Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn Cổ Độc Tôn - Ta mạnh nhất vạn giới - Chương 2: Chapter 2: Hồi Hương - 3000 năm thế sự đổi thay

Mũi tên độc nằm yên giữa ngón tay Diệp Húc, ánh thủy tinh trên đầu mũi tên phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Thiếu niên áo bạc ngã ngửa ra đất, mắt tròn xoe nhìn người đàn ông tóc trắng xoá tựa như một bóng ma hiện lên từ hư vô.

"Ngươi... ngươi là ai?" Giọng thiếu niên run rẩy.

Diệp Húc khẽ nhíu mày, ngón tay bóp nhẹ. Mũi tên vỡ tan thành bụi phấn. Ánh mắt hắn quét qua đám người áo đen đang đứng chết lặng. "Vân Thùy Các vẫn còn tồn tại sao?" Hắn hỏi bằng giọng khàn đặc, như thể lâu lắm rồi chưa từng mở miệng.

Tên đầu đảng giật mình lùi lại, thanh đoản đao trong tay run lên bần bật. "Ngươi dám xúc phạm Vân Thùy Các? Giết hắn!"

Mười hai luồng chân khí bắn ra cùng lúc. Diệp Húc thở dài, chỉ đưa tay vẽ một vòng tròn trước ngực. Không gian trước mặt hắn đột nhiên vặn xoắn lại, nuốt chửng tất cả công kích.

Ầm!

Một tiếng nổ khô khốc vang lên. Mười hai xác chết không nguyên vẹn ngã xuống đất, máu tươi bắn lên những tán lá xanh. Diệp Húc bước qua xác chết, đến bên thiếu niên đang run rẩy. "Tộc Diệp bây giờ thế nào?"

Thiếu niên nuốt nước bọt, giọng đứt quãng: "Tộc Diệp... đã bị diệt tộc từ 3000 năm trước. Chỉ còn sót lại vài chi nhánh nhỏ sống lẩn trốn. Tiểu tử... tiểu tử là Diệp Trần, hậu duệ đời thứ 78..."

Một tia sáng lóe lên trong mắt Diệp Húc. Hắn đưa tay chạm vào trán Diệp Trần. Hàng ngàn mảnh ký ức ùa vào đầu hắn - cảnh tượng tộc nhân bị tàn sát, những tiếng gào thét cuối cùng, lời nguyền truyền kiếp...

"Ra là vậy." Diệp Húc rút tay về, trên mặt thoáng hiện nụ cười lạnh lẽo. "Tần Vô Song, ngươi dám hủy diệt tộc ta?"

Beep! Hệ thống đột nhiên vang lên: "Nhiệm vụ cấp bách: Tiêu diệt phân đàn Vân Thùy Các tại Thanh Vân sơn. Phần thưởng: Bản đồ Tổng đàn Vân Thùy Các."

Diệp Húc nhếch mép. "Không cần ngươi nhắc." Hắn quay sang Diệp Trần: "Muốn báo thù không?"

Diệp Trần gật đầu điên cuồng, nước mắt lăn dài. Diệp Húc vươn tay nắm lấy vai thiếu niên. Không gian quanh hai người vặn vẹo, cảnh vật xung quanh nhòe đi.

Thanh Vân sơn - nơi được mệnh danh là "Thiên quan bất khả xâm phạm". Trên đỉnh núi mây mù bao phủ, tòa thành đá đen sừng sững như con thú khổng lồ đang ngủ yên.

"Đây là... dịch chuyển tức thời?" Diệp Trần choáng váng nhìn quanh.

Diệp Húc không đáp. Hắn bước lên phía trước, mỗi bước chân để lại dấu vết nứt vỡ trên nền đá. "Tần Vô Song, ta đã trở về." Giọng nói của hắn vang vọng khắp núi, khiến mây trời tán loạn.

Hàng trăm cấm chế trận pháp kích hoạt cùng lúc. Diệp Húc thậm chí không nhìn, chỉ phất tay áo. Tất cả trận pháp vỡ tan như bong bóng xà phòng.

"Kẻ nào dám xông vào Vân Thùy Các!" Mười hai lão giả áo tím từ trong thành bay ra, khí thế ngút trời.

Diệp Húc nhắm mắt, hít một hơi dài. Rồi hắn mở mắt ra - đôi mắt giờ đã hóa thành hai vũng hố đen sâu thẳm. "365 Đại Đạo - Đạo thứ nhất: Hư Vô."

Một làn sóng màu đen lan tỏa từ người hắn.

Mười hai lão giả áo tím đông cứng tại chỗ, rồi từ từ tan rã thành tro bụi. Cả tòa thành đá khổng lồ bắt đầu phân rã từng mảng, như bị một bàn tay vô hình xóa sổ khỏi tồn tại.

Diệp Trần đứng phía sau, hai chân mềm nhũn. Trong tích tắc, cả một cường địch ngang ngửa đế quốc đã biến mất không dấu vết.

Ding! "Nhiệm vụ hoàn thành. Phần thưởng đã gửi vào kho đồ." Hệ thống thông báo.

Diệp Húc quay lại nhìn Diệp Trần, giọng nói bỗng trở nên ôn hòa: "Đây mới chỉ là khởi đầu. Ngươi muốn đi theo ta, phải chịu được đau đớn gấp vạn lần cái chết."

Diệp Trần quỳ xuống, trán chạm đất: "Xin tổ tôn dạy bảo!"

Đêm đó, dưới ánh trăng máu, Diệp Húc ngồi trên đỉnh núi cao nhất, tay nâng một giọt máu của Diệp Trần. Hắn dùng ngón tay vẽ lên không trung, tạo thành một trận pháp huyết sắc phức tạp.

"Tộc Diệp ngươi có huyết mạch 'Thái Cổ Diệp Thần', nhưng đã bị phong ấn." Diệp Húc nói. "Ta sẽ mở ra phong ấn này."

Diệp Trần gật đầu, cắn chặt răng. Diệp Húc đẩy trận pháp vào ngực thiếu niên. Một tiếng thét kinh thiên vang lên. Từ lưng Diệp Trần, chín đốt xương sống phát sáng rực rỡ, hình thành một cây đại thụ ảo ảnh sau lưng.

Ầm!

Một tia sét đánh thẳng từ trời cao xuống. Diệp Húc ngẩng đầu, mắt lóe sáng: "Thiên đạo cũng dám can thiệp chuyện của ta?" Hắn giơ tay bắt lấy tia sét, bóp nát trong lòng bàn tay.

Diệp Trần ngã xuống đất, toàn thân bốc khói. Nhưng khi mở mắt ra, ánh mắt đã sáng rực như sao trời. "Đây là... sức mạnh gì vậy?"

Diệp Húc đứng dậy, áo bào phấp phới trong gió đêm: "Đây mới chỉ là bước đầu. Ngày mai, ta sẽ dẫn ngươi đến Cổ Diệp Thần Tàng - nơi lưu giữ bảo vật tộc Diệp."

Trên bầu trời đêm, một ngôi sao băng vụt qua. Diệp Húc nhìn theo, trong lòng thoáng hiện hình ảnh 100 vạn tỷ năm cô độc. Hắn thì thầm: "Tần Vô Song, ngươi đã đợi ta đủ lâu rồi."

[Chương 2 - Hết]

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free