(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 939:
Mọi người tránh xa, những người còn sống sót đều lơ lửng trên không, ánh mắt dõi theo khí tức hủy diệt từ phía dưới.
Giờ phút này, đài cao đã hoàn toàn tan nát, hóa thành bụi bặm phiêu tán giữa không trung. Thi thể của những cường giả tử vong đã không còn dấu vết, tất cả đều bị xé nát thành từng mảnh, thi cốt không còn, cảnh tượng vô cùng bi thảm. Người may mắn thoát chết cũng đều bị trọng thương, chỉ là mức độ thương tổn khác nhau mà thôi, điều này khiến các thành viên của sáu thế lực lớn đều chìm vào sự lo lắng tột độ. Một Sát trận, lại có người bố trí Sát trận dưới đài cao Vạn Tông đại hội. Một Sát trận lợi hại đến mức có thể dễ dàng đoạt mạng Tôn giả, thậm chí ngay cả những cự đầu của tông môn họ, nếu chậm chân một khắc, cũng sẽ bị xé nát thân thể.
– Lực lượng Thánh vân! Giữa hư không, ánh mắt Hầu Thanh Lâm chợt lóe lên. Có người bố trí Thánh vân sát phạt trận l���i hại như thế khiến y không khỏi kinh ngạc. Lực lượng Thánh vân cực kỳ lợi hại, ngay cả trong số các Tôn giả, cũng chỉ những Tôn giả cực kỳ cường đại mới có thể lĩnh ngộ được. Việc bố trí một Thánh vân sát phạt trận mạnh mẽ như vậy dưới lòng đất, lại còn có thể che giấu được khí tức, hiển nhiên người thi triển phải cực kỳ tinh thông Thánh vân, trình độ trên phương diện này đạt tới cảnh giới cực kỳ sâu sắc. Nếu có một cường giả như vậy, e rằng thực lực đã vượt xa đám người Tiêu Dao môn chủ, cho dù không dựa vào lực lượng Thánh vân sát phạt trận cũng đủ sức đối phó với bọn họ.
– Trừ phi... Hầu Thanh Lâm chợt nghĩ đến một khả năng. Trừ phi có người lĩnh ngộ trận đạo và Thánh vân cực kỳ lợi hại nhưng lại không giỏi về tu luyện. Tình huống này có thể loại trừ, một nhân vật yêu nghiệt như vậy sẽ có sức hiệu triệu vô cùng khủng bố, không cần thiết phải làm những chuyện như thế này. Khả năng khác là có một cường giả bị trọng thương, chỉ có thể dựa vào lực lượng Thánh vân để giết địch! Không thể không thừa nhận, năng lực phán đoán của Hầu Thanh Lâm quả thực phi thường lợi hại, đã gần như đoán đúng sự thật. Nhưng dù y có thông minh đến mấy cũng không thể nghĩ tới khả năng: một vị Đại Đế đã mất đi tu vi, chỉ có thể dựa vào Thánh vân sát phạt trận để giết địch. Vu Tiểu đương nhiên nhận ra lực lượng Thánh vân sát phạt trận, sắc mặt gã lập tức trầm xuống. Có kẻ đã đánh lén bọn họ, phá hoại Vạn Tông đại hội. Sắc mặt của đám người Long chủ cũng vô cùng khó coi, trên y phục bọn họ vẫn còn vương những vết máu mờ nhạt.
– Các ngươi nói xem, rốt cuộc là ai đã làm chuyện này? Long chủ hỏi mấy vị khác. – Không biết ai đã làm, nhưng kẻ này nhất định trà trộn vào Vô Ưu sơn trang, thậm chí rất có thể đang ở ngay giữa chúng ta.
Thần sắc Hoàng tử Đoan Mộc lạnh lẽo như băng. Quả là nguy hiểm! Khí tức hủy diệt kia vẫn còn ám ảnh trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy sinh mệnh mình gặp nguy hiểm chết người, chỉ suýt nữa là bỏ mạng trong lực lượng tịch diệt đáng sợ ấy.
– Lực lượng Áo nghĩa sát phạt. Ở Càn Vực, không có nhiều người có thể thi triển nhiều Áo nghĩa chi tinh đến vậy. Chắc chắn đây là một thế lực lớn mới có thể làm được.
Tiêu Dao môn chủ tiếp lời. Mỗi người đều chìm vào suy tư, khoảng cách tới sự thật càng ngày càng thu hẹp.
– Thiên Trì! Mấy người đồng thời thốt lên. Không cần phải nghĩ, tuyệt đối là người của Thiên Trì đã làm. Nếu không, sẽ không ai muốn trả một cái giá lớn như thế chỉ để giết bọn họ.
– Chúng ta không cần hoài nghi chuyện Thiên Trì trà trộn vào, điều này chư vị đã sớm đoán ra. Nhưng trong số người của Thiên Trì, ai có thể bố trí thủ đoạn sát phạt lợi hại đến nhường này?
Long chủ lạnh lùng nói. Ngay cả bọn họ cũng không bố trí được loại thủ đoạn này, vậy người của Thiên Trì làm sao có thể làm được, hơn nữa lại còn yên lặng không một tiếng động như vậy?
– Không cần đoán, ta biết là ai làm. Đúng lúc này, một giọng nói truyền ra, khiến ánh mắt mọi người đều ngưng lại. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào người vừa lên tiếng, chính là cung chủ Diệt Tình, lãnh tụ của Thần Cung.
– Là ai? Mọi người nhìn cung chủ Diệt Tình hỏi. – Long chủ, Hoàng tử Đoan Mộc, các ngươi quên mất người của các ngươi đã chết thảm ra sao khi đến Tuyết Nguyệt quốc rồi sao!
Cung chủ Diệt Tình nhìn Long chủ và Hoàng tử Đoan Mộc, khiến ánh mắt hai người họ chợt cứng đờ. Trong tâm trí họ hiện lên một cái tên, trong lòng khẽ rùng mình, toàn thân toát ra một hơi thở băng giá.
– Lâm Phong! Gần như cùng lúc, vài vị cường giả đồng thanh thốt lên cái tên: Lâm Phong! Bọn họ làm mọi chuyện, tổ chức và thành lập Vạn Tông đại hội, muốn tiêu diệt Thiên Trì, tất cả mục đích cuối cùng đều là Lâm Phong. Sao bọn họ có thể quên được cái tên đó cơ chứ!
Ngày trước, cường giả Đông Hải Long cung, Ngọc Thiên hoàng tộc và Thần Cung, do ba vị Tôn giả dẫn đội, tiến vào hoàng cung Tuyết Nguyệt, bị một cỗ lực lượng vô hình đáng s�� cắn giết. Chuyện này từ lâu đã không còn là bí mật, có thể là do Lâm Phong đã chiếm được một bảo vật sát phạt đáng sợ trong cung điện Hoàng giả. Nhưng cảnh tượng vừa rồi lại hoàn toàn khác so với chuyện mà bọn họ từng nghe ở Tuyết Nguyệt. Bọn họ hiểu rõ, đây không phải là bảo vật sát phạt, mà là lực lượng Thánh vân sát phạt trận.
– Lâm Phong, hắn ta đã ở đây! Mọi người lập tức đảo mắt tìm kiếm trong đám đông. Rất nhanh, bọn họ đột ngột quay đầu lại, nhìn về một hướng, nhưng người đứng ở đó đã sớm biến mất tăm. Trái tim bọn họ chợt thắt lại, mấy cường giả nhìn nhau, cắn răng nghiến lợi nói: – Hắn ta chính là… Lâm Phong!
Chắc chắn là vậy rồi! Nam tử với sắc mặt vàng bệch như nến, nhiều lần đối đầu với bọn họ, hơn nữa còn vô cùng kiêu ngạo, cuồng vọng. Giờ phút này ngẫm lại, người đó tuyệt đối chính là Lâm Phong. Những người này tức giận đến toàn thân run rẩy. Bọn họ tổ chức và thành lập Vạn Tông đại hội, muốn tiêu diệt Thiên Trì, tất cả cũng là vì Lâm Phong. Nhưng Lâm Phong chân chính xuất hiện ngay trước mặt họ, họ lại không nhận ra. Thậm chí, Lâm Phong còn công khai sỉ nhục bọn họ, sỉ nhục Tiêu Dao môn chủ là lão cẩu. Bọn họ dùng trăm phương nghìn kế để bắt người, nhưng đối phương lại ung dung xuất hiện trước mặt họ, châm chọc họ. Thật đáng buồn, bọn họ lại không hề hay biết, mãi cho tới giờ mới nhận ra. Nếu nam tử có sắc mặt vàng bệch kia là Lâm Phong, vậy thân phận của lão nhân kia cũng dễ dàng đoán ra. Chính là người từng một mình xâm nhập Thần Cung, cường giả của Thiên Trì, lãnh tụ của Thiên Tuyền nhất mạch. Nhất định là ông ta, khó trách chiến lực lại đáng sợ đến thế. Tuy nhiên, giờ phút này, hai người đã sớm biến mất không còn tăm hơi.
– Đuổi theo! Mau đuổi theo! Hai kẻ gây rối kia, lão nhân và nam tử bệnh trạng với sắc mặt vàng như nến, chính là Lâm Phong và người của Thiên Trì. Bọn chúng muốn giết chết toàn bộ chúng ta. Hiện tại Lâm Phong nhất định chưa chạy trốn quá xa, mau đuổi theo! Mấy cường giả quát lớn. Chuyện Lâm Phong làm thế nào mà bố trí được Thánh vân sát phạt trận lợi hại như vậy đã không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là phải bắt được hắn. Vài vị tông chủ tự mình ra tay, thân hình lóe lên, lao vút về phía xa, truy sát Lâm Phong và lão nhân, tuyệt đối không thể bỏ qua chúng. Bọn họ không quên mục đích cuối cùng của mình, chính là Lâm Phong.
– Lâm Phong, không ngờ lại là Lâm Phong! Mãi đến khi vài vị cường giả rời đi, mọi người mới hoàn toàn ý thức được đối phương đang nói gì. Bọn họ nhanh chóng hiểu ra: hai kẻ gây rối, lão giả chính là cường giả của Thiên Trì, còn thanh niên bệnh trạng kia không ngờ lại chính là Lâm Phong! Thủ đoạn sát phạt cũng là do Lâm Phong bố trí. Vừa rồi hắn ta còn cố ý thúc giục sáu vị cường giả cự phách lên đài cao. Thoạt nhìn thì vô cùng mạo hiểm, nhưng giờ phút này Lâm Phong đã cao chạy xa bay rồi.
– Đuổi! Thân ảnh đám đông chợt lóe lên, lao đi thử vận may. Nếu có thể bắt được Lâm Phong, vậy còn gì bằng! Trên người Lâm Phong tuyệt đối có bảo vật cực kỳ lợi hại. Nhưng liệu bọn họ có thể bắt được Lâm Phong hay không? Ai có thể ngờ, lúc này Lâm Phong lại thay đổi một khuôn mặt khác, ung dung đứng lẫn giữa đám đông, cùng mọi người la hét đòi bắt chính Lâm Phong. Thời điểm Thánh vân sát phạt trận được kích hoạt, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bỏ chạy, hơn nữa còn báo trước cho lão sư. Đối phương quả nhiên đã phát hiện, hắn đơn giản chỉ cần thay đổi một thân phận khác, trà trộn vào giữa mọi người, ai có thể biết hắn là Lâm Phong chứ? May mắn thay, trước khi Tiêu lão rời đi đã chuẩn bị cho hắn vài cái mặt nạ, hơn nữa đều vô cùng tinh xảo, căn bản không thể nhận ra, trông hệt như khuôn mặt bình thường. Trong đám đông, có một số người không hành động, đó là đám người Thiên Lâm thiếu gia. Gã cũng từng nghe qua tên Lâm Phong, nghe nói trên người Lâm Phong có bảo vật phi thường lợi hại, không ngờ nam tử sắc mặt vàng bệch như nến mà gã hận thấu xương lại chính là Lâm Phong. Gã muốn chém Lâm Phong thành vạn mảnh, muốn hủy diệt Thiên Trì.
– Sư huynh, chúng ta giết vào Thiên Trì đi! Thiên Lâm thiếu gia ngẩng đầu, nói với Vu Tiểu đang lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt Vu Tiểu chợt lóe lên. ��ương nhiên phải giết vào Thiên Trì, nếu đệ tử của Thiên Trì này có bảo vật lợi hại, gã cũng không ngại ra tay cướp đoạt!
Những dòng chữ này được chuyển ngữ bởi truyen.free, giữ nguyên tinh hoa câu chuyện.