(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 978:
Tiếng cười của Lâm Phong vọng bên tai đám người Dương Tử Lam nghe thật chói tai.
Lúc này, sắc mặt Dương Tử Lam đã hoàn toàn sa sầm, không còn vẻ tươi cười như trước nữa.
- Thì ra mọi chuyện là thế này, Dương gia lấy oán báo ân.
Nhiều người không khỏi cảm thấy thông cảm cho Lâm Phong. Cứu mạng Dương Tử Diệp, vậy mà giờ đây lại bị Dương gia ngầm đồng ý cho người truy sát, thật đáng thương.
- Mà lá gan của người này cũng thật lớn, đồ của Dương gia há dễ lấy vậy sao? Hơn nữa còn là chiến hạm hư không, dù đã bị hỏng nhưng Dương gia tuyệt đối sẽ không cho phép hắn mang đi.
Nhiều người xì xào bàn tán, phỏng đoán tám chín phần mười. Dương gia là thế gia lừng lẫy ở Bắc Hoang, thế lực cực kỳ lớn mạnh, ai mà chẳng cung kính, nịnh bợ bọn họ?
Mặc dù người này có ân cứu mạng Dương Tử Diệp, nhưng việc hắn lấy đi chiến hạm hư không đã phạm vào điều tối kỵ.
- Giao thiệp với loại thế gia này, quả thực cần phải hết sức cẩn trọng!
Một vài người thở dài, cảm thấy người này thật sơ suất, cứ nghĩ mình có ân cứu mạng Dương Tử Diệp thì Dương gia sẽ báo đáp, nào ngờ lại bị lấy oán báo ân.
- Lâm huynh sao lại nói lời ấy? Dương gia thành ý vô cùng, nhưng lại bị Lâm huynh hiểu lầm, ta cũng chẳng biết phải nói gì.
Dương Tử Lam lạnh nhạt đáp. Mặc dù trong lòng mọi người đều rõ mười mươi, nhưng bề ngoài y vẫn phải giữ thể diện cho Dương gia.
Lâm Phong vừa định mở miệng, Cùng Kỳ đã nhanh chóng xen vào:
- Vậy sao?
- Nếu đã nói vậy thì xem ra chúng ta đã hiểu lầm Dương gia rồi. Dương gia muốn lấy đồ để báo ân, vậy thì cứ lấy ra mà báo đáp đi.
Ta nghĩ, tính mạng của Dương gia tiểu thư, một ngàn miếng áo nghĩa chi tinh và một tấm bản đồ Bắc Hoang, chắc hẳn không quá đáng chứ?
Cùng Kỳ cười lạnh một tiếng, lập tức khiến thần sắc mọi người cứng đờ. Quả nhiên là sư tử há miệng rộng, một ngàn miếng áo nghĩa chi tinh là một con số đáng sợ đấy, nhưng đối với Dương gia thì chắc chẳng thành vấn đề.
Lâm Phong sững sờ, rồi chợt thản nhiên bật cười. Đúng vậy, nếu Dương Tử Lam còn định tiếp tục ngụy trang, thì cứ dùng vật phẩm để đổi lấy ân cứu mạng Dương Tử Diệp của hắn.
- Sao nào? Chính ngươi cũng nói muốn báo đáp, chúng ta cũng không khách khí. Trừ phi ngươi cho rằng tính mạng của muội muội ngươi không đáng giá bằng một ngàn miếng áo nghĩa chi tinh.
Cùng Kỳ tiếp tục nói, ý muốn Dương gia phải "nhổ" ra chút máu.
Đôi mắt Dương Tử Lam khẽ lóe lên, rồi y nở một nụ cười trên gương mặt, nói:
- Ý Lâm huynh thế nào?
- Ta không có ý kiến gì. Mang áo nghĩa chi tinh và bản đồ đến đây, sau đó ta và Dương gia các ngươi sẽ không còn nợ nần gì nữa.
Lâm Phong lạnh nhạt đáp.
- Được lắm. Nếu Lâm huynh cũng có ý này, vậy Lâm huynh hãy nhận tấm bản đồ Bắc Hoang này trước.
Dương Tử Lam lấy ra một miếng ngọc ký ức, ném về phía Lâm Phong.
Lâm Phong đón lấy ngọc ký ức, ngay lập tức Dương Tử Lam tiếp lời:
- Trên người ta không có đủ một ngàn miếng áo nghĩa chi tinh, nhưng ta có thể về gia tộc lấy. Lâm huynh có thể chờ ta ở đây không?
- Mất bao lâu?
Cùng Kỳ lạnh lùng hỏi.
Ánh mắt Dương Tử Lam ngưng đọng, y liếc nhìn Cùng Kỳ, rồi đáp ngay:
- Thời gian hai nén hương, thế nào?
- Nếu thời gian hai nén hương trôi qua mà ngươi không đến, chúng ta sẽ xem như Dương gia các ngươi cố tình, và những lời vừa rồi đều là đánh rắm cả.
Cùng Kỳ lạnh nhạt nói.
- Được, ta đi đây.
Dương Tử Lam xoay người, nói với Dương Tử Diệp:
- Tử Diệp, ngươi đi theo ta.
Dứt lời, thân hình hai người lóe lên, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Sau khi hai người rời đi, đám người Cừu Quân Lạc chậm rãi tiến tới phía Lâm Phong, trên người họ đã bắt đầu tỏa ra hàn ý.
Lâm Phong liếc mắt nhìn đám người vây quanh, rồi nhìn bóng lưng hai người kia biến mất, trong lòng cười lạnh:
- Đã xé toang mặt nạ rồi còn muốn ngụy trang? Nếu trong thời gian hai nén hương mà đám người này không giết được ta, thì ta xem ngươi sẽ giữ vẻ mặt gì đây?
Lúc này, trong lòng mọi người đều đã sáng tỏ. Dương Tử Lam vẫn chưa hoàn toàn trở mặt với Lâm Phong, nói rằng quay về lấy áo nghĩa chi tinh chỉ là cái cớ để đám người Cừu Quân Lạc có thể ra tay giết Lâm Phong. Nếu không, y đã chẳng mang Dương Tử Diệp đi làm gì.
Dương gia chỉ cần có một người ở lại đây, đám người Cừu Quân Lạc sẽ không thể giết Lâm Phong, bởi nếu không, tiếng tăm Dương gia lấy oán báo ân sẽ lan truyền ra ngoài. Hiện tại, dù trong lòng ai cũng rõ nhưng không một ai dám đứng ra chỉ trích Dương gia.
- Dương thiếu gia vừa mới rời đi, các ngươi có ý gì?
Lâm Phong nhìn đám người vây quanh mình, cười lạnh một tiếng.
- Không có gì. Hành động của chúng ta không liên quan gì đến Dương gia. Ngươi và con súc sinh kia sỉ nhục ta, ta muốn xem các ngươi có năng lực gì.
Cừu Quân Lạc lạnh lùng đáp, khí thế sắc bén trên người y lại một lần nữa bùng phát, những tia hàn quang bạc không ngừng lóe lên trong hư không.
- Vẫn còn muốn tìm lý do cho thật đàng hoàng sao!
Đôi mắt Lâm Phong hiện lên hàn ý, nhìn năm người, lạnh giọng nói:
- Một đám đệ tử đại gia tộc, lại lấy đông hiếp ít. Nếu các ngươi đã cam tâm làm súc sinh cho kẻ khác, vậy thì cùng tiến lên giết ta đi.
- Nực cười! Giết một con kiến Thiên Vũ tầng hai như ngươi, há cần chúng ta cùng nhau xuất thủ sao?
Trong mắt Cừu Quân Lạc hiện lên vẻ coi thường nồng đậm, y nói với những người khác:
- Hắn cứ để ta lo. Chư vị cứ xem, cái mạng ti tiện này, ta chỉ cần mấy hơi thở là đủ rồi.
- Một tên phế vật mà lại kiêu ngạo đến thế. Nếu Quân Lạc huynh đã muốn cái mạng của hắn, chúng ta sẽ đứng yên mà xem.
Có người lạnh lùng nói.
- Giết hắn đi. Ta đây là lần đầu tiên thấy kẻ tu vi Thiên Vũ cảnh tầng hai mà lại ngông cuồng đến mức ấy, thật nực cười.
Những người đó đều coi thường Lâm Phong, dường như cho rằng có thể dễ dàng giết chết hắn mà không cần tốn quá nhiều sức lực.
Cừu Quân Lạc đối mặt với Lâm Phong, cười lạnh nói:
- Ta cũng hiếm khi gặp được kẻ ngu xuẩn như thế, luôn tự tìm đường chết. Một khi đã vậy, ta sẽ thành toàn cho hắn.
Dứt lời, quanh người Cừu Quân Lạc phóng ra những tia sáng bạc rực rỡ, không ngừng chói lóa. Lúc này, từng sợi tia sáng sắc bén đã bắn thẳng về phía Lâm Phong.
- Giết ngươi, cũng như giết một con kiến mà thôi.
Cừu Quân Lạc giơ cánh tay lên, chiếc vũ phiến lập tức xoay tròn không ngừng, từng tia sáng bạc sắc bén tỏa ra. Bàn tay lớn vung lên, vũ phiến tức thì xoay tròn liên tục xẹt qua hư không, từng luồng sáng bén ngót chém về phía Lâm Phong, khiến không gian phát ra những tiếng động chói tai.
Cừu Quân Lạc phát động công kích. Trên người Lâm Phong, từng đạo hàn quang rực rỡ cũng tỏa ra. Cả người Lâm Phong bộc lộ khí tức sắc bén đáng sợ, vô kiên bất tồi, không gì không thể phá vỡ.
Lúc này, Lâm Phong tựa như một thanh kiếm sắc rời khỏi vỏ, nhất định sẽ chém sạch kẻ đối diện.
- Sát!
Cừu Quân Lạc quát ra một chữ "Sát", vũ phiến lập tức giáng xuống trước người Lâm Phong, từng đạo tia sét nhanh như thiểm điện mạnh mẽ phóng ra.
- Xuy xuy!
Một tiếng động chói tai đáng sợ vang lên. Chỉ thấy trước người Lâm Phong, một thanh cự kiếm vô cùng sắc bén hiện ra, cự kiếm trong nháy mắt ngưng hình, kiếm ý ngập trời cuồn cuộn gào thét.
Vũ phiến va chạm với cự kiếm, phát ra âm thanh chói tai. Cùng lúc đó, phía sau Cừu Quân Lạc, Vũ Hồn hiện ra, liên tục xoay tròn. Vũ phiến ngưng tụ thành ngân dực sắc bén tùy ý chấn động, lập tức vô số đạo ngân quang đâm thẳng về phía Lâm Phong. Mỗi một đạo ngân quang đều vô cùng lợi hại, khiến không gian như bị đâm nát.
- Vũ Hồn Ngân Dực, thật lợi hại!
Đám người thầm kinh hãi, những tia sáng bạc khiến mắt mọi người nhói đau. Mặc dù cách nhau rất xa, bọn họ vẫn có thể cảm nhận rõ mỗi một đạo ngân quang ẩn chứa khí thế sắc bén, và tốc độ của vô số ngân quang cũng nhanh đến nỗi khiến người ta không kịp thở.
- Oanh, oanh, oanh!
Những tia sáng bạc liên tục công kích lên thân cự kiếm, khiến cự kiếm không ngừng biến hình, điên cuồng lõm xuống, từng đạo tia sáng bạc trực tiếp khắc sâu lên đó.
- Răng rắc!
Tiếng vỡ vụn truyền ra. Vũ Hồn Ngân Dực xẹt qua hư không, lại thấy Cừu Quân Lạc đã đứng trên đầu Lâm Phong. Vũ Hồn Ngân Dực chớp động, ánh mắt y lộ rõ vẻ khinh thường.
- Con kiến dám tranh đấu với mặt trăng, thật không biết sống chết! Sát!
Cừu Quân Lạc vừa dứt lời, ngân dực chớp động, lập tức vô số tia sáng bạc từ Vũ Hồn Ngân Dực phóng ra, hóa thành vô số mũi nhọn sát phạt, bắn thẳng về phía Lâm Phong đang ở bên dưới.
- Dùng ưu thế về cảnh giới để áp chế, không biết ngươi kiêu ngạo điều gì.
Lâm Phong lạnh lùng nói. Trong thiên địa đột nhiên trở nên giá lạnh, chỉ thấy hoa tuyết phiêu động trong hư không. Trên người Lâm Phong, mơ hồ xuất hiện thêm một cỗ khí tức yêu dị, vô cùng yêu tà.
- Hư Không Yêu Thuật!
Lâm Phong nói, nhẹ nhàng thở ra. Vô số tia sáng xẹt qua bên cạnh hắn, trong nháy mắt biến mất. Lâm Phong bình tĩnh đứng đó, trước mặt hắn, một hư không tuyết lộ đã xuất hiện.
Mọi biến cố ly kỳ trong thế giới này đều được truyen.free ghi lại trọn vẹn, chân thực.