Ván Cuối - Chương 6: Chapter 6: 2.2 Luật Chết
“Tít—”
Âm thanh điện tử sắc lạnh cắt ngang không khí nặng nề trong phòng.
Từ trần nhà, giọng nói máy móc vang lên, lạnh lùng như thép nguội, không một chút cảm xúc:
“Chào mừng đến với trò chơi Giá Trị Tồn Tại.”
“Trên cổ tay các người là GTTT – Giá Trị Tồn Tại. Nếu GTTT về 000, hoặc trùng Số Cấm, người chơi sẽ bị xóa – khỏi trò chơi, khỏi thế giới.”
Tôi vẫn cúi đầu, không thèm ngẩng lên nhìn.
“Xóa…” Tôi nghĩ thầm. “Thì cứ xóa đi.”
Tôi đã sống như một người đã chết rồi.
Chết thật – có lẽ còn nhẹ nhàng hơn.
“GTTT sẽ tăng hoặc giảm theo hành động trong trò chơi.”
“Tiết lộ GTTT – phạt.”
“Từ chối chơi – phạt.”
Giọng nói đều đều, máy móc, không cảm xúc, như thể đang nhắc đi nhắc lại một mệnh lệnh đã được lập trình sẵn.
Nghe mà cứ như mình đang lạc vào một giấc mơ đầy sợi dây điện cháy xém và mùi sắt gỉ.
“Số Cấm hôm nay: 30.”
Tôi liếc nhìn chiếc vòng trên cổ tay – số 33 chớp sáng.
Gần quá. Chỉ một cú trượt nhỏ thôi cũng đủ kéo tôi vào vực thẳm.
Tôi hít vào thật nhẹ, tự hỏi:
“Liệu vẫn còn một trò chơi nào để chơi chăng?”
Bất chợt, tiếng kim loại trên ghế trượt dài vang lên làm mọi người giật mình.
Gã đầu trọc bỗng bật dậy, giọng gầm gừ:
Ghế kim loại kêu nghiến khi gã đầu trọc bật dậy.
“Cái quái gì thế này? Tụi mày đang giỡn mặt à?” – hắn gầm lên, mắt đỏ ngầu.
Căn phòng như co lại, mọi âm thanh sắc bén hơn, từng lời nói như dao cứa vào không khí.
Mai – cô gái áo len nhỏ người, mặt trắng bệch – bấu chặt tay ghế, môi run run.
“Chị… em không biết phải làm sao nữa...” – giọng cô ngập ngừng, yếu ớt, như sắp khóc.
Từng phút giây, cô như muốn bấu víu lấy điều gì đó để không rơi vào hố sâu tuyệt vọng.
Cô gái tóc bạc – lạnh lùng và điềm tĩnh – liếc nhìn gã đầu trọc, môi nhếch nhẹ như thể muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Tên tóc dài tựa lưng vào ghế, khoanh tay, cười mỉa mai:
“Thôi nào, làm căng sớm vậy?”
Gã đeo kính vẫn im lặng, chỉ siết chặt hai tay trên đùi, có vẻ đang kiềm chế điều gì đó.
Còn tôi – vẫn ngồi yên, bất động.
Không nói, không động đậy.
Trong đầu, tiếng giọng máy lạnh lùng vang đi vang lại:
“Xóa khỏi thế giới… Số Cấm… GTTT…”
Tôi không còn thấy mình là người nữa.
Chỉ là một con số, một con tốt trên bàn cờ, một con bạc bị lập trình để chọn cách chết của chính mình.
“Các người là nhóm đầu tiên.”
“Còn nhiều người chơi khác.”
“Sống sót… hoặc biến mất.”
Tiếng két vang lên khi cửa sắt trượt đóng lại, âm thanh chát chúa như tiếng lưỡi dao máy sắc bén chém xuống.
Tôi khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt đụng phải ánh sáng đỏ nhấp nháy từ trần nhà.
Chiếc vòng tay vẫn rung nhẹ.
Chỉ cách cõi chết ba đơn vị.
Giống như lần cuối tôi đặt cược một số tiền không thể nào lấy lại.
Sát ván.
Không còn đường lui.
“Không chơi – chết.”
“Chơi – chưa chắc sống.”
Cả phòng lặng như tờ.
Nhưng trong đầu tôi, tiếng xúc xắc vẫn lăn đều, không ngừng.