(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 984:
Cùng Kỳ muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đôi mắt nó lóe lên tia sáng kỳ dị, tựa hồ ẩn chứa chút hưng phấn.
"Con yêu thú này, xem ra có điều không th��nh thật!"
Lâm Phong nhìn Cùng Kỳ đang hưng phấn, thầm nghĩ trong lòng, có lẽ nó đã nhìn thấy kỳ ngộ nào đó chăng?
"Ca, bóng đen dưới ánh trăng vừa rồi là thứ gì vậy, thật đáng sợ?" Lúc này, phía sau Lâm Phong có một giọng nói vọng đến, ánh mắt Lâm Phong đảo qua, thần sắc không khỏi ngưng đọng.
Là người quen. Lâm Phong nhận ra hai người phía sau. Hai thân ảnh này ngự không bay tới, một nam một nữ, nam tử tuấn tú lỗi lạc, nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, khí chất phi phàm.
"Hoa huynh!"
Lâm Phong lên tiếng gọi nam tử kia, khiến thần sắc đối phương khựng lại, lập tức cẩn thận đánh giá Lâm Phong vài lượt, dường như có chút quen thuộc. Sau đó, Hoa Trường Phong nhìn về phía tọa kỵ của Lâm Phong – hung thú Cùng Kỳ, đồng tử của y không khỏi co rụt lại.
"Lâm huynh?" Hoa Trường Phong lên tiếng xác nhận.
Ngày trước, Lâm Phong và y có quen biết, khi đó Lâm Phong dùng một thân phận khác.
"Đúng là ta."
Lâm Phong mỉm cười gật đầu, lập tức khiến ánh mắt Hoa Trường Phong kinh ngạc, không ngờ lại chính là Lâm Phong.
"Lâm huynh, ta biết ngươi sẽ tới Bát Hoang cảnh, không ngờ còn có thể gặp nhau."
Hoa Trường Phong cười sảng khoái, có vẻ bất ngờ. Hai người quen biết nhau ở Càn Vực, thật khó gặp được nhau tại Bát Hoang cảnh. Hơn nữa, ngày đó Lâm Phong gây náo loạn Vạn Tông đại hội, sau khi rời đi, y cũng biết thân phận Lâm Phong, không ngờ Lâm Phong bị đám người Tiêu Dao Môn chủ truy nã lại chính là người đang ngụy trang trước mặt bọn họ.
"Thật khéo, Hoa huynh muốn đi đâu?" Lâm Phong hỏi Hoa Trường Phong.
"Chính là nơi này, Ô trấn."
Hoa Trường Phong cười nói khiến đôi mắt Lâm Phong khẽ nhíu, Ô trấn, chẳng lẽ nơi này thực sự đã xảy ra chuyện?
"Lâm huynh, ta đã nghe nói qua chuyện ngươi làm ở Thiên Trì, thật khó tin, khiến đám người Vạn Tông đại hội chạy tháo thân, thậm chí còn chặt đứt một cánh tay của Tiêu Dao Môn chủ, đáng tiếc ta không tận mắt nhìn thấy."
Hoa Trường Phong mỉm cười nói. Ngày đó, Vạn Tông đại hội bao vây tấn công Thiên Trì, bởi vì có Vu Tiểu nên y không tham gia. Vu Tiểu và Thiên Lâm công tử đi cùng nhau, y tham gia cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"May mắn thôi!"
Lâm Phong cười tùy ý.
"May mắn?" Hoa Trường Phong cười mà không nói gì. Lâm Phong gây náo loạn Vạn Tông đại hội, thậm chí kích hoạt sát phạt đại trận khủng khiếp, giết chết rất nhiều cường giả trong các tông môn cự đầu của Càn Vực, sau đó ẩn mình trong đám đông rồi biến mất.
Sau lại xuất hiện tại Thiên Trì, bố trí trận pháp khủng bố, khiến người Vạn Tông đại hội chật vật tháo chạy, thương vong vô số. Hoa Trường Phong chưa bao giờ quên Lâm Phong. Ở Càn Vực, Lâm Phong tạo nên một trận phong bạo đáng sợ như thế, khiến ngay cả môn đồ Hoàng Vũ cũng không dám coi thường.
"Đúng rồi, Hoa huynh, Ô trấn này, ta cảm thấy có rất nhiều cường giả đến, ngươi có biết đã xảy ra chuyện gì không?" Lâm Phong hỏi Hoa Trường Phong.
"Biết, mấy ngày này, có rất nhiều cường giả tới đây."
"Một số sư huynh của ta cũng tới, Lâm huynh cũng có hứng thú sao?" Hoa Trường Phong cười nói.
"Muốn tìm hiểu một chút."
"Vậy ta nói cho Lâm huynh biết, có người nghe được tiếng rồng gầm giữa đêm tại đây."
Hoa Trường Phong không giấu diếm, chuyện xảy ra ở Ô trấn đã lan truyền, không còn là bí mật, nói cho Lâm Phong biết cũng không sao.
"Rồng ngâm!"
Ánh mắt Lâm Phong cứng lại. Ở kiếp trước của mình, rồng là vật tổ, hiện giờ ở dị giới, rồng là dị thú, thuộc hệ yêu thú, một loại yêu thú cực kỳ cường đại. Tương truyền, Long và Hoàng dường như có mối liên hệ. Lâm Phong cũng từng xem qua một ít sách cổ, yêu Long trưởng thành có thể thuận lợi trở thành Hoàng yêu, sánh ngang với Hoàng giả của Nhân loại. Rồng chính là Hoàng tộc của yêu giới. Trong Ô trấn, thậm chí có người nghe được tiếng rồng ngâm giữa đêm, quả thật đáng sợ.
"Có khả năng nghe lầm không, vì sao người khác lại dám khẳng định như vậy?" Lâm Phong nói.
"Không có khả năng, gần đây có không ít người đã tới Ô trấn, nghe nói, trong đó có vài người cũng nghe được tiếng rồng ngâm này."
Hoa Trường Phong khẳng định.
"Hơn nữa, ngay cả vị trí cụ thể cũng biết."
"Vị trí cụ thể cũng biết."
Thần sắc Lâm Phong trầm lại, không ngờ thực sự có tiếng rồng ngâm.
Điều này chẳng phải có nghĩa là có khả năng xuất hiện một thành viên Hoàng tộc yêu giới sao, khó trách có nhiều cường giả tới vậy.
"Bất quá ta tới đây chỉ để tham gia náo nhiệt thôi."
Thạch Hoàng và Vũ Hoàng thu nhận đệ tử, ta và một số sư huynh tới chúc mừng, mặt khác là để xem qua thịnh điển. Đi ngang qua Ô trấn cũng chỉ đến xem thôi, bởi vì có không ít cường giả đến đây xem thực hư ra sao. Một số cường giả sư huynh của ta cũng đến nên ta đến đây xem náo nhiệt. Hoa Trường Phong cười nói, nếu có thật thì hắn cũng chỉ có thể đứng ngoài quan sát. Nhìn như thản nhiên, nhưng lại ẩn chứa cảm giác bất đắc dĩ, không đủ thực lực nhúng tay vào. Lâm Phong gật đầu với Hoa Trường Phong, hắn cũng ý thức được Hoa Trường Phong là đệ tử của một vị Hoàng khác trong Bát Hoang cảnh. Hiện giờ Thạch Hoàng và Vũ Hoàng thu nhận nhóm đệ tử đầu tiên. Hoa Trường Phong và sư huynh đến chúc mừng là chuyện bình thường.
"Lâm huynh, ngươi xem bên kia!"
Lúc này, Hoa Trường Phong chỉ tay về phía xa, ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía xa, dưới ánh trăng, mơ hồ nhìn thấy một tòa tháp.
"Đó là Ô tháp, nghe nói tòa tháp này hấp dẫn quạ đen (Ô Nha) nên mới gọi là Ô tháp, thường xuyên có quạ đen đậu nghỉ trên đó."
Xung quanh Ô tháp là Ô giang, nước Ô giang có màu đen, ẩn chứa hoang khí nhàn nhạt, không biết vì sao lại như vậy. Muốn tiến vào Ô tháp, chỉ có thể đi qua Ô giang, nghe nói tiếng rồng ngâm phát ra từ Ô tháp. Hoa Trường Phong giải thích cho Lâm Phong, khiến Lâm Phong có chút kinh ngạc: Ô giang, không ngờ lại có hoang khí.
"Hoang Hải là chiến trường thượng cổ, Ô giang cũng có hoang khí, chẳng lẽ nơi đây cũng từng thuộc về chiến trường cổ đó, khiến sinh linh lầm than?"
Lâm Phong hạ giọng nói.
"Có lẽ vậy."
Hoa Trường Phong cười nói:
"Có người đoán vậy, nhưng cũng có người nói có cường giả khủng bố lĩnh ngộ được lực lượng hoang khí, sau đó tới đây tu luyện, khiến toàn bộ Ô giang nhiễm phải hoang khí, nhưng không ai biết tình huống cụ thể ra sao."
"Đúng rồi Lâm huynh, ngươi tuy vượt Hoang Hải tiến vào Bát Hoang cảnh nhưng chắc hẳn là ngồi chiến hạm đúng không, chưa từng thực sự cảm thụ hoang khí."
"Trong Ô giang, lực lượng hoang khí không quá mãnh liệt, chúng ta tiến lên dạo chơi một chuyến, tiện thể ngắm nhìn Ô tháp, thế nào?" Hoa Trường Phong đề nghị, hắn cho rằng Lâm Phong đã đi chiến hạm vượt qua Hoang Hải, nhưng y không thể ngờ, Lâm Phong chẳng những cảm thụ Hoang Khí, thậm chí còn dùng thân thể cảm thụ rồi cắn nuốt cả hoang lực nữa.
Lâm Phong đương nhiên không nói chuyện này cho Hoa Trường Phong biết. Lực lượng hoang khí trên người là át chủ bài của hắn, không thể dễ dàng bại lộ, nếu không có lẽ hắn sẽ bị người bắt đi để nghiên cứu.
"Ta cũng có ý này!"
Lâm Phong cười nói, đáp ứng lời đề nghị. Hai người nhìn nhau cười, cùng nhau tiến vào Ô giang. Nước Ô giang không phải đen kịt mà lại rất trong suốt, hoàn toàn khác Hoang Hải. Tuy nhiên, tất cả đều như Hoa Trường Phong nói, Ô giang tỏa ra hoang khí nhàn nhạt. Tuy nhiên, chút hoang khí đó không hề ảnh hưởng gì tới Lâm Phong. Nếu hắn mở Yêu Hải ra, có thể dễ dàng thôn phệ. Hoa Trường Phong vung tay, một con thuyền nhỏ xuất hiện.
"Lâm huynh, mời!"
Hoa Trường Phong giơ tay mời, ba người bước lên thuyền, dạo chơi trên Ô giang, tiến về phía Ô tháp.
"Mặc dù hoang khí không bằng Hoang Hải, nhưng vẫn có thể ảnh hưởng đến võ tu, Thiên Vũ cấp thấp bình thường không dám đến đây."
"Tất nhiên, người phi phàm như Lâm huynh đây, dù hoang khí mạnh hơn, cũng không thể ảnh hưởng tới được đâu." Hoa Trường Phong nhìn Lâm Phong điềm nhiên như không có gì, cười khẽ nói.
"Hoa huynh cũng giống vậy."
Lâm Phong cười đáp lời. Trong hư không, một thân ảnh lướt nhanh như bay, Hoa Trường Phong ngẩng đầu nhìn người đó, cười nhẹ nói:
"Trong lúc rảnh rỗi, không bằng ngồi uống trà, thưởng thức hoang khí trên Ô giang."
Thuyền nhỏ từ từ tiến đến Ô tháp, Lâm Phong nằm trên thuyền nhỏ, dường như rất thoải mái.
"Ngao…" Một âm thanh từ trên trời vọng vào tai, thân thể Lâm Phong run lên, trong nháy mắt ngồi bật dậy, huyết dịch trong cơ thể không ngừng cuộn trào, như muốn vọt ra khỏi cơ thể.
"Lâm huynh, làm sao vậy?" Hoa Trường Phong nhìn Lâm Phong có phản ứng mạnh mẽ, nghi ngờ hỏi.
Lâm Phong dường như không nghe thấy lời hắn hỏi, huyết dịch trong cơ thể đang sôi trào, tựa như điên cuồng rống giận gào thét! Đêm khuya, rồng ngâm!
Bản dịch này chỉ được phát hành duy nhất tại truyen.free.