(Đã dịch) Tuyết Ưng Lĩnh Chủ - Chương 844: Vũ trụ thần ma bảng
“Con rể ngoan, chuyện con thăng quan cũng đã lan truyền rồi. Ta e rằng đến lúc đó, vị Đông Bá đế quân đây sẽ có rất nhiều người đến bái phỏng.” Ma Tuyết quốc chủ cười nói, “Con lại vừa mới xây dựng đất phong, mở phủ đệ, tốt nhất nên tổ chức một buổi yến tiệc khai phủ để chiêu đãi các đại năng giả.”
“Vâng.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Có đất phong, mở phủ đệ, đối với người tu hành mà nói, cũng là một đại sự, quả thực nên tổ chức một buổi yến tiệc.
“Nhạc phụ đại nhân, chuyện như thế này hẳn là ngài đã quen thuộc rồi, con xin giao phó cho ngài.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói.
“Được được được.” Ma Tuyết quốc chủ cười ha hả đáp ứng. Việc liên hệ với các đại năng giả khắp nơi cũng là một việc rất có mặt mũi. Trước khi chuyển thế đầu thai, có thể được nở mày nở mặt như vậy, hắn cũng rất vui.
Dư Tĩnh Thu ở bên cạnh nói: “Tuyết Ưng, chàng còn phải bảo Thần Đình bên kia nhanh chóng phái người tới để kiến tạo một Thời Không Truyền Tống Trận ở chỗ chúng ta.”
“Được.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Không có Thời Không Truyền Tống Trận, một số người có thực lực yếu, không có phi thuyền tinh vực, muốn tới cũng rất phiền phức. Ví dụ như con trai ta Đông Bá Ngọc không có phi thuyền tinh vực!
Bỗng một thanh âm truyền đến, văng vẳng bên tai Đông Bá Tuyết Ưng:
“Đông Bá, ta vừa sửa lại Vũ Trụ Thần Ma Bảng này một chút. Đây là thứ ta rảnh rỗi biên soạn, chỉ nhằm thông báo cho những người tu hành có tên trên bảng.” Đông Bá Tuyết Ưng vẫn rất quen thuộc với giọng nói của Nguyên Sơ chủ nhân, lập tức nhận ra.
Sau đó, một bản Vũ Trụ Thần Ma Bảng mới nhất truyền tới.
Thân phận Nguyên Sơ chủ nhân vốn dĩ là một điều bí ẩn. Rất nhiều Giới Thần Tứ Trọng Thiên cũng không hề hay biết sự tồn tại của vị Chúa Tể này. Trong số các Chúa Tể, ông là người thu mình và siêu nhiên nhất, đồng thời cũng là vị xa xưa nhất. Hơn nữa, ông rảnh rỗi biên soạn ra ‘Vũ Trụ Thần Ma Bảng’ chỉ để thông báo cho những cường giả đủ tư cách có thể lên bảng, vì thế, danh tiếng của ‘Vũ Trụ Thần Ma Bảng’ cũng rất nhỏ, cực ít người biết đến.
Vũ trụ mênh mông, chỉ có một số tồn tại thực sự ở đỉnh cao mới biết được.
Đông Bá Tuyết Ưng cẩn thận quan sát:
Vị trí thứ nhất, Huyết Nhận thần đế
Vị thứ hai: Thâm Uyên thuỷ tổ
Vị thứ ba: Nguyên Sơ chủ nhân
...
Vị thứ tám: Bàng Y
Vị thứ chín: Huyết Tinh chúa tể
Vị thứ mười: Thanh Quân
Vị thứ mười một: Tịch Diệt đại đế
Vị thứ mười hai: Vu Khúc đế quân
Vị thứ mười ba: Thủy Ma vương
Vị thứ mười bốn: Bạch quân vương
Vị thứ mười lăm: Khổ hạnh giả
Vị thứ mười sáu: Luyện Ngục đại thống lĩnh
Vị thứ mười bảy: Hỏa Thành tôn giả
Vị thứ mười tám: Trúc Sơn phủ chủ
Vị thứ mười chín: Bắc Huyền cung chủ
...
Vị thứ bốn mươi bốn: La ma chủ
Vị thứ bốn mươi lăm: Bàn Ngục
Vị thứ bốn mươi sáu: Hạt lão nhân (lão nhân mù)
...
Vị thứ năm mươi: Tử Bào Vu Hoàng
Vị thứ năm mươi mốt: Bắc Hỗ điện chủ
Vị thứ năm mươi hai: Đông Bá đế quân
...
Vị thứ năm mươi lăm: Kim Tiêu lão tổ
Vị thứ năm mươi sáu: Ngục Hải ma chủ
Vị thứ năm mươi bảy: Cửu Dương cung chủ
...
Vị thứ một trăm: Phách Hung lão tổ
Những cái tên trên bảng này đều là danh hiệu, rất ít khi gọi thẳng tên thật. Chỉ có ‘Bàng Y’ và ‘Bàn Ngục’ là tên thật.
Bàng Y khá đặc thù, trước đây ông thu nhận đồ đệ khắp nơi, một lòng truyền dạy, cũng rất dễ gần, thậm chí còn công khai tuyên bố từ bỏ mọi danh hiệu, cho phép mọi người gọi thẳng tên mình.
Về phần ‘Bàn Ngục’, đó là một Đại Năng Giả quật khởi từ thuở sơ khai của vũ trụ, vốn là một khuyển thú bình thường, từng bước tu hành. Sau khi trở thành Đại Năng Giả, ông có mối quan hệ rất tốt với Vu Khúc Đế Quân. Về sau, khi Vu Khúc Đế Quân trở thành Tôn Giả... dường như hai người đã nảy sinh mâu thuẫn, từ đó mỗi người đi một ngả, hiếm khi lui tới.
“Trong vũ trụ mênh mông, một trăm vị tồn tại có thực lực đứng đầu.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm tán thưởng, “Không ngờ ta lại xếp thứ năm mươi hai, thậm chí còn cao hơn cả Cửu Dương Cung Chủ, Kim Tiêu Lão Tổ cùng một loạt các Đại Năng Giả khác.”
Xếp hạng năm mươi hai.
Đây có thể coi là thứ hạng rất cao rồi. Thứ hạng của hắn cùng Tử Bào Vu Hoàng cũng không chênh lệch là bao.
“Nhưng ta tự hỏi rằng ở phương diện chiến đấu bí kỹ, ta vẫn còn tồn tại rất nhiều điểm yếu.” Đông Bá Tuyết Ưng suy tư, “Chẳng hạn như Cửu Dương Cung Chủ cũng có tuyệt học của riêng mình, vậy mà ta lại xếp hạng trên ông ta?”
“Chẳng lẽ là bởi vì ưu thế cực lớn về Chân Thần Khí và phòng ngự?”
Đông Bá Tuyết Ưng đoán.
Chân Thần Khí ‘Phi đao’ của mình không mang vào Hắc Ám Thâm Uyên, nên chưa từng sử dụng. Nhưng Nguyên Sơ Chủ Nhân có thân phận cỡ nào cơ chứ? Hẳn ông ấy biết rằng gia nhập Hủy Diệt Quân Đoàn đương nhiên sẽ có được một kiện Chân Thần Khí, mà một kiện Chân Thần Khí có thể gia tăng đáng kể thực lực. Khi cân nhắc xếp hạng, Nguyên Sơ Chủ Nhân khẳng định đã tính cả Chân Thần Khí vào rồi.
Cửu Dương Cung Chủ lại không có Chân Thần Khí! Hơn nữa, khả năng phòng ngự của mình nghịch thiên, cho dù ‘Bạch Quân Vương’ là một tồn tại cấp Tôn Giả, lấy sở trường giết chóc tung ra một đòn cũng chỉ khiến áo giáp ngoài thân bị hao tổn. Vậy thì khả năng phòng ngự này cũng chính là ưu thế lớn nhất của mình.
Nguyên Sơ Chủ Nhân cùng lúc truyền cho Đông Bá Tuyết Ưng bản Vũ Trụ Thần Ma Bảng này, cũng truyền tới cho những tồn tại khác có tên trên bảng.
Ai nấy đều phát hiện bảng xếp hạng có sự biến hóa. Bởi vì lần trước chế định bảng không lâu, điểm khác biệt rõ ràng nhất chính là sự xuất hiện của Đông Bá Tuyết Ưng, khiến toàn bộ các vị trí phía sau đều lui lại một hạng. ‘Tinh Vẫn Quân Chủ’ càng bị đá văng ra khỏi bảng.
“Đông Bá Đế Quân? Chính là vị Đông Bá Tuyết Ưng điện hạ kia rồi. Nghe nói Thần Đế đã để hắn đảm nhiệm một trong Ngũ Phương Đế Quân của Huyết Nhận Thần Đình, mà nhanh chóng đã xếp thứ năm mươi hai, trong khi sư huynh của hắn, Cổ Tàng Đế Quân, cũng mới hạng bốn mươi chín mà thôi.” Tử Bào Vu Hoàng đang tu hành dưới môn hạ Nguyên Sơ Chủ Nhân, khen ngợi nói. Ông ấy không hề bận tâm đến việc thứ hạng của mình có nhích lên một chút.
Tử Bào Vu Hoàng khác với những người khác, ông không quá chú trọng tuyệt học, mà càng coi trọng các loại con đường tu hành. Cho nên dù thứ hạng của ông chỉ ở vị trí năm mươi, nhưng sự tích lũy lại phi thường hùng hậu, nhiều con đường mà ông sở trường đều đã đạt đến mức tận cùng. Bất cứ một con đường nào cũng có thể giúp ông khai mở Đạo của bản thân. Trong tương lai, việc khai mở nhiều loại Đạo cũng không phải là không có khả năng.
“Hy vọng cậu ấy đừng quá truy cầu sức mạnh.” Tử Bào Vu Hoàng cười nói.
Hỏa Thành Tôn Giả ngồi bên cạnh liền trừng mắt nói: “Tử Bào, đừng nói về Đông Bá huynh đệ của ta như thế! Với tốc độ tu hành của hắn, e rằng chẳng cần quá lâu là hắn có thể siêu thoát rồi. Đừng để đến khi hắn siêu thoát rồi mà ngươi vẫn chưa thành Tôn Giả đấy nhé! Hắn chính là thành viên của Hủy Diệt Quân Đoàn, một khi siêu thoát... sẽ có hy vọng luyện tuyệt học của Hủy Diệt Quân Đoàn đạt tới cảnh giới càng cao thâm, e rằng đến lúc đó cũng có thể đọ sức với Tôn Giả!”
“Đây không phải là do hắn lợi hại, mà là tuyệt học do chủ nhân Hồ Tâm Đảo sáng chế quá lợi hại. Một tuyệt học mà tồn tại mạnh nhất qua các kỷ nguyên đã hao phí tâm huyết để sáng chế, có được uy lực như thế cũng là lẽ thường tình thôi.” Tử Bào Vu Hoàng nói.
Bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.