Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ván Cuối - Chương 7: Chapter 7: 2.3 Sáu Quân Bài Đầu Tiên

Cánh cửa sắt trượt mở ra, đẩy tôi và những người còn lại bước vào căn phòng nhỏ hẹp, ngột ngạt như một cái quan tài.

Ánh sáng đỏ nhạt từ trần nhà chiếu xuống, dội lên mặt bàn tròn kim loại lạnh lùng. Sáu chiếc ghế sắp xếp thành vòng cung như bẫy nhốt chúng tôi trong đó.

Tôi ngồi xuống, vai gục, mắt không nhìn ai, không nói gì.

Căn phòng này như một cái lồng kín, không thoát ra được. Mùi thuốc lá quẩn quanh như mùi chết chóc len vào mũi, hòa cùng cảm giác nghẹt thở như không khí đang bị rút cạn từng chút một.

Mọi người quanh tôi đều là những bóng dáng lạ hoắc, lặng lẽ hoặc náo loạn trong nỗi sợ không nói thành lời.

Gã đầu trọc Ken – hình xăm bám kín cánh tay – giọng đầy thách thức, cố tỏ ra mạnh mẽ:

“Trò này là cái gì vậy? Tao không sợ. Thắng hay thua, cũng chỉ là chuyện nhỏ.”

Nhưng trong mắt hắn, tôi thấy lấp lánh một nỗi sợ – một chút giấu giếm, không thể che giấu.

Rika, cô gái tóc bạc, ánh mắt sắc lạnh như dao, giọng nói đều đều:

“Bình tĩnh lại đi, Ken. Gào sớm chết sớm.”

Dù vậy, tay cô vẫn run như muốn bứt từng sợi dây thần kinh trong người.

Mai , cô gái nhỏ bé mặc áo len cũ kỹ, bấu chặt cổ tay mình như sợ nó sẽ rơi khỏi người.

Giọng cô run nhẹ:

“Chị… em không muốn chết… đừng để em chết…”

Tôi nhìn thấy trong ánh mắt cô có gì đó vụn vỡ – như một đứa trẻ từng chịu nhiều thiệt thòi.

Lâm, dáng người gầy còm, áo rách tả tơi, lặng lẽ gõ nhịp bàn, đôi mắt trầm tư nhưng không trốn tránh:

“Cứ chờ đi”

Giọng trầm, nhưng dằn lòng.

Tùng tựa người trên ghế, nụ cười khẩy nửa miệng, mắt đảo liên tục giữa mọi người:

“Coi mấy người khóc lóc sớm vậy? Chưa bắt đầu đã đầu hàng rồi à?”

Lời nói của hắn như lưỡi dao, châm chọc nhưng cũng là một tấm khiên bảo vệ chính mình.

Tôi không nói một lời. Không muốn biết ai sẽ sống, ai sẽ chết.

Tôi chỉ cúi gằm mặt xuống, nặng trĩu như một khối đá vô hình đè lên tâm trí.

Niềm tin vào con người đã chết lặng từ lâu.

Gương mặt mọi người chỉ là những cái mặt nạ.

Tôi cũng chỉ là một cái vỏ, trống rỗng, lạnh lùng.

Vòng tay trên cổ vẫn nhấp nháy số 33.

Nó siết chặt da tôi như một còng tay vô hình, nhắc tôi rằng tôi đang bị giam giữ trong một nhà tù không có tường rào, không cửa sổ.

Tôi không còn đủ sức phản kháng.

Chỉ nhớ rằng:

“Nếu GTTT về 0… hoặc trùng Số Cấm… sẽ bị xóa.”

Số Cấm hôm nay là 30.

Tôi đang đứng bên mép vực.

Một bước sai, tất cả sẽ sụp đổ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free