Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn Cổ Độc Tôn - Ta mạnh nhất vạn giới - Chương 5: Chapter 5: Một Khởi Đầu Mới

Không gian im lặng đến rợn người sau khi Diệp Húc biến mất. Diệp Trần đứng đó, tay nắm chặt viên Thần Hồn Tinh còn ấm nóng, cảm giác như đang cầm một trái tim đang đập. Ánh tím từ viên ngọc chiếu lên khuôn mặt non nớt của chàng, làm nổi bật những giọt nước mắt chưa kịt rơi.

"Tổ tôn..."

Một cơn gió lạ thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây vạn năm. Diệp Trần ngẩng đầu lên, nhận ra mình đã trở về thế giới bình thường - đứng trên đỉnh núi cao nhất của Đại Lục Thần U, nơi mây trắng vờn quanh như dải lụa.

Beep!

Tiếng bíp quen thuộc vang lên trong đầu. Hệ thống mà Diệp Húc để lại tự động kích hoạt:

"Chủ nhân mới xác nhận: Diệp Trần. Bắt đầu quá trình chuyển giao quyền hạn... Hoàn tất."

"Nhiệm vụ khẩn cấp: Xây dựng lại tộc Diệp. Phần thưởng: Toàn bộ ký ức tu luyện 100 vạn tỷ năm của Diệp Húc."

Diệp Trần hít một hơi sâu, cảm nhận sức mạnh từ viên Thần Hồn Tinh chảy vào kinh mạch. Chàng nhắm mắt, thấy hình ảnh của Diệp Húc hiện lên trong tâm trí - vị tổ tôn đang bước đi trên một con đường ánh sáng, hai bên là vô số thế giới đang sinh diệt.

Cùng lúc đó - nơi không thuộc về bất kỳ thời gian nào

Diệp Húc bước đi trên con đường vắt ngang qua vô số vũ trụ. Mỗi bước chân của hắn khiến những tinh cầu xa xôi nổ tung như bong bóng xà phòng, mỗi hơi thở làm rung chuyển cả không thời gian.

"Cuối cùng ta cũng trở về." Hắn lẩm bẩm, mắt nhìn về phía trước - nơi một cánh cổng lớn bằng ngọc trắng đang dần hiện ra.

Cánh cổng đó không có hình dáng cụ thể, lúc thì như vòm trời khổng lồ, lúc lại thu nhỏ bằng bàn tay. Trên mặt cổng, vô số ký tự cổ xưa liên tục thay đổi, như đang cố gắng truyền đạt một thông điệp vĩnh hằng.

Diệp Húc giơ tay chạm vào cổng. Ngay lập tức, cả ngàn tiếng nói cùng lúc vang lên:

"Ngươi đã hiểu sai lầm của mình chưa?"

"100 vạn tỷ năm giam cầm vẫn chưa đủ sao?"

"Sao dám trở lại nơi này?"

Hắn không đáp, chỉ nhẹ nhàng đẩy cánh cổng mở ra. Ánh sáng trắng xóa tràn ngập tầm nhìn, và khi tan đi, hiện ra một cảnh tượng khiến ngay cả Diệp Húc cũng phải run rẩy.

3000 năm về trước - khoảnh khắc trước khi tộc Diệp bị diệt vong

Diệp Húc thấy chính mình - phiên bản 3000 năm trước - đang đứng giữa đại điện tộc Diệp, tay cầm một thanh kiếm máu. Xung quanh là xác chết của hàng trăm người, máu chảy thành sông.

"Không... không thể nào..." Hắn lắp bắp.

Phiên bản quá khứ của hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu: "Ta phải làm thế! Chỉ có giết hết tộc Diệp, ta mới có đủ linh hồn mở Cửu Trọng Thiên Môn!"

Diệp Húc hiểu ra tất cả. Chính hắn - hay đúng hơn là phiên bản điên loạn của hắn 3000 năm trước - mới là kẻ đã tàn sát tộc Diệp. Tần Vô Song chỉ là cái tên hắn dùng để che giấu sự thật.

"Không... ta không thể..."

Nhưng trước khi kịp làm gì, cảnh tượng lại thay đổi.

Hiện tại - Đại Lục Thần U

Diệp Trần đột nhiên ngã quỵ, máu từ mũi và tai chảy ra không ngừng. Viên Thần Hồn Tinh trong tay nóng rực như than hồng, phóng ra vô số tia sáng tím xuyên qua cơ thể chàng.

"Phát hiện ký ức bị phong ấn!" Hệ thống báo động. "Cảnh báo! Chủ nhân đang bị xâm chiếm!"

Trong tâm trí Diệp Trần, hình ảnh của Diệp Húc 3000 năm trước hiện lên rõ ràng - khuôn mặt dữ tợn, tay cầm kiếm máu, đang cười như điên:

"Ta đã tìm thấy ngươi rồi, hậu duệ cuối cùng! Thân xác non nớt này sẽ là phương tiện hoàn hảo để ta trở lại!"

Diệp Trần gào thét trong đau đớn, cảm nhận ý thức mình đang bị xóa mờ.

Biên giới của thời gian

Diệp Húc giật mình, cảm nhận được nguy cơ đang đe dọa Diệp Trần.

"Không!"

Hắn giơ tay xé toạc không gian, định lao về cứu chàng trai trẻ. Nhưng ngay lúc đó, vô số bàn tay ánh sáng từ cánh cổng bỗng vươn ra, giữ chặt lấy hắn.

"Ngươi không thể can thiệp!"

"Đây là nghiệp báo ngươi phải trả!"

"Chấp nhận số phận đi!"

Diệp Húc gầm lên, toàn thân bùng cháy ngọn lửa đen: "Ta đã trải qua 100 vạn tỷ năm! Ta không còn là kẻ điên loạn ngày xưa nữa!"

Một tiếng nổ kinh thiên vang lên. Tất cả bàn tay ánh sáng đều tan vỡ. Diệp Húc lao mình vào dòng thời gian, để lại sau lưng cánh cổng ngọc vỡ tan thành triệu mảnh.

Đại Lục Thần U - Hiện tại

Diệp Trần đã gần như mất hết ý thức, chỉ còn một chút linh quang cuối cùng đang cố bám víu. Thình lình, một bàn tay ấm áp đặt lên vai chàng.

"Cố lên, Diệp Trần. Đây là trận chiến của chính ngươi."

Giọng nói của Diệp Húc vang lên rõ ràng. Chàng mở mắt, thấy vị tổ tôn đang đứng trước mặt, tay chỉ vào viên Thần Hồn Tinh.

"Đây là thử thách cuối cùng ta dành cho ngươi." Diệp Húc nói. "Hãy vượt qua nó, và ngươi sẽ thực sự trở thành chủ nhân của Vạn Cổ Độc Tôn Hệ Thống."

Nói rồi, hắn tan biến thành ánh sáng, hòa vào viên Thần Hồn Tinh.

Diệp Trần cảm nhận một sức mạnh vĩ đại trào dâng trong người. Chàng đứng dậy, hai mắt sáng rực như sao trời, giọng nói vang vọng khắp không gian:

"Ta là Diệp Trần! Hậu duệ cuối cùng của tộc Diệp! Ngươi - Diệp Húc của quá khứ - không có quyền chiếm đoạt thân xác này!"

Một tiếng gào thét kinh hoàng vang lên từ viên Thần Hồn Tinh, rồi tất cả chìm vào im lặng.

Khi Diệp Trần mở mắt lại, chàng thấy mình đứng giữa đại điện tộc Diệp đã đổ nát từ lâu. Trên tay là viên Thần Hồn Tinh đã biến thành màu vàng rực, bên trong hiện lên hình ảnh Diệp Húc đang mỉm cười.

"Từ nay, ngươi chính là Diệp Húc mới."

Và thế là, một truyền thuyết mới bắt đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free