Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 1: Ta đã sống đủ chín đời

Hoàng Trường An, sinh viên năm hai ngành hệ thống thông tin của Đại học Nội Vụ.

Vốn dĩ, hắn sinh ra không có gì nổi bật, và có lẽ cả đời hắn sẽ cứ thế mà trôi qua, nếu mọi chuyện cứ êm đềm tiếp diễn. Trường An sẽ ra trường, tìm một công việc đủ sống, chắt chiu mười năm mua được căn hộ, rồi cưới một cô gái hiền dịu, an hưởng cuộc đời.

Thế nhưng, một biến cố lại ập tới.

“Đây là đâu?”

Trường An cảm thấy đầu đau như búa bổ, hắn nhíu mày và mở mắt ra, khẽ thốt lên một tiếng nghi hoặc trong khi dò xét xung quanh.

Hắn nhớ rõ mình vừa mơ thấy một vầng thái dương mỗi lúc một lớn dần, rồi nuốt chửng lấy hắn, cảm giác bỏng rát lan khắp toàn thân.

Ngay sau đó, vô số ký ức ào ạt truyền vào tâm trí Trường An.

Y là Thánh Tử của Thánh Vực, thiên phú cực cao, được vạn người kính nể. Thế nhưng, một nhóm ma tu cường giả tập kích ám sát khiến y trọng thương, toàn bộ tu vi đều tan biến. Dù không đến mức bị người đời khinh miệt, nhưng cũng đã mất đi vĩnh viễn khả năng tu luyện.

Một đời này, coi như phế bỏ.

Trường An thấy vậy, không kìm được mà chửi thầm:

“Mẹ nó… Xuyên không lại thành phế vật sao?”

Không còn là một đứa trẻ, Trường An dĩ nhiên hiểu rõ trong thế giới tu tiên rộng lớn này, việc một kẻ không có tu vi thì nguy hiểm đến nhường nào, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

“Đinh, kích hoạt Hệ Thống!

Đinh! Hệ Thống khóa thành công, ban thưởng quà tân thủ.

Tên: Hoàng Trường An

Cấp bậc: Không

Tuổi: 99 (Cố định, không thể thay đổi)

Thể chất: ???

Thiên Địa Chi Nhãn: Cho phép nhìn thấu cảnh giới của đối thủ cao hơn một đại cảnh giới, đồng thời nhận biết được nhược điểm của họ.

Kiếm Thần Chi Thể: Kiếm Thể tối thượng, định sẵn sẽ trở thành Kiếm Thần từ khi sinh ra, cho phép lĩnh ngộ Kiếm Đạo một cách siêu việt so với các Kiếm Thể thông thường, được mệnh danh là một trong những thể chất mạnh nhất!]”

Trường An sững sờ, nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi hắn đưa tay tự nhéo má mình một cái, cuối cùng bật cười sang sảng:

“Quả nhiên xuyên việt đều sẽ có hệ thống.

Ma Môn! Thần tiên! Đại năng!

Chờ mà xem, chắc chắn ta sẽ đạp các ngươi dưới chân, đạt đến đỉnh cao của thế gian này!!!”

“Rồi sao nữa ạ?”

Nhận thấy người đàn ông trước mắt chợt im bặt, thiếu nữ tóc hồng, khoác áo dài, gương mặt tinh xảo, bỗng thở dài, bất đắc dĩ cất tiếng hỏi.

Đối diện cô, người đàn ông khoác áo dài trắng, mái tóc đen nhánh dài chấm lưng, gương mặt bình thường đến lạ thường, hiện đang say mềm, chỉ đưa hồ lô rượu lên và nhấp một hơi dài:

“Sau đó ta mất một năm đột phá ba đại cảnh giới, khôi phục tu vi, năm năm sau Hóa Tiên, ba mươi lăm năm kế tiếp thành công phá cảnh Đế Tiên, cuối cùng thiên hạ vô địch!”

“Vâng vâng…”

Người thiếu nữ chỉ lặng lẽ nhìn bóng mình phản chiếu trên chén rượu, dường như đã nghe câu chuyện này đến mức thuộc lòng, chỉ đáp lại một tiếng nhàn nhạt.

“Cuối cùng… ta… một kiếm… mở ra…”

Còn chưa dứt lời, người đàn ông liền ngã xuống nền ván gỗ, sau đó tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên.

Cuối cùng cũng ngủ… Thiếu nữ nghĩ thầm. Nàng chỉ lặng lẽ dọn dẹp mớ bừa bộn này, rồi đỡ hắn vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt xuống.

Đây là sư phụ của Thanh Diệp, tính cách vốn bình dị, thế mà mỗi lần uống say lại rất mê khoe khoang, ba hoa chích chòe. Có khi bảo mình là Đế Vương, khi là Kiếm Tiên, lúc lại tự xưng hồng nhan vô số… Thế nhưng, lần nào cũng chỉ có mình Thanh Diệp ngồi kiên nhẫn lắng nghe. Cũng chẳng còn cách nào khác, để mặc sư phụ mình say bí tỉ thế này cũng thật đáng thương, phải không?

Cánh cửa khẽ khép lại, để lại người đàn ông đang say giấc nồng một mình trong căn nhà gỗ.

Thời gian dần dần trôi qua, khi ánh dương rạng rỡ ló dạng sau chân trời, chiếu qua khung cửa sổ, rọi thẳng lên gương mặt hắn.

Dần dần, hắn mở mắt ra, trong đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng tựa như có thể xuyên thấu vạn vật, khiến cả bầu trời cũng phải thất sắc.

Một cỗ khí chất đã ngủ say từ lâu bỗng thức tỉnh, uy nghi tựa như một vị Đế Vương vừa tỉnh giấc ngủ ngàn thu. Sau lưng y, vạn đạo kiếm ý mịt mờ hiện hữu, tựa hồ có thể chém đứt cả thế gian này.

Hắn một tay chỉnh sửa lại vạt áo, tay kia đưa ngang bên mình, nhưng rồi như chợt sực tỉnh, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại một người đàn ông ngoài hai mươi, với vóc dáng hết sức bình thường.

Vừa rồi, Trường An dường như vừa mơ thấy bản thân ở kiếp thứ nhất và kiếp thứ hai, nên khi tỉnh dậy, hắn không kìm được mà bộc phát khí thế đó.

Chỉ đến khi tay trái chạm vào áo, tay phải khua khoắng trong không khí, Trường An mới phát hiện…

Không phải Long Bào, chiếc áo y đang mặc chỉ là vải thô bình thường.

Không có kiếm, vì kiếp này hắn không dùng kiếm.

“Chậc… lần sau không nên bất cẩn như vậy nữa.”

Hắn khẽ thở dài, tự bật cười giễu cợt bản thân. Trường An đứng dậy và bước ra ngoài, tiến đến bên giếng nước, rửa mặt cho tỉnh táo.

Sau đó, hắn lại mở cửa quán trà, ngồi vào quầy, rút ra một cuốn sách cũ kỹ và lật giở đọc.

Quán trà không lớn, nhưng chính cách bài trí khéo léo đã khiến người khác không hề cảm thấy tù túng khi thưởng trà. Với chất liệu chủ yếu là tre và các loại gỗ sáng màu, chỉ có bốn bộ bàn ghế ở đây, nhưng vậy là quá đủ. Dẫu sao, quán trà cũng chẳng mấy khi đông khách.

Vạn Sự Trà Quán, đó là tên của quán này.

Một cái tên… mà Trường An đã ấp ủ suốt chín vạn chín trăm năm trời.

Giống như câu chuyện mà đêm qua hắn kể lại, Trường An trước đây là sinh viên đại học, nhưng đã xuyên không, đồng thời được ban tặng một hệ thống. Nhưng hắn còn chưa kể nửa sau của câu chuyện.

Khi bước sang tuổi chín mươi chín, Trường An tạ thế.

Không chết vì kẻ địch, không chết vì phản bội, không chết trong đột phá, mà đơn thuần là chết.

Chỉ là, vì một lý do bí ẩn nào đó, thọ mệnh của Trường An luôn bị cố định ở mức tối đa là chín mươi chín năm, ngay cả hệ thống cũng bất lực trong việc gia tăng tuổi thọ cho hắn. Chính vì thế, bất kể thân phận hay sức mạnh ra sao, hắn đều không thể sống quá chín mươi chín năm.

Từ khi xuyên việt, Trường An đã sống chín kiếp.

Hết một đời, y lại chết, rồi vạn năm sau, một cuộc đời mới lại bắt đầu.

Kiếm Tiên, Thư sinh, Đế Vương, Võ giả, phàm nhân, chồng Nữ Đế Tiên, Long Giới Đại Công Thần, khất cái, Tà Tu.

Cứ thế, đời đời kiếp kiếp, hắn phải đối mặt với sự chia ly. Mỗi lần tưởng chừng đã nắm cả thế gian trong tay, hắn lại mất tất cả, lại chết vì thọ mệnh.

Mỗi một lần, trước khoảnh khắc trái tim ngừng đập, nỗi đau đều nhói buốt khôn cùng.

Hắn, cuối cùng chán ghét cảm giác phải xuyên việt.

Ai nói rằng xuyên không nhất định phải vấn đỉnh thế giới, khuynh đảo nhân gian?

Hắn đã làm được tất cả.

Thiên phú yêu nghiệt, hồng nhan vây quanh trùng trùng điệp điệp, danh chấn tứ phương.

Tất cả, hắn đều đã đạt được.

Ở kiếp đầu tiên, y vực dậy Thánh Vực, trở thành Thánh Hoàng được vạn người kính ngưỡng, đạt đến đỉnh cao của kiếm đạo, nhưng cuối cùng vẫn phải chết vì thọ mệnh.

Kiếp thứ hai, hệ thống không hiểu vì lý do gì lại không hoạt động. Trường An không có thiên phú tu tiên, bèn trở thành một thư sinh, sử dụng kiến thức khi còn ở Địa Cầu, kết hợp với kiến thức vượt thời đại, y vận dụng mưu lược thâm sâu, nắm giữ quyền thế. Nhưng đến phút cuối, lại vì một lần bị vu oan mà phải chịu án chém đầu.

Kiếp thứ ba, Trường An quyết tâm dựa vào chính sức lực của mình. Hắn lớn lên trong gia đình quan lại, từng bước bày bố kế hoạch lật đổ hôn quân, dựng lại triều đình từ đống tro tàn mục nát.

Nhưng cuối cùng, y lại chết trước những người con gái y yêu và cũng yêu y tha thiết, chỉ bởi vì thọ mệnh.

Kiếp thứ tư, hắn điên cuồng luyện võ, quên cả bản thân, tự sáng tạo bí pháp rèn luyện da thịt, tạng phủ, linh hồn, chỉ cốt để tìm cách sống sót, tránh khỏi cái chết do thọ mệnh. Năm chín mươi chín tuổi, y cô độc ngồi trên đỉnh núi tuyết không một bóng người, để rồi nhận ra ở đỉnh cao của thế gian, y lại cô độc đến nhường nào, cuối cùng chết trong tâm ma vỡ nát.

Kiếp thứ năm, y làm một người phàm, sống cuộc đời bình dị cả đời.

Kiếp thứ sáu, thiên phú thực sự là phế vật. Y vốn định sống một đời cô độc, cuối cùng, trước lúc chết, lại được một bé gái vô gia cư cứu sống.

Để đền đáp ân tình, Trường An đã dạy nàng chiến lược, công pháp, kiếm thuật. Cuối cùng nàng chỉ mất sáu mươi năm để trở thành Đế Tiên.

Ngày nàng thành Đế, vang danh khắp vạn giới, thế nhưng Trường An đã không còn được chứng kiến cảnh tượng đó. Bởi, y đã chết vì tuổi già.

Kiếp thứ bảy, Trường An trở thành một nhân loại ở Long Giới. Nghe đồn máu của Chân Long có thể giúp thân thể bất tử bất diệt. Y đã phò tá Chân Long, cuối cùng trở thành Công Thần lẫy lừng khắp Long Giới.

Ngày Chân Long trực tiếp lột xác thành công, việc đầu tiên nó làm chính là ban cho y một giọt máu.

Nhưng đến hôm sau, toàn bộ Long Giới lại cử hành quốc tang cho vị Công Thần ấy, bởi vì y đã chết vì tuổi già.

Kiếp thứ tám, Trường An hoàn toàn hóa điên. Hắn sinh ra đã là trẻ mồ côi, không quen biết ai, không yêu ai, ghét ai, không có gì trong tay cả.

Kiếp này, hắn lại cảm thấy vui, vui vì không có gì để mất, vui vì không có ai tiếc thương cho mình, vui vì lòng không còn bất kỳ tiếc nuối nào.

Cuối cùng, hắn chết vì bị sốt, thân xác bị bỏ mặc vất vưởng bên lề đường.

Kiếp thứ chín, biết sớm muộn gì mình cũng sẽ chết, Trường An lao đầu vào cái chết, trở thành một tên Tà Tu, điên cuồng tìm hiểu Tử Vong Chi Đạo.

Cuối cùng, y đã trực tiếp đối mặt với chân tướng.

Thì ra bấy lâu nay, y sở hữu Bất Hủ Thể Chất, nhưng để kích hoạt nó, y phải trải qua chín lần cái chết, với tuổi thọ không được vượt quá chín mươi chín năm, và mỗi lần phục sinh sẽ mất tới mười vạn năm.

Thật nực cười, thật trớ trêu, thật khốn nạn biết bao.

Vì cái thể chất này, mỗi một kiếp của y đều tê tâm liệt phế.

Mỗi khi phục sinh, điều đầu tiên hắn làm là trở về nơi của kiếp trước, để rồi những người quen biết, nếu không chết thì cũng mất tích, chỉ còn lại sự cô độc.

Để rồi, mỗi lần trước khi đối diện với tử vong, những lời than khóc của những người yêu y đều vang vọng.

“Thánh Hoàng! Cả Thánh Vực đều muốn ngài sống, Ngài đang nói gì vậy!?”

“Chết tiệt! Ta đã nói là hắn vô tội, các người đang làm gì vậy hả!? Ngừng lại!!!”

“Hoàng thượng, đừng chết mà, tại sao vậy? Chúng thiếp còn muốn ở bên ngài!!!”

“Không được chết! Bản vương ra lệnh cho ngươi!”

“Vô lý! Máu của ta sao lại không có tác dụng? Phải rồi! Trái tim của ta, ngươi mau đợi-”

Sau đó, mắt y chìm vào bóng tối.

Kiếp thứ chín, cả thế gian đều nghe thấy một tiếng gào thét thê lương, chất chứa bi thương, phẫn hận, điên cuồng và cô độc.

Sau cùng, gã Tà Tu này chết, thân thể bị tâm ma xâm chiếm.

Kiếp này là kiếp thứ mười.

Vĩnh Xuân Đại Lục là một vùng đất rộng lớn khôn cùng. Theo dòng thời gian, thế giới này trải qua tranh đấu của các thế lực, cuối cùng phân chia thành sáu đại lục với diện tích mênh mông.

Ở đại lục phía đông, tông môn san sát, môn phái mọc lên như nấm, khiến nơi đây tụ tập vô số người tu luyện. Cuộc sống của nhân dân đôi lúc cũng lộ ra sự hiểm trở.

Quán trà của Trường An nằm bên cạnh một dòng sông ở Đông Đại Lục. Nếu đi thêm một đoạn đường dài sẽ đến một thành trấn gần đó, mang tên Hoàng Thành.

Trường An lật sách, y bất giác nghĩ đến chính mình thuở mới phát hiện ra hệ thống.

“Lúc ấy y còn ngỡ mình cũng như bao nhân vật chính trong tiểu thuyết, vui sướng đến mức không ngậm được miệng.”

Y khẽ cười, dường như đang hoài niệm về những tháng ngày tuổi trẻ ngông cuồng của mình. Bất chợt, một luồng ký ức khác lại hiện lên trong tâm trí y.

Một người thiếu nữ với mái tóc vàng kim dài chấm chân, mỉm cười ngẩng đầu, rồi cất giọng nói:

“Sư phụ, sau này ta cũng muốn như ngươi, gánh vác cả Thánh Vực.”

Đó là đệ tử chân truyền đầu tiên mà Trường An thu nhận ở kiếp đầu, cũng là niềm tự hào của y.

“Hoài niệm thật…”

Trường An lẩm bẩm khẽ khàng. Chín kiếp đã qua, y từng danh chấn tứ phương, say gối mỹ nhân, say mê võ đạo, kiếm trảm thương khung, và vô vàn những điều khác nữa…

Nhưng cũng vì thế mà trái tim hắn mệt mỏi, không còn chút ý chí phấn đấu nào ở kiếp thứ mười này, dẫu cho Bất Hủ Thể Chất đã thức tỉnh. Y đã sống qua chín kiếp, trong khi một người bình thường sống một kiếp đã là điều không dễ.

Vậy mà đã chín vạn chín trăm năm đằng đẵng trôi qua…

Trường An tự nhủ thầm, nhưng tay vẫn không ngừng lật sách, rồi chép miệng nói:

“Hệ thống, mở danh sách truyện đi.”

“[Đinh, đang kết nối…

Đế Bá: 10 điểm tích lũy

Đấu Phá Thương Khung: 10 điểm tích lũy

Nhất Niệm Vĩnh Hằng: 10 điểm tích lũy

Cổ Chân Chân: 10 điểm tích lũy

…]”

Từng hàng, từng hàng danh sách tiểu thuyết tiên hiệp, huyền huyễn dài dằng dặc hiện ra trước mắt Trường An. Dẫu biết phải tiêu tốn điểm tích lũy, nhưng…

“[Điểm tích lũy: 901280234798791294 điểm]”

Trường An giật nhẹ khóe miệng nhìn sang dãy số thiên văn. Y không nói gì, tùy ý chọn một cuốn truyện.

Lập tức, một cuốn sách xuất hiện trong không gian chứa đồ, y liền lấy ra và tiếp tục đọc.

Sau nhiều lần luân hồi cùng Trường An, hệ thống cũng sớm đã học thêm nhiều tính năng mới.

Hơn nữa, ở kiếp đầu tiên, Trường An còn phát hiện ra hệ thống thực chất là một bảo vật có thể khai thác thiên địa, do một vị đại năng nào đó gắn vào y, với mục đích dần dần đồng hóa bản thân y.

Cuối cùng, vị đại năng đó đã bị Trường An một kiếm chém chết, có lẽ lão ta cũng không hề hay biết về Bất Hủ Thể Chất này.

Hệ thống cũng từ đó mà hoàn toàn trở thành bảo vật phục vụ cho Trường An.

Thấm thoắt, đã trải qua mười kiếp.

Y thở dài, sau đó giở sách ra, chậm rãi lật từng trang.

Từ xa, Thanh Diệp dường như đã thức dậy, nàng đang quét dọn quán trà, tạo nên một bầu không khí nhẹ nhõm đến lạ.

Ở kiếp thứ mười này, Trường An thấy như vậy là quá đủ.

Không cần sức mạnh, không cần quyền thế, không cần hồng nhan vây quanh nữa.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nơi câu chuyện được kể lại với tâm huyết và sự trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free