Ván Cuối - Chương 11: Chapter 11: 3.2 Ván Cược Của Lòng Tin
Tôi liếc nhìn chúng, cảm giác chẳng khác gì đang ngồi lại sòng bạc cũ, trước mặt là ba quân bài bị nhà cái bóp méo. Mà lần này, nhà cái là hệ thống chết tiệt kia, và tôi không có quyền rút lui.
Tiếng “tít” sắc lạnh vang lên từ vòng tay
Số 38 vẫn lập lòe. Như nhịp tim của một kẻ đang đếm ngược tới cái chết.
Tôi liếc Rika.
Cô ta ngồi nghiêng, tóc rũ che nửa mặt, ngón tay vẫn gõ nhịp lên mặt vòng tay – đều đều như kim đồng hồ đang đếm từng giây sống sót.
Không khí đặc quánh.
Không ai nói. Không ai tin ai.
Chỉ còn lựa chọn… và cái giá phải trả.
“Trò chơi: Bốc Thăm Niềm Tin.”
Giọng máy vang từ trần nhà, lạnh như tuyết rơi trong phòng mổ.
“Hai người một cặp. Mỗi người chọn một phong bì: Tin tưởng – Lừa dối – Phản bội.”
“Hệ thống xét tổ hợp như sau:
– Cả hai chọn Tin tưởng: +10 GTTT mỗi người.
– Tin tưởng – Phản bội: kẻ phản bội +25, kẻ tin -20.
– Tin tưởng – Lừa dối: kẻ lừa +15, kẻ tin -5.
– Cả hai Phản bội: -10 mỗi người.
– Cả hai Lừa dối: -30 mỗi người.
– Phản bội – Lừa dối: phản bội +15, lừa -5.
Mức Cấm: 30. Thời gian: 10 giây. Bất tuân = xóa.”
“Chuẩn bị.”
“Trò chơi: Bốc Thăm Niềm Tin.”
Giọng máy vang từ trần nhà, lạnh như tuyết rơi trong phòng mổ.
“Hai người một cặp. Mỗi người chọn một phong bì: Tin tưởng – Lừa dối – Phản bội.”
“Hệ thống xét tổ hợp như sau:
– Cả hai chọn Tin tưởng: +10 GTTT mỗi người.
– Tin tưởng – Phản bội: kẻ phản bội +25, kẻ tin -20.
– Tin tưởng – Lừa dối: kẻ lừa +15, kẻ tin -5.
– Cả hai Phản bội: -10 mỗi người.
– Cả hai Lừa dối: -30 mỗi người.
– Phản bội – Lừa dối: phản bội +15, lừa -5.
Mức Cấm: 30. Thời gian: 10 giây. Bất tuân = xóa.”
“Chuẩn bị.”
Tôi hít vào – gồng tay, gồng cả tâm trí.
Chỉ một nước sai, là tôi xuống dưới mốc. Tôi có thể sẽ biến mất.
Số của Rika? Tôi không biết. Nhưng nếu cô ta đang ngấp nghé ngưỡng đó như tôi…
Nếu cô ta phản bội, tôi chết chắc.
Nếu cô ta lừa dối, mà tôi cũng vậy – cùng bay màu.
Chỉ có một cửa sống là… cô ta tin tôi.
Tôi liếc sang – ánh mắt lạnh, bất động.
Rồi… một nụ cười. Nhẹ, khẽ như gió.
Giễu cợt? Che giấu? Hay… bất lực?
10… 9…
Ba phong bì xếp trước mặt.
Bàn tay tôi hơi run.
Không phải vì sợ. Mà vì mệt.
Mệt vì phải phán đoán lòng người bằng những quy luật chết tiệt.
Rika – một dealer. Người từng chia bài cho kẻ sống lẫn kẻ chết.
Tôi nhớ lời cô ta nói khi nãy:
“Hệ thống này… thích cái mặt con bạc của anh hay sao?”
Tôi nhìn phong bì “Phản bội”.
+25 điểm – nếu cô ta ngây thơ mà tin tôi.
Còn nếu cô ta cũng phản… -10 thôi, vẫn sống.
Ngon ăn.
Tôi đưa tay sang “Lừa dối”.
+15 nếu cô ta tin.
Nhưng nếu cả hai chọn nó – -30, cả hai chết sạch.
Mặt bàn lạnh buốt như đá mồ.
Rika vẫn gõ nhịp. Đột nhiên, nhanh hơn.
Bất ngờ, cô liếc sang tôi. Chớp mắt một cái.
Lần đầu tôi thấy đôi mắt đó không sắc như dao.
Mà lặng như nước.
Cô ta… cũng sợ?
“Cược đi, con bạc,” cô nói, giọng mỉa mai.
“Đừng bảo anh chọn Tin tưởng. Tui sẽ cười khi anh bay sạch điểm.”
Tôi cười nhạt:
“Tôi còn tin xúc xắc hơn tin người.”
Nhưng thật ra – tôi mệt.
Mệt vì nghi kỵ. Vì toan tính. Vì những lần tôi đã dối trá.
Linh Nhi lại hiện về.
“Cậu là ánh sáng của tớ, Dương…”
Tôi đã để ánh sáng đó tắt.
Mẹ tôi – ôm tôi, dù tôi đã bán cả sổ đỏ:
“Con vẫn là con trai mẹ.”
Tôi dối cả bà.
Tôi đã cược cả đời bằng dối trá.
Giờ… nếu chết vì một lần tin người, thì cũng là giá công bằng, phải không?
Tay tôi lướt qua “Phản bội”.
Rồi…
Dừng lại ở phong bì “Tin tưởng”.
Tôi cầm lấy. Siết chặt.
“Nếu cô ta phản bội… thì ít nhất tôi chết vì tin người. Không phải vì lừa.”
Rika chọn ngay sau đó. Nhanh, như thể không dám suy nghĩ.
Tiếng “tít” cuối cùng vang lên.
Căn phòng rơi vào im lặng.
Tôi không nghe gì nữa. Chỉ có mùi giấy mới.
Phong bì mở ra.
Tôi nhắm mắt.
Rồi…
Tin tưởng. Tin tưởng.
“Kết quả: Cả hai chọn Tin tưởng. +10 GTTT mỗi người.”
Tôi mở mắt.
Số trên vòng tay nhảy vọt: 38 → 48.
Tôi thở ra. Nhưng không hề nhẹ nhõm.
Cảm giác như vừa lội qua một con kênh đen – sống, nhưng vẫn còn mùi.
Rika nhìn vòng tay tôi. Cười. Không nói gì.
Nụ cười… không phải chiến thắng. Mà giống như:
“Lần này… chưa phải lượt tôi chết.”
Cô đứng dậy. Tóc bạc xõa xuống một bên vai.
“Đừng mong tôi cảm ơn.”
Tôi cũng đứng lên. Nhếch mép:
“Yên tâm. Tôi cũng đâu mong.”
Cả hai cùng cười.
Một tiếng cười khô khốc, rã rời.
Tiếng cười của hai kẻ vừa thắng – mà không biết mình vừa mất gì.
Tôi siết chặt vòng tay.
Số 48 nhấp nháy.
Sống rồi. Nhưng lần sau thì sao?
Tôi cúi đầu. Không biết mình vừa chuộc lỗi…
Hay chỉ là một thằng dối trá gặp may.
Còn bao nhiêu lần cược nữa, mới đủ để chuộc lại lòng tin đã mất?
Và… có ai thực sự tha thứ, trong một nơi không còn ai để tin?