Ván Cuối - Chương 5: Chapter 5: 2.1 Nơi Mọi Thứ Bắt Đầu Chết
Ghế sắt lạnh buốt đâm vào lưng. Tôi ngồi bất động, đầu vẫn chưa ngừng choáng váng. Cảm giác quay cuồng, như thể vừa bị kéo phăng khỏi thân thể và thả rơi vào một cơn mê không điểm dừng.
Ánh sáng đỏ nhấp nháy từ trần nhà hắt xuống, lập lòe như đèn đường sắp tắt. Căn phòng tối tăm đặc quánh mùi kim loại cũ và thuốc lá. Mỗi lần hít vào như nuốt phải sắt gỉ và máu đông. Ngột ngạt. Tù túng. Như thể không gian đang muốn nuốt chửng mọi ý nghĩ.
Tôi không nhúc nhích. Không cố nhớ lại. Không thắc mắc.
Tôi mệt đến mức... không còn muốn thắc mắc nữa.
“Tôi đáng bị thế này.”
Suy nghĩ đó vang lên trong đầu tôi – lặp đi lặp lại, như một câu thần chú chậm rãi rút kiệt sức sống. Tôi đã phá nát tất cả. Gia đình. Người tôi yêu. Cả chính mình.
Nếu đây là địa ngục – thì cũng chẳng tệ hơn những gì tôi đã gây ra.
Tôi cúi đầu, vai rũ xuống. Không phản kháng. Không phòng bị.
Cứ để mọi thứ chấm dứt đi, nếu nó phải thế.
Cổ tay tôi – bị khóa trong một vòng kim loại lạnh như còng tay. Trên đó, một màn hình nhỏ lập lòe dòng số đỏ:
33.
Tôi liếc nhìn nó, môi mím chặt.
“33… là gì? Không quan trọng.”
Nhưng một phần rất nhỏ trong tôi – cái phần chưa chịu chết – lại thì thầm:
“Nếu đây là cơ hội… thì sao?”
Tôi ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn quanh.
Sáu người. Kể cả tôi.
Ai cũng đeo vòng tay. Ai cũng lặng im. Nhưng trong ánh mắt – hoang mang, sợ hãi, nghi kỵ. Mỗi người như một bóng ma chờ được gọi tên.
Một gã đầu trọc, nét mặt hung hăng, ánh nhìn như muốn xé toạc mọi thứ.
Một cô gái tóc bạc, đôi mắt lạnh như băng, không gợn cảm xúc.
Một cô mặc áo len cũ, run rẩy, tay ôm lấy chính mình.
Một thằng đeo kính, cúi đầu im lặng, như đang trốn khỏi cả thế giới.
Một tên tóc dài, ngả người trên ghế, nụ cười mỉa mai không rời khỏi môi.
Tôi không nhìn lâu. Họ là ai – không quan trọng.
Tôi không tin ai. Và tôi cũng chẳng phải người đáng để ai tin.
Tôi cụp mắt. Chiếc vòng tay lại rung nhẹ.
33.
Trống rỗng. Mơ hồ. Lạ lẫm.
“Muốn gì thì đến đi.”