Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ván Cuối - Chương 4: Chapter 4: 1.4 Bóng Tối Không Thoát Khỏ

Một khoảng không trắng xám mở ra – không biên giới, không âm thanh, không chuyển động. Cả thế giới như ngừng thở.

Tôi đứng đó, trần trụi giữa cõi hư vô. Không giày, không hơi ấm, không còn một ký ức nào níu tôi lại với thế giới. Mọi thứ như bị tước bỏ. Tôi không còn biết mình là ai, đang ở đâu, hay đã từng là gì.

Tôi không cảm thấy cơ thể mình, chỉ thấy một nỗi rỗng hoác lạnh toát len vào từng kẽ suy nghĩ.

Rồi, từ làn sương nhạt, cô ấy xuất hiện.

Linh Nhi.

Cô bước đến như thể đang đi xuyên qua một giấc mơ. Ánh sáng nhạt phủ lên tóc cô, làm nó ánh lên như tơ. Gương mặt quen thuộc ấy dịu dàng, nhưng mờ nhòe như bức tranh chưa vẽ xong.

Đôi mắt cô nhìn tôi – không giận, không trách, chỉ là một nỗi buồn âm thầm như thể đã biết trước kết cục này từ lâu.

“Dương… tớ từng rất tin cậu.”

Giọng nói ấy không vang lên bằng thanh âm. Nó đến thẳng tim tôi, như một lưỡi dao lặng lẽ lướt qua.

Tôi cứng người.

Mọi đau đớn trong đời tôi – nợ nần, đói rét, máu me – bỗng chốc chỉ còn là vết xước bên ngoài. Câu nói của cô… mới là vết cắt sâu nhất.

Tôi nghẹn ngào.

“Xin lỗi…” – tôi thì thầm, và nước mắt rơi. Nhưng không có vị mặn, không có hơi ấm. Chỉ là một dòng gì đó lạnh buốt trôi qua má tôi – như linh hồn tôi đang tự chảy ra ngoài.

Cô quay đi.

Dáng cô nhỏ bé, mong manh giữa biển sương. Tôi vươn tay về phía trước – không kịp suy nghĩ, không kịp xin thêm một lần.

“Đừng đi…” – tôi kêu lên, giọng khản đặc như lạc giữa đáy vực.

Nhưng cánh tay tôi chỉ chạm vào hư không.

Cô tan biến.

Tôi quỳ sụp giữa màu trắng vô định, như một kẻ vừa đánh mất thứ duy nhất níu giữ bản thân khỏi sụp đổ.

Gió lặng. Không khí cũng ngừng. Cả thế giới như đang lặng lẽ đưa tang tôi.

Và rồi – từ phía trên cao – những dòng chữ đen hiện ra, khắc sâu vào bầu trời mờ xám:

KHÔNG TIỀN – KHÔNG LỐI THOÁT – KHÔNG LỰA CHỌN

Tim tôi siết lại.

Cảm giác như có ai đó bóp nghẹt lòng ngực tôi bằng bàn tay lạnh lẽo nhất. Máu trong người tôi không còn chảy. Chỉ còn tuyệt vọng đặc sệt như bùn lấp kín mọi lối ra.

Bầu trời tối sầm.

Ánh sáng cuối cùng bị nuốt chửng.

Và rồi…

“Bìnhh—”

Tôi bật dậy, ngay lập tức cảm thấy một cơn đau nhói ở lồng ngực. Hơi thở đứt quãng. Cả người tôi rã rời, mồ hôi lạnh thấm đẫm trên lưng áo. Tim tôi đập như trống, như muốn phá tan lồng ngực, vỡ ra ngay lập tức.

Mắt tôi mở to, nhưng xung quanh tôi không phải là căn phòng trọ cũ kỹ nữa, không phải là Hà Nội mà tôi quen thuộc. Không phải cõi trắng xám lạnh lẽo lúc nãy.

Tôi nhìn xung quanh, choáng váng. Đây là đâu?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free