(Đã dịch) Tuyệt Thiên Vũ Đế - Chương 1836: Tầm nhìn hạn hẹp
Hạ Khinh Trần móc móc tai, không mặn không nhạt nói: "Thần Quốc pháp luật có quy định, các ngươi có thể bao trọn một tầng khách sạn bình dân, lại được quỵt nốt một gian tiền thuê nhà sao?"
Nhìn ra được, bọn họ không phải thiếu tiền, nhưng vì một gian phòng phí, lại huyên náo túi bụi.
Thậm chí không tiếc công khai nháo sự, tát vào mặt tiểu thư quầy.
Nguyên nhân là do bọn họ, ở Diệu Huy thư viện trưởng thành quen hoành hành ngang ngược, đến Thiên Tinh khách quý lâu vẫn chứng nào tật ấy.
"Ta cứ không ở đấy, nhưng cũng không cho người khác ở, ngươi làm gì được ta, cắn ta à?" Nữ lão sư vênh váo một bộ ta đây cứ bá đạo, ngươi làm gì được ta biểu tình.
Nói xong, nữ lão sư chỉ tay vào tiểu thư quầy, mắng: "Điếc tai à? Gọi lão bản của các ngươi ra đây! Nói cho ngươi biết, hôm nay không cho ta một cái công đạo, việc này chưa xong đâu!"
Tiểu thư quầy vô cùng ấm ức.
Rõ ràng là các ngươi bá đạo khi dễ người, lại cứ như thể tự mình bị khuất nhục vậy.
Lúc này, bên trong đại sảnh có rất nhiều khách nhân ra vào, tất cả đều dừng chân lại xem.
Không ít người âm thầm nhíu mày, Diệu Huy thư viện làm vậy, thực sự khiến người ta khó có thể chấp nhận.
Thật khó tin, đây lại là sư sinh của một đại thư viện, tố chất này có hơi quá kém đi?
Thiên Tinh thư viện tuy rằng xếp hạng không cao, nhưng tựa hồ chưa từng nghe nói lớp nào vô giáo dục đến vậy.
"Gọi hay không gọi? Có tin ta tát cho cái nữa không?" Nữ lão sư nổi giận đùng đùng lại muốn xông vào bên trong quầy.
Cũng may, nam lão sư đi cùng nãy giờ im lặng, một tay kéo nữ lão sư lại, nói: "Thôi đi."
Người đã đông lên rồi, làm ầm ĩ nữa chỉ khiến danh tiếng Diệu Huy thư viện bị tổn hại.
Nếu còn làm lớn chuyện nữa, khéo còn lên cả tin tức ấy chứ.
Hắn ném ra bốn đồng ngân tệ cho tiểu thư quầy: "Phòng cuối cùng, chúng ta bao, mau làm thủ tục đi."
"Ngươi đưa tiền cho cô ta làm gì?" Nữ lão sư trách móc: "Chúng ta đáng bị đối đãi như vậy à?"
Nam lão sư nói: "Thôi đi, đại nhân bất ký tiểu nhân quá, hà tất so đo với đám lỗ mãng vô tri này?"
Theo tình hình mà xét, đám lỗ mãng vô tri phải là Diệu Huy thư viện mới đúng chứ?
Sao lại đến lượt Hạ Khinh Trần và tiểu thư quầy?
Đám người này thật đúng là, ha hả!
Tiểu thư quầy áy náy nhìn Hạ Khinh Trần, nói: "Thư viện có quyền ưu tiên, xin lỗi công tử."
Phòng cuối cùng, bọn họ đã đặt rồi, cũng chỉ có thể từ chối Hạ Khinh Trần.
"Không sao." Hạ Khinh Trần không muốn làm khó tiểu thư quầy, chuẩn bị thu lại tiền và thân phận văn thư.
Đúng lúc này.
Từ hậu đường Thiên Tinh khách quý lâu, bước nhanh đi tới một vị nam tử trung niên quần áo chỉnh tề, diện mạo sáng sủa.
Hắn chạy chậm tới, vẻ mặt nghi hoặc hỏi tiểu thư quầy: "Chuyện gì xảy ra?"
Tiểu thư quầy cùng những người trong đại sảnh, liền vội vàng khom người: "Tham kiến Trần quản lý."
Cái gọi là quản lý, chính là nhân viên quản lý của Thiên Tinh khách quý lâu, tương đương với quản gia của một phủ đệ vậy.
Chính là người mà lão bản Thiên Tinh khách quý lâu mời đến để trông coi khách sạn bình dân.
"Ngươi là quản lý đúng không?" Vốn đã bỏ qua chuyện này, nữ lão sư lập tức lại vênh váo lên, không để ý nam lão sư khuyên can, nói với hắn: "Chúng ta là sư sinh Diệu Huy thư viện!"
Trần quản lý mắt sáng lên, liền vội vàng tiến lên ôm quyền thi lễ, dáng vẻ vô cùng khách khí: "Nguyên lai là quý khách giá lâm, không nghênh đón từ xa, không nghênh đón từ xa!"
Diệu Huy thư viện ở Phong Diệp vương quốc, là một trong năm thư viện hàng đầu.
Trong viện bồi dưỡng được rất nhiều siêu cấp thiên tài nức tiếng toàn Thần Quốc, các hạng khảo hạch đạt được cũng đều đứng đầu vương quốc.
Hàng năm trong cuộc thi học sinh toàn quốc, học sinh Diệu Huy thư viện thường xuyên có tên trên bảng vàng.
Trái lại Thiên Tinh thư viện, kém một trời một vực.
Sư sinh của đại thư viện này đường xa đến Thiên Tinh thành, quả là hiếm thấy.
"Ha hả, chúng ta cũng không cảm thấy có đãi ngộ của khách quý." Nữ lão sư cười nhạt.
Trần quản lý trong lòng lộp bộp một chút, hắn nghe được báo cáo, nói có người ở trước sảnh nháo sự, nên mới chạy tới.
Không ngờ người gây chuyện lại là Diệu Huy thư viện!
"Lão sư đừng nóng giận." Trần quản lý nói: "Có chuyện gì, ta sẽ làm chủ cho các vị!"
Nữ lão sư như tìm được chỗ dựa vững chắc, càng thêm vênh váo: "Ngươi làm chủ được sao? Tiểu thư quầy của các ngươi còn nói, lão bản tới cũng vô dụng!"
Trần quản lý quay đầu trừng mắt nhìn tiểu thư quầy, xoay mặt mỉm cười với nữ lão sư: "Xin hỏi đã xảy ra hiểu lầm gì vậy?"
Nữ lão sư hơi hếch cổ lên, cười nhạt: "Hiểu lầm? Cũng không có! Tiểu thư quầy của các ngươi ghê gớm lắm đấy!"
Trần quản lý thấy hỏi không ra gì, trừng mắt nhìn tiểu thư quầy: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Tiểu thư quầy liền đem sự tình đầu đuôi kể lại.
Nữ lão sư chỉ vào tiểu thư quầy, tức giận nói: "Trần quản lý, ngươi xem đi, ngươi xem đi, các ngươi tuyển toàn những người nào vậy! Đến một chút nhãn lực cũng không có?"
"Ta đã nói với cô ta rồi, chúng ta đến ngủ lại, đã là nể mặt Thiên Tinh khách quý lâu các ngươi lắm rồi! Cô ta vẫn cứ một mực quy củ! Các ngươi đi đâu tìm được thứ không có nhãn lực như vậy hả?"
Miệng cô ta đầy nước bọt, sắp văng cả vào mặt Trần quản lý.
Trần quản lý bị chửi cho cẩu huyết lâm đầu, trong lòng cũng tức giận, đương nhiên, giận không phải khách quý, mà là người nhà.
Chuyện nhỏ như vậy, lại làm ầm ĩ lên thế này!
Hắn không nói một lời, đi tới trước mặt tiểu thư quầy, mặt âm trầm, nói: "Cô làm ở đây bao lâu rồi?"
Tiểu thư quầy như biết chuyện gì sắp xảy ra, ấm ức cúi đầu: "Ba năm."
"Ba năm, Thiên Tinh khách quý lâu đối đãi với cô không tệ chứ? Cô báo đáp chúng ta như vậy đấy à?" Trần quản lý phẫn nộ che mặt.
"Quản lý, tôi không có..."
Trần quản lý gầm lên: "Không có gì? Người ta Diệu Huy thư viện chịu đến, là vinh quang lớn biết không? Bọn họ đến, làm cho Thiên Tinh khách quý lâu nổi tiếng bao nhiêu? Sau này sẽ hấp dẫn bao nhiêu khách mộ danh mà đến? Chúng ta có thể thu lợi bao nhiêu?"
"Những thứ này cô đã nghĩ đến chưa?" Trần quản lý giận không kềm được nói: "Vì một gian phòng, cô làm cho Thiên Tinh khách quý lâu hi sinh bao nhiêu lợi ích?"
"Cô đúng là tầm nhìn hạn hẹp, chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt của một gian phòng!"
Tiểu thư quầy ấm ức không thôi, nói: "Những thứ này tôi đều biết, nhưng... Nhưng công tử kia đã rất lễ phép đợi nửa canh giờ rồi."
"Công tử cũng là khách nhân, chẳng lẽ vì Diệu Huy thư viện mà lạnh lùng từ chối những khách nhân khác sao?"
Trần quản lý tùy tiện liếc mắt nhìn, hiện trường đông người, hắn không biết ai là Hạ Khinh Trần, nhưng cũng không cần thiết phải biết.
Khách nhân với khách nhân, cũng có sự khác biệt, không phải sao?
"Mặc kệ khách nhân nào, thư viện ưu tiên, quy tắc đơn giản như vậy cũng không hiểu, còn cần ta dạy à?" Trần quản lý thất vọng không thôi.
Hắn chỉ ra ngoài sảnh, cau mày mắng: "Được rồi, cô bị sa thải, lập tức rời đi!"
Tiểu thư quầy nhất thời nước mắt tuôn rơi, nước mắt nhòe nhoẹt thu dọn đồ đạc trên bàn rồi rời đi.
Trần quản lý hừ một tiếng, quay lại đi tới trước mặt nữ lão sư, cười làm lành: "Các vị sư phụ, xin lỗi, vì người của ta không hiểu chuyện, ảnh hưởng đến tâm tình của các vị!"
"Vậy thì, miễn toàn bộ tiền phòng của gian cuối cùng, ngoài ra, ta sẽ tăng cường an ninh ở lầu ba, bảo đảm các vị khách đường xa đến đây cảm thấy như ở nhà!"
Nữ lão sư muốn chính là xả giận.
Dịch độc quyền tại truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.