(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 883:
Ở Tuyết Nguyệt quốc, luôn tồn tại một truyền thuyết tuyệt đẹp.
Xưa kia, đúng vào lúc Quân vương Tuyết Nguyệt, Lâm Phong, thành hôn với công chúa Đoàn Hân Diệp của Hoàng thất, chàng lại phát hiện tất cả chỉ là một âm mưu. Hoàng thất muốn tàn sát toàn bộ thân bằng hảo hữu của Lâm Phong. Vào khoảnh khắc cuối cùng, người phụ nữ Lâm Phong yêu thương nhất đã phá bỏ cấm kỵ, bước chân vào cảnh giới Thiên Vũ, đại chiến với cường giả khủng bố nhất Tuyết Nguyệt khi ấy, Đoàn Nhân Hoàng – một hồng nhan tuyệt sắc khuynh thế. Nàng đánh bại Đoàn Nhân Hoàng, song lại không thể chống lại sự vây công của đám cường giả Thiên Vũ. Cuối cùng, nàng hóa thành Hồ Trung Tiên xinh đẹp Tuyết Linh Lung. Lâm Phong trở về, nhìn thấy hồng nhan ngọc nát hương tiêu, dưới cơn phẫn nộ tột cùng, chàng đọa nhập ma đạo, sát phạt vô tận, tàn sát thương thiên, chém chết Đoàn Nhân Hoàng cùng vài cường giả Thiên Vũ tại chỗ. Những cường giả Thiên Vũ khủng bố khác cũng kinh hoàng bỏ chạy dưới ma uy của chàng. Tuy nhiên, sau đó Lâm Phong cũng biến mất. Mãi cho đến gần đây, họ mới hay tin Quân vương Tuyết Nguyệt, Lâm Phong, đã trở về. Thậm chí có lời đồn, Quân vương Lâm Phong có thể một chưởng đánh chết cường giả Thiên Vũ. Lúc này, bóng dáng chàng thanh niên tuấn tú, phóng khoáng, trên vai còn là một hồ tiên xinh đẹp, ngoài Lâm Phong ra thì còn có thể là ai khác? Vừa rồi, tên ác ma kia hẳn đã nhận ra uy phong của Quân vương, biết mình không thể địch lại nên mới chạy trốn nhanh đến vậy!
– Sao lại thế này? Lâm Phong nhìn thấy thi thể la liệt trên mặt đất cùng vẻ phẫn hận của mọi người, lạnh lùng cất tiếng hỏi.
– Quân vương, tên ác ma kia là súc sinh, y đã giết người vô số.
– Tên súc sinh đó còn nói, trong lúc chờ người đến đây, mỗi một nén nhang y sẽ giết một người.
– Tên ác ma cưỡng hiếp vô số nữ tử, sau đó thậm chí tàn sát cả nhà họ.
......Từng tiếng nói phẫn nộ vô cùng truyền vào tai Lâm Phong, hòa lẫn vào nhau, khiến khí tức toàn thân Lâm Phong trở nên băng hàn tột độ. Chàng đã theo dấu ấn linh hồn Ly Thương lưu lại trên Trấn Hồn Phiên cùng những chuyện y làm với chàng tại Thiên Nhai Hải Các, từ đó đoán ra Ly Thương tâm thuật bất chính, lại là một cường giả Thiên Vũ, vì vậy mới đuổi theo. Chàng thật không ngờ, Ly Thương lại biến thái đến mức này, quả thực còn không bằng một súc sinh. Phía dưới, mọi người vẫn không ngừng oán hận, tất cả đều căm hận Ly Thương, không ngừng quở trách y là ác ma.
– Súc sinh!
Lâm Phong lạnh lùng lên tiếng, rồi lập tức cưỡi Đại Bàng tiếp tục truy đuổi, tốc độ cực kỳ nhanh. Thiên địa lúc này chỉ còn lại một cơn lốc, yêu khí ngút trời, như muốn đè sập những người bên dưới. Nhưng lúc này, ánh mắt mọi người đều tràn ngập chờ mong mãnh liệt, trong lòng thầm cầu nguyện, Lâm Phong nhất định phải giết chết tên súc sinh, ác ma kia. Thiên yêu Đại bàng mở rộng đôi cánh, tăng tốc cực nhanh, yêu khí cuồn cuộn. Đại bàng vốn nổi tiếng về tốc độ, nên độ nhanh của nó càng không cần phải bàn cãi. Lúc này, Lâm Phong đã có thể nhìn thấy bóng người đang điên cuồng chạy trốn từ phía xa. Ly Thương run rẩy, trong lòng cực kỳ hối hận. Ai bảo y lại khoác lác, dám ở đó đợi Lâm Phong? Y cho rằng dù Lâm Phong có cường đại, trưởng thành đến mấy cũng chỉ vừa mới bước vào Thiên Vũ, làm sao có thể đối phó được y. Nhưng y nào ngờ, bên cạnh chàng lại có một Thiên yêu Đại Bàng đáng sợ đến vậy.
– Khỏi phải chạy!
Đúng lúc này, một thanh âm rét lạnh vang lên trong đầu Ly Thương, khiến sắc mặt y tái mét. Y cũng biết tốc độ của bản thân không thể nhanh hơn Đại Bàng, lập tức ngừng bước, xoay người lại, đối diện với Lâm Phong. Thân hình Đại Bàng dừng giữa hư không, ánh mắt Lâm Phong lạnh như băng, sát ý lạnh thấu xương, chăm chú nhìn Ly Thương.
– Quả nhiên là Thiên Vũ cảnh tầng một.
Ly Thương không đoán sai, Lâm Phong dù trưởng thành rất khủng bố, nhưng vẫn chỉ ở Thiên Vũ cảnh tầng một. Chết tiệt, tất cả đều là do Thiên yêu Đại Bàng nằm ngoài dự liệu của y.
– Lâm Phong, không ngờ chúng ta còn có thể gặp mặt. Trước đây từ biệt, hiện tại ngươi lại đã bước vào Thiên Vũ, thiên phú mạnh mẽ như vậy khiến ta rất vui mừng.
Ly Thương cười nói, nhưng Lâm Phong nào để ý đến y, sát ý cường thịnh, lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy chàng.
– Lâm Phong, ngươi làm gì vậy? Dù ta đến thế giới của ngươi, nhưng chúng ta nước sông không phạm nước giếng của nhau, không nên vì mấy con kiến mà lưỡng bại câu thương.
Cảm nhận được sát ý khủng bố trên người chàng, Ly Thương lại cất tiếng, khuôn mặt vẫn tươi cười như trước.
– Hôm nay, nếu không khiến ngươi phải chịu hết mọi tra tấn mà chết, ta sẽ không phải là Quân vương Tuyết Nguyệt!
Lâm Phong băng hàn nói.
– Đại bàng, đừng giết y.
Tiếng nói vừa dứt, thân thể Đại bàng bay nhanh lao về phía Ly Thương, còn Lâm Phong thì đứng lơ lửng giữa hư không, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ly Thương.
– Rầm!
Một cơn lốc khủng bố nổi lên, thân thể Đại bàng thoắt cái đã xuất hiện trước mặt Ly Thương, móng vuốt sắc bén chộp thẳng đến y, mang theo một trận cuồng phong dữ dội. Hai tay Ly Thương run lên, mạnh mẽ đánh ra một chưởng, thân thể cũng điên cuồng lùi lại. Thân thể Đại Bàng cao lớn áp bách, khiến y cảm thấy hô hấp khó khăn.
– Xuy!
Cánh chim sắc bén như đao, xé rách không gian. Thân thể Ly Thương xoay vòng, chuyển hướng né tránh, lại chỉ nghe thấy một tiếng "bịch" truyền đến, y đã bị một cánh Đại Bàng đánh bay ra ngoài. Sắc mặt y trở nên tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi. Tâm thần vừa động, trước mặt y xuất hiện từng lá Hồn Phiên. Trên những lá Hồn Phiên này tỏa ra từng luồng khí tức tà ác, như có vô số vong linh đang gào thét.
– Giết!
Ly Thương giận dữ quát một tiếng, sau đó vô số vong hồn khô lâu công kích về phía Đại Bàng. Tử khí vô cùng nồng đậm, như muốn ăn mòn cả không gian. Đại bàng ngạo nghễ đứng tại chỗ, móng vuốt sắc bén vung mạnh lên, trong miệng phun ra một luồng hơi thở sắc bén hóa thành một thanh kim sắc lợi kiếm rực rỡ.
– Xuy, xuy...
...Kiếm ý đáng sợ vô cùng, xuyên thấu tất cả, những vong hồn khô lâu đều bị chém nát ngay trong nháy mắt. Đồng thời, thân thể cao lớn của Đại bàng lại lần nữa khẽ động đậy, cánh chim tràn ngập quang hoa màu vàng, xẹt ngang qua không gian. Tiếng "rắc rắc" không ngừng truyền đến, những lá Hồn Phiên đều hóa thành sắt vụn. Ly Thương gian nan lắm mới ngăn cản được kiếm sắc yêu dị của Đại bàng, tuy nhiên ngay sau đó, bóng dáng Đại Bàng đã lao đến, móng vuốt sắc bén chộp tới. Tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu tươi đầm đìa chảy ra. Móng vuốt Đại Bàng vô cùng sắc bén, cắm sâu vào tay trái y. Nếu không phải Lâm Phong nói không được giết, một trảo này đã chụp thẳng vào đầu y rồi.
– Vù...
...Vù... Đại bàng ném Ly Thương về phía Lâm Phong. Máu tươi văng tung tóe, cánh tay của y bị xé rách rơi xuống đất, còn thân thể y lại rơi ngay trước mặt Lâm Phong không xa. Trên người Lâm Phong, sát ý lạnh như băng bao phủ lấy Ly Thương, dường như muốn chém Ly Thương thành trăm ngàn mảnh vụn. Tên súc sinh này cho dù có ngũ mã phanh thây cũng không đủ để đền tội. Ly Thương nhịn đau, liếc nhìn Lâm Phong một cái, thân thể y đột nhiên chuyển động, lao đến tấn công chàng, lòng bàn tay lộ ra sát khí đáng sợ, lạnh lùng quát lớn.
– Ngươi thật sự cho rằng mình rất lợi hại sao? Chỉ là Thiên Vũ cảnh tầng một, chết đi!
– Xuy...
...Kiếm khí chợt tuôn trào. Ánh mắt Ly Thương chợt cứng đờ, sát khí cuồn cuộn hóa thành một lốc xoáy đáng sợ, cuốn tất cả vào trong đó rồi mạnh mẽ công kích ra hai bên. Lúc này, bàn tay y lại đang bay thẳng tới Lâm Phong.
– Rầm!
Lâm Phong tung ra một quyền, không gian run rẩy, vang lên một tiếng "ầm vang", nắm đấm đáng sợ vô cùng lợi hại. Tu vi Ly Thương là Thiên Vũ cảnh tầng ba, nếu muốn so chiêu với Lâm Phong thì còn có thể chiến một trận, nhưng lúc này y lại muốn so đo lực lượng. Thân thể Lâm Phong cực kỳ khủng bố, lại còn được Ma Bồ Đề tẩy rửa, thân thể chàng đã tựa như tường đồng vách sắt, vô cùng kiên cố, lực lượng lại càng cường thịnh vô tận.
– Rầm, rắc!
...Tiếng nổ vang lên, quả đấm của Lâm Phong không chỉ mang theo lực lượng vô cùng mà còn ẩn chứa kiếm khí sắc bén. Ly Thương hét thảm một tiếng kinh hoàng, cánh tay còn lại của y cũng gãy thành từng khúc, không kịp thu về đã bị cắt nhỏ rồi rơi xuống, máu tươi đầm đìa. Thân thể Ly Thương bay nhanh lùi về phía sau. Lâm Phong thi triển Tiêu Dao bộ pháp, như hình với bóng đuổi sát Ly Thương, khiến sắc mặt y càng thêm tái nhợt.
– Một tên Thiên Vũ rác rưởi như ngươi, lại còn dám làm càn đến vậy!
Lâm Phong lạnh lùng châm biếm, đâm thẳng vào lòng Ly Thương.
– Ầm vang!
Một chưởng lực cực lớn đánh lên đầu y, khiến vong hồn y đều muốn bay lên, thiếu chút nữa bị một kích này đánh cho hồn bay phách lạc. Cả người hoảng hốt, ngã xuống mặt đất.
– Xuy xuy!
...Đau đớn khi thân thể bị cắt thành từng mảnh nhỏ truyền đến khiến Ly Thương bừng tỉnh. Một chân y đã bị kiếm khí cắt nát bươn. Ly Thương nhìn chằm chằm Lâm Phong, vô cùng thống khổ, y chỉ nhìn thấy một đôi mắt lạnh như băng ngay trước mặt.
Bản dịch này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, mọi hành vi sao chép đều không được chấp thuận.