Vạn Cổ Độc Tôn - Ta mạnh nhất vạn giới - Chương 7: Chapter 7: U Minh Điện - Bóng Tối Vạn Kiếp
Mùa xuân năm sau, khi những cánh hoa đào đầu tiên nở rộ trên núi Cửu Diệp, một đoàn người áo đen lặng lẽ tiến vào thôn trang dưới chân núi. Họ đi không thành nhóm, không một tiếng động, như những cái bóng trôi trên mặt đất. Người dân thôn trang vô tình nhìn thấy đều quay đi ngay lập tức, như thể mắt họ không thể tập trung vào những kẻ áo đen ấy.
Diệp Trần đứng trên đỉnh tháp canh, mắt nhìn xuống con đường làng. Viên Thần Hồn Tinh trên ngực chàng rung nhẹ, phát ra ánh sáng đỏ nhạt.
"Cảnh báo! Phát hiện năng lượng Cửu U Minh Điện!"
Diệp Thanh Trúc bước lên bên cạnh, tay nắm chặt chuôi kiếm: "Bọn chúng dám đến ngay trước cửa nhà ta?"
Diệp Trần khẽ lắc đầu: "Không phải đánh nhau. Chúng chỉ có một người thực sự."
Đúng như lời chàng nói, những bóng đen kia bỗng tan biến, chỉ còn lại một thiếu niên mặc áo đen đứng giữa đường. Cậu ta ngẩng mặt lên nhìn Diệp Trần, để lộ đôi mắt màu tím nhạt - giống hệt Tần Vô Song ngày trước.
Đại sảnh tộc Diệp
Thiếu niên áo đen tự xưng là Minh Dạ, đệ tử ngoại môn của Cửu U Minh Điện. Cậu ta đặt lên bàn một chiếc hộp ngọc đen, bên trong là một viên ngọc ốc ánh xanh lục.
"Điện chủ ta mời tân tộc trưởng tộc Diệp đến dự Hội Minh Nguyệt." Minh Dạ nói, giọng đều đều không chút cảm xúc. "Đây là Minh Ngọc Tín Vật."
Diệp Thanh Trúc đứng phắt dậy: "3000 năm trước các ngươi tàn sát tộc ta, giờ còn mặt mũi nào..."
Diệp Trần giơ tay ngăn lại, mắt không rời viên ngọc ốc: "Hội Minh Nguyệt là gì?"
Minh Dạ khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến người ta rùng mình: "Là nơi quyết định vận mệnh của 9 đại tộc. Lần này, chúng tôi sẽ chọn ra người kế thừa Cửu U Minh Hỏa."
Cả đại sảnh bỗng im phăng phắc. Cửu U Minh Hỏa - thứ lửa địa ngục đã thiêu rụi tộc Diệp 3000 năm trước.
Đêm đó, trong phòng bí mật
Diệp Trần ngồi trước một tấm gương cổ, tay vuốt nhẹ viên Thần Hồn Tinh. Bóng ma Diệp Húc hiện ra trong gương, khuôn mặt thoáng chút kinh ngạc:
"Cửu U Minh Điện vẫn còn tồn tại?"
"Ngươi biết gì về nơi này?" Diệp Trần hỏi.
Bóng ma thở dài: "3000 năm trước, ta từng là Điện chủ của nó. Cửu U Minh Hỏa không phải để hủy diệt, mà là để... luyện hóa Thiên Đạo!"
Một cơn gió lạnh thổi qua phòng. Diệp Trần chợt hiểu ra mọi chuyện: "Các ngươi muốn thay thế Thiên Đạo?"
"Không chỉ vậy." Bóng ma Diệp Húc nói. "Còn để mở Cửu Trọng Thiên Môn - cánh cổng đến thế giới nơi ta đã trải qua 100 vạn tỷ năm."
Ngày lên đường
Diệp Trần đứng trước cổng làng, trên người chỉ mang theo một thanh kiếm ngắn - Diệp Tổ Thần Kiếm thu nhỏ. Diệp Thanh Trúc đưa cho chàng một chiếc mặt nạ bạc:
"Đây là Huyễn Ngọc Diện, có thể che giấu khí tức của ngươi."
Chàng gật đầu, quay lại nhìn những tộc nhân đang tiễn đưa. "Ta đi không phải để dự hội. Ta đi để kết thúc vĩnh viễn Cửu U Minh Điện."
Minh Dạ đứng cách đó không xa, khóe miệng giật giật: "Tộc trưởng còn trẻ quá. Liệu có sống nổi đến nơi không?"
Diệp Trần không đáp, chỉ giơ tay lên. Một tia sét đánh xuống cách Minh Dạ một tấc, đốt cháy cả đoạn đường.
"Đi thôi." Chàng nói.
Trên đường đến Cửu U Minh Điện
Đoàn người đi qua những vùng đất kỳ dị:
- Rừng Cây Máu : Nơi mỗi gốc cây là một tội nhân bị hóa đá
- Sông Vong Hồn : Dòng nước đen ngòm chứa đầy linh hồn kêu khóc
- Thành Trì Bay : Phế tích của một nền văn minh cổ lơ lửng giữa trời
Một đêm nọ, khi dừng chân nghỉ tại một ngôi đền hoang, Diệp Trần bắt gặp Minh Dạ đang đứng trước bàn thờ, tay cầm một con dao nhỏ cứa vào cánh tay. Máu chảy xuống tấm bia đá, hiện lên dòng chữ:
"Kế hoạch đang tiến triển. Mồi câu đã cắn."
Chàng lặng lẽ rút lui, nhưng trong lòng đã hiểu - tất cả chỉ là cái bẫy.
Kết chương
Khi đoàn người đến chân núi Cửu U, Minh Dạ đột nhiên quay lại, mặt không còn vẻ thư sinh nữa.
"Đến rồi hả, Diệp Trần?" Cậu ta cười, giọng trầm xuống thành của một lão giả. "Ta là Minh Dạ, cũng là Tần Vô Song, cũng là... Diệp Húc kiếp thứ hai!"
Cơ thể Minh Dạ bắt đầu biến dạng, da thịt rách toác để lộ một thân thể đen nhánh bên trong. Viên Thần Hồn Tinh trên ngực Diệp Trần nóng rực lên, như muốn thoát ra.
"Hắn chính là phân thân cuối cùng của ta!" Bóng ma Diệp Húc trong gương hét lên. "Giết hắn, nếu không cả vạn giới sẽ diệt vong!"
Diệp Trần rút kiếm, nhưng đã muộn. Minh Dạ đã vung tay, mở ra một cánh cổng đen ngòm. Từ trong đó, vô số bàn tay xương xẩu vươn ra túm lấy chàng...
[Hết Chương 7 - Còn tiếp]