Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 609:

Khi mọi người bước vào Đọa Thiên Ma Vực, trên trụ đá nơi mọi người đã đợi cả một đêm, chỉ còn lại mình Tiểu Nhã, trông thật trống trải.

Không còn Quân Mạc Tích ở đây, lập tức có rất nhiều người vọt lên đỉnh trụ đá này, dõi mắt nhìn về Đọa Thiên Ma Vực phía dưới.

Trong số những người này có hai người khá kỳ lạ, bởi vì trên mặt họ đeo mặt nạ đồng, không nhìn rõ diện mạo.

– Phá Quân, sao lại không thấy Phong ca?

Người nam tử thân hình cao lớn vạm vỡ hỏi, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc. Vừa rồi, trong một trăm bốn mươi bốn vị thiên tài không hề có Lâm Phong, bọn họ tuyệt đối không thể nhìn lầm.

Thế nhưng Lâm Phong quật khởi tại Tuyết Nguyệt, thanh danh hiển hách, quả nhiên đã đi theo sứ thần đế quốc Long Sơn. Bọn họ vẫn luôn quan tâm đến tin tức về Lâm Phong, nhưng hiện tại lại không thấy Lâm Phong đâu.

– Không biết!

Phá Quân cũng khẽ nhíu mày, trong lòng nảy sinh cảm giác bất an. Nếu nói Lâm Phong chưa tới tham gia đại hội Tuyết Vực, vậy chỉ có một khả năng duy nhất.

– Lấy tính cách của Phong ca, nếu hắn ở đây nhất định sẽ tham gia đại hội Tuyết Vực.

Phá Quân và Hàn Man nhìn nhau, ánh mắt cả hai đều lộ vẻ lo lắng.

– Ý ngươi là…

Hàn Man không thể nói tiếp lời, hắn không dám nghĩ tới.

– Các ngươi muốn tìm Lâm Phong!

Lúc này, một giọng nói thanh thoát vang lên, Hàn Man và Phá Quân quay đầu lại, thấy một đôi mắt trong veo đang nhìn họ, là một đứa bé gái!

– Đúng, ngươi biết Phong ca?!

Hàn Man nhìn Tiểu Nhã, vội vàng hỏi.

– Ừ! Lâm Phong mà các ngươi nói có gì đặc biệt sao?

Tiểu Nhã hỏi.

– Tuổi không tới hai mươi, dung mạo tuấn tú, thiên phú hơn người, tinh thông kiếm pháp và hỏa diễm, thích mặc áo trắng!

Hàn Man vội vàng trả lời.

Nghe được lời này, Tiểu Nhã mỉm cười, Lâm Phong ca đã dịch dung rồi, khó trách bọn họ không nhận ra.

– Ca ca tiến vào rồi, các ngươi không biết mà thôi!

Tiểu Nhã cười hì hì nói.

– Ca ca?

Hàn Man và Phá Quân ngạc nhiên nhìn Tiểu Nhã.

– Ừ!

Tiểu Nhã gật đầu:

– Ta gọi là Tiểu Nhã, người các ngươi tìm chính là huynh ấy!

– Vậy tại sao chúng ta không nhìn thấy Phong ca?

– Xuỵt!

Tiểu Nhã khẽ hạ giọng:

– Ca ca đắc tội quá nhiều kẻ thù, dịch dung mà đi vào!

– Khó trách!

Hàn Man và Phá Quân liếc nhìn nhau, thở phào một hơi nhẹ nhõm, dịch dung đi vào, chỉ cần Lâm Phong không gặp chuyện gì, họ cũng an tâm.

Tiểu Nhã chỉ là đứa bé gái, hơn nữa ánh mắt trong veo, có lẽ sẽ không lừa gạt bọn họ.

Mà lúc này, trong đám người vang lên tiếng hô kinh ngạc. Ba người Hàn Man giật mình, nhìn lại Đọa Thiên Ma Vực, lập tức trong lòng họ cũng chấn động.

Khí tức thần bí bao trùm Đọa Thiên Ma Vực dần dần tản đi, như vén mây nhìn thấy trời xanh, hiện ra chân diện mục của Đọa Thiên Ma Vực.

Không gian thiên địa mênh mông, núi non trùng điệp, sông nước uốn lượn, rừng rậm và cổ miếu rải rác trong Đọa Thiên Ma Vực. Mà một trăm bốn mươi bốn thiên tài trong đó lại xuất hiện ở những vị trí khác nhau. Giờ phút này rất nhiều người đều đứng lặng trầm tư, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn quanh.

Nhất cử nhất động của bọn họ, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng.

Nhưng, trên Đọa Thiên Ma Vực có một lớp màn ánh sáng, mà không rõ công dụng.

– Các ngươi nhìn chỗ kia, ca ca đang ở đó.

Tiểu Nhã đưa ngón tay chỉ về một nơi trong Đọa Thiên Ma Vực, nhất thời Hàn Man và Phá Quân đều nhìn theo hướng đó. Ở đó có một thân ảnh đang đứng bên cạnh một con sông, đưa mắt đánh giá cảnh vật bốn phía.

Lúc này, trong lòng Lâm Phong vô cùng chấn động, vừa bước chân vào Đọa Thiên Ma Vực, hắn cũng cảm nhận được mọi lực lượng trong cơ thể đều bị áp chế, lực lượng chân nguyên, Phật Ma Lực, thậm chí là lực lượng thân thể.

Huyền Vũ cảnh tầng một, tại khoảnh khắc này, hắn chỉ còn tu vi Huyền Vũ cảnh tầng một.

Đọa Thiên Ma Vực, trong ma vực, tất cả mọi người đều bị suy yếu cảnh giới, không có ngoại lệ, nơi đây quả thực quá đỗi khủng khiếp.

Ngẩng đầu, Lâm Phong nhìn thấy chỉ là núi non, sông ngòi, còn có một vài đốm sáng, cẩn thận đếm kỹ, hắn nhận ra có khoảng một trăm bốn mươi ba đốm sáng.

Bước vào Đọa Thiên Ma Vực này có một trăm bốn mươi bốn người, hắn thấy được một trăm bốn mươi ba đốm sáng, ý nghĩa của điều này, Lâm Phong tự nhiên hiểu rõ.

Mỗi một người là một đốm sáng.

– Ồ!?

Ngay lúc này, Lâm Phong ngạc nhiên, hắn phát hiện, có một đốm sáng biến mất không thấy, biến mất trong hư không, hắn tuyệt đối không thể nhìn lầm.

– Lại có một người!

Trong lòng Lâm Phong thầm kinh hãi, chỉ còn lại một trăm bốn mươi mốt đốm sáng.

– Hẳn là không phải bị giết, những đốm sáng kia căn bản không hề chạm mặt, làm sao có thể bị giết chứ!

Lâm Phong âm thầm suy đoán, hơn nữa, cho dù bị giết thì tốc độ này cũng quá nhanh, điều này tuyệt đối không thể xảy ra.

Xoẹt xoẹt!

Một tiếng động nhẹ vang lên, như tiếng nước vỗ bờ, Lâm Phong khẽ nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía bờ sông.

Rầm!

Một cột nước dữ dội bắn lên, Lâm Phong chỉ thấy một cái đuôi lớn quất về phía mình, mang theo lực lượng cực kỳ khủng bố.

Đôi mắt Lâm Phong co rụt lại, dẫm chân xuống đất lùi về sau. Dù lực lượng bị áp chế rồi, nhưng lực phản ứng cùng mức độ nhạy cảm thì không thể nào áp chế được.

Rầm.

Trong nháy mắt, hàng loạt cây cối bị cái đuôi lớn quét đổ rạp, Lâm Phong ngừng lại, nhìn thân ảnh vừa xuất hiện từ dưới sông.

Yêu thú, là một con ngụy giao, trên thân phủ đầy vảy cá, trông vô cùng xấu xí.

– Đọa Thiên Ma Vực này, ngoài thiên tài còn có yêu thú!

Lâm Phong nhìn con yêu thú một lúc, sau đó liền rời đi khỏi nơi này, hắn rõ ràng nhìn thấy một đốm sáng đang di chuyển về phía này.

Hiện tại, Lâm Phong còn chưa muốn liều mạng với người khác.

Thân hình lóe lên, Lâm Phong bay vút đi trong Đọa Thiên Ma Vực, đưa mắt cẩn thận dò xét ảo cảnh xung quanh và những đốm sáng kia.

Ngay lúc này, trước Lâm Phong không xa, lại có một đốm sáng đột nhiên biến mất, không có bất kỳ dấu hiệu nào, biến mất vào hư không.

– Chẳng lẽ là do yêu thú g��y nên?

Lâm Phong cau mày, sau đó hắn liền bay về phía đốm sáng vừa biến mất, hắn muốn tìm hiểu vì sao đốm sáng kia lại đột nhiên biến mất.

Khoảng cách không xa, rất nhanh, Lâm Phong đã đến bên cạnh vị trí đốm sáng vừa biến mất. Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lâm Phong khẽ run.

Trước mắt hắn là một tòa miếu cổ hư ảo mờ mịt, tòa cổ miếu này thật thật giả giả, cửa chính đóng chặt, mà trước cổ miếu có khắc hai chữ lớn: Thần Miếu!

– Thần miếu!?

Hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt, Đọa Thiên Ma Vực này là địa phương nào, một tòa cổ miếu cũng dám gọi là thần miếu, quả là kiêu ngạo.

Đốm sáng vừa biến mất kia, có lẽ đã tiến vào trong thần miếu rồi.

Cẩn thận quan sát, Lâm Phong phát hiện tòa thần miếu này thoáng hiện ra hình dáng một thanh kiếm, giống như là một thanh kiếm sắc, phi thường thần kỳ.

– Trong Đọa Thiên Ma Vực này có rất nhiều thần miếu.

Lâm Phong nghĩ tới những đốm sáng biến mất kia, lập tức hiểu ra, những đốm sáng kia biến mất là vì tiến vào trong thần miếu.

– Thần miếu này rốt cuộc l�� địa phương nào?

Lâm Phong không lập tức tiến vào, mà chờ đợi bên ngoài, hắn muốn nhìn xem, khi nào người bên trong thần miếu sẽ bước ra.

Không để Lâm Phong đợi quá lâu, cửa thần miếu mở ra, bên trong có một bóng người bước ra, điều khiến Lâm Phong kinh ngạc là, người này là người quen, Vũ Kiếm của Vũ gia.

Khi mọi người bước vào Đọa Thiên Ma Vực, một lực lượng thần kỳ tách rời tất cả bọn họ, vì vậy hai huynh đệ Vũ Kiếm và Vũ Cầm cũng không ở cùng nhau, bọn họ cũng không thể biết đối phương đang ở đâu.

Vũ Kiếm cũng nhìn thấy Lâm Phong, đầu tiên sững sờ, rất nhanh hắn liền nheo mắt, lạnh lùng cười nhạt.

– Thật là đúng dịp!

Vũ Kiếm chậm rãi bước về phía Lâm Phong, trong tay hắn là một thanh kiếm, đôi lông mày lạnh lẽo khẽ nhếch lên, vẫn mang theo nụ cười lạnh lùng.

Lâm Phong nhíu mày nhìn Vũ Kiếm, hắn không hề lùi bước, chỉ lẳng lặng đứng đó.

Tiến vào trong Đọa Thiên Ma Vực, tất cả đều bị hạ tu vi xuống Huyền Vũ cảnh tầng một, hơn nữa tất cả lực lượng đều bị áp chế, mọi người đều ở cùng m��t xuất phát điểm.

– Phế vật như ngươi đã sớm không nên tồn tại, hiện tại, ta tiễn ngươi một đoạn đường.

Vũ Kiếm đột nhiên vọt tới, sát ý bùng lên, một kiếm mờ ảo đâm tới, vô cùng chính xác, Lâm Phong chỉ cảm thấy một tia hàn quang lóe lên, liền đâm thẳng vào tim hắn.

– Kiếm kỹ!

Lâm Phong giật mình, rốt cuộc hắn biết trong thần miếu có cái gì rồi, có thể là công pháp và võ kỹ.

Bản chuyển ngữ này, từ nét bút truyen.free, xin hãy trân trọng và không tùy tiện phổ biến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free