã nhìn thấy cách thức cấu tạo của lá bùa và dễ dàng hóa giải chúng bằng cách chạm vào.
Giữa những phù chú sắc màu trên không trung, thân ảnh Trường An lại giống như tiên nhân đạp không mà đi. Biển phù chú cứ thế bị hắn dễ dàng hóa giải, cuối cùng nhờ đó mà dễ dàng kéo dài khoảng cách với bọn họ.
Chín vạn năm trước, vì dạy dỗ một người đệ tử mà hắn đã phải kiên nhẫn xem hàng trăm loại phù chú khác nhau mỗi ngày, tìm ra điểm sai cho nàng.
Đến mức, Trường An đã từng phát ói khi nhìn thấy chúng. Thế cho nên, bây giờ dẫu có đối diện vô vàn phù chú thì có sá gì?
Hắn cũng chỉ có một chữ: Giải!
Mỗi bước chân, hắn lại phá giải một lá bùa, cuối cùng mỉm cười quay người lại trên không trung, nhàn nhã cất tiếng:
“Ý đồ của ta đã xong, như vậy cũng xin cáo từ.”
Đột ngột, vô số sợi dây leo đỏ thẫm bắt đầu mọc ra từ mẩu xương sườn mà Thanh Diệp ném cho Trường An. Chúng bắt đầu cấu thành hình dáng một cô gái, cuối cùng hóa thành Thanh Diệp.
Mà cô bé c��ng vì thế biến sắc, nhìn về phía trong lồng kiếm khí, chợt hiểu ra tất cả.
“Hóa ra âm mưu của các ngươi là vậy!”
Nhát kiếm khí mãnh liệt Trường An vừa ra tay không phải để áp chế tất cả kẻ địch, mà là để tiêu diệt Thanh Diệp thành hàng vạn mảnh, biến nàng thành tro bụi.
Lúc đó, phần thân thể lớn nhất của nàng sẽ tự động hồi phục nhờ bản thể Bách Dục Thiên Ma, cũng chính là mẩu xương Thanh Diệp đã ném cho Trường An.
Ngay từ đầu, mục đích của hai người bọn họ là để kéo Thanh Diệp ra khỏi tình thế bị trấn áp. Và những gì Trường An làm nãy giờ cũng chỉ để câu kéo thêm thời gian, khiến thân thể cũ của đệ tử hắn tan thành tro bụi trong lồng kiếm khí.
Quả đúng như thế, Thanh Diệp xuất hiện trong lòng Trường An. Không rõ là vì mới tái tạo thân thể nên khuôn mặt nàng thoáng có chút đỏ ửng, hay là bởi vì…
Thân thể không chút mảnh vải của nàng đang được Trường An ôm lấy.
Chính vào lúc này, giọng nói trầm ổn của Trường An vang lên, khiến Thanh Diệp cảm thấy lòng yên tĩnh, giống như có một chỗ dựa vững chắc.
“Tiểu Diệp…”
“Vâng?” Nàng chỉ nhẹ nhàng đáp lại lời Trường An, chỉ thấy sư phụ khẽ cười, rồi nói:
“Ta biết trong quá khứ con đã gây ra nhiều tội lỗi. Thế cho nên, nếu bây giờ trong lòng con lại xuất hiện hắc ám, ta sẽ liều mạng ngăn con lại!
Mà nếu con muốn đền tội, người sư phụ này sẽ mang con đến từng nhà, quỳ dập đầu cầu xin họ tha thứ!”
Thanh Diệp: “...”
“Sư phụ, thật là…”
Nàng chợt dở khóc dở cười mà nói, chỉ là hai mắt đã ướt đẫm từ lúc nào không hay, cuối cùng nở một nụ cười ôn hòa.
Sao người có thể nói việc “quỳ xin tha thứ” với khuôn mặt nghiêm túc như vậy chứ?
Nội dung bản dịch này thuộc bản quyền của truyen.free, mọi hành vi sao chép và phát tán đều bị nghiêm cấm.