(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 595:
- Cút!
Cô ả nọ liếc nhìn Lâm Phong một cái, thấy khí tức trên người hắn chưa đạt tới Huyền Vũ cảnh, ánh mắt không khỏi lộ vẻ châm chọc.
Lâm Phong vung tay, nhìn thấy trường tiên lao tới, hắn trực tiếp chụp lấy. Trong nháy mắt, cây trường tiên đang vung vẩy lập tức bất động, yên lặng dừng lại ở đó.
- Ồ!?
Cô ả áo đỏ cau mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Một ngọn lửa theo trường tiên phóng ra, lan lên tay Lâm Phong. Đồng thời, lực lượng chân nguyên truyền vào trong trường tiên, cô ả muốn rút trường tiên về.
Thế nhưng cây trường tiên vẫn bị Lâm Phong nắm chặt, không hề rung động, ngọn lửa kia cũng biến mất tăm hơi.
- Lên!
Cánh tay Lâm Phong vung lên, nhất thời, một lực lượng đáng sợ theo trường tiên truyền lại, thân hình cô ả nọ bị kéo lên, treo lơ lửng trên không trung, khiến nàng ta biến sắc.
- Dừng tay!
Nơi xa, một giọng nói lạnh băng truyền đến. Ngay sau đó, một người lao tới đánh Lâm Phong, một luồng lực lượng kinh khủng bao trùm lấy hắn.
- Cút!
Lâm Phong bất động, Vân Phi Dương bước ra, trường bào phấp phới, khí tức bá đạo càn quét. Kèm theo một tiếng nổ vang, bụi đất mù mịt, thân hình đối phương bị đánh bay ngược trở lại.
- Cút!
Lại một tiếng "Cút!" vang lên. Lâm Phong nắm chặt trường tiên, vung vẩy trong hư không, đột nhiên ném mạnh ra ngoài. Cô ả áo đỏ kia cũng bị cuốn theo trường tiên mà bay đi, bước chân lảo đảo, lui về sau nhiều bước mới ổn định thân hình.
Đứng vững gót chân, cô ả nọ lạnh băng nhìn chằm chằm Lâm Phong:
- Ngươi lại dám xuất thủ với ta?
- Cút đi!
Lâm Phong quát lạnh, trên mặt không còn nụ cười chất phác, chỉ còn vẻ lạnh lùng.
- Đây là ngươi muốn chết!
Giọng điệu cô ả càng lạnh hơn.
- Ba!
Lâm Phong bước tới một bước, khiến cô ả kia khựng lại.
- Hai!
Lại thêm một bước, Lâm Phong cất tiếng nói một chữ, hàn ý trên người càng thêm mãnh liệt.
- Tiểu thư, chúng ta trở về!
Một tên hộ vệ khác liếc nhìn Vân Phi Dương, trong lòng thầm nghĩ: Người này… khó đối phó!
Sắc mặt cô ả nọ trở nên khó coi, huýt sáo một tiếng, nhất thời một thớt liệt mã xông về phía nàng ta.
- Còn muốn tiếp tục gây họa cho người khác sao?
Lâm Phong thấy thớt liệt mã kia chạy về phía cô ả, hắn hé miệng phun ra một ngụm, nhất thời, một luồng hơi rượu từ trong miệng bắn ra. Hơi rượu lan tràn trong không gian, trong nháy mắt bao trùm lấy thân liệt mã.
Ầm!!!
Một luồng khí tức bạo ngược truyền ra, ánh lửa lóe lên, liệt mã đau đớn hí vang. Chỉ thấy hơi rượu Lâm Phong phun ra đã biến thành ngọn lửa, trực tiếp thiêu đốt trên thân liệt mã.
- Ngươi….
Cô ả nọ thấy Lâm Phong đốt chết liệt mã của mình, sắc mặt lạnh thấu xương, trừng mắt nhìn chằm chằm hắn.
- Một!
Vừa dứt lời, Lâm Phong vọt về phía cô ả.
- Đi!
Tên hộ vệ chợt lóe lên, hóa thành một tàn ảnh, trực tiếp ôm lấy cô ả bỏ chạy như điên, tốc độ vô cùng nhanh nhẹn.
Nhìn thân ảnh phía xa, Lâm Phong cũng không đuổi theo.
- Ngươi chờ đó!
Một giọng nói lạnh lùng từ phía xa truyền đến, cô ả nọ hiển nhiên không chịu bỏ qua như vậy.
Lâm Phong khẽ nheo mắt, bắn ra từng tia hàn mang. Từng bị Ma kiếm cắn trả một lần, lại cảm ngộ thiên địa tự nhiên giữa núi, tâm của Lâm Phong càng trở nên rộng rãi, khí tức lạnh lùng trên người dần dần giảm bớt, ánh mắt càng trở nên trong suốt, đơn thuần hơn. Thế nhưng giờ phút này, hắn đã bị gợi lên cái rét lạnh từ tận đáy lòng.
- Lâm Phong, xem ra ngươi phải cẩn thận một chút! Mê thành không thể so với Tuyết Nguyệt được. Ngay cả một tên hộ vệ của ả cũng có thực lực Huyền Vũ cảnh tầng bốn, chắc chắn đây là một thế lực không tầm thường.
Vân Phi Dương tới bên cạnh Lâm Phong, nhắc nhở một tiếng. Lâm Phong khẽ gật đầu, có một số việc, một khi đã đến tận cửa tìm thì mình cũng không thể tránh được.
- Ca, có phải là muội lại gây chuyện rồi không?
Tiểu Nhã le lưỡi, áy náy nói.
- Không liên quan gì tới muội!
Lâm Phong vuốt đầu Tiểu Nhã, khiến Tiểu Nhã trợn mắt nhìn hắn, rồi né sang một bên, sửa lại mái tóc mình.
Lâm Phong thấy bộ dáng đáng yêu của Tiểu Nhã liền mỉm cười. Hắn dốc bình rượu ra uống một ngụm.
- Phù…
Phun ra một hơi rượu nóng, sắc mặt Lâm Phong càng đỏ lên. Chuyện của cô ả kia e rằng còn chưa xong. Hắn phải sớm giải quyết chuyện thực lực bị dược lực giam cầm, khôi phục chân nguyên mới là tốt nhất.
Rượu mạnh Phần Nguyên kích thích chân nguyên, không thể nghi ngờ là đẩy nhanh quá trình khôi phục. Lúc này Lâm Phong đã có lực lượng khoảng Huyền Vũ cảnh tầng hai, chỉ là hắn dùng phương pháp ẩn giấu, không làm cho người khác nghi ngờ.
Đúng như Lâm Phong suy đoán, chuyện này không kết thúc nhanh như vậy.
Chẳng bao lâu sau, xung quanh Lâm Phong, trên hư không, yêu thú lượn lờ.
Mấy người Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một thân ảnh đỏ như lửa đang ngồi trên đầu yêu thú, ánh mắt không ngừng dò xét phía dưới, cuối cùng cũng tập trung lên người Lâm Phong.
Thấy Lâm Phong, cô ả liền ánh mắt lạnh lẽo, quát lớn:
- Nơi đó!
Ả vừa nói ra, yêu thú đang quanh quẩn trong hư không liền lập tức tập trung vào một chỗ, khóa chặt ba người Lâm Phong.
- Rất nhiều cường giả, đều có thực lực Huyền Vũ cảnh tầng bốn trở lên.
Lâm Phong cùng Vân Phi Dương đưa mắt nhìn mấy người phía trên. Trong số đó, lại còn có không ít cường giả Huyền Vũ cảnh tầng sáu. Đúng như lời suy đoán của Vân Phi Dương, thế lực này quả nhiên không đơn giản.
Xung quanh mấy người Lâm Phong, những người đi đường thấy thân ảnh trên hư không liền vội vàng tránh đi rất xa, kinh ngạc nhìn ba người Lâm Phong.
Ba người này cũng thật lớn gan, ngay cả người của Thái Thúc gia tộc cũng dám trêu chọc.
Chẳng lẽ bọn họ không biết rằng, ở Mê thành này, có vài thế lực là những tồn tại không thể trêu chọc?
Trong đó có một thế lực chính là Thái Thúc gia tộc, một trong bốn đại gia tộc của Mê thành.
Mê thành chỉ là một tòa thành thị mênh mông, không có hoàng thất, chỉ có năm thế lực mạnh nhất. Bốn đại gia tộc cũng chính là chúa tể ở bốn đại khu vực trong Mê thành.
Mấy người Lâm Phong đúng là muốn chết mới dám trêu chọc người Thái Thúc gia tộc.
- Bây giờ ngươi có cảm giác sợ hãi, hối hận hay không?
Cô ả ngồi trên yêu thú đưa mắt nhìn Lâm Phong. Được rất nhiều cường giả vây quanh, giờ phút này, ả lộ ra bộ dáng cao cao tại thượng, nhìn xuống mấy người Lâm Phong với vẻ hống hách.
Ngày hôm nay ả rất có hứng trí, thúc ngựa chạy chồm, nhưng không nghĩ tới lại đụng phải kẻ dám gây hấn với ả, hơn nữa còn đốt chết ngựa của ả, quả thực to gan lớn mật.
- Hối hận, sợ hãi?
Lâm Phong lẩm bẩm nói nhỏ: "Hối hận, sợ hãi? Hắn hối hận cái gì? Hối hận ngăn cản cô ả này ra tay với Tiểu Nhã? Để một roi của ả quất lên người Tiểu Nhã sao?"
Về phần sợ hãi, kinh nghiệm đã quá nhiều, tâm của Lâm Phong đã sớm như nước lặng rồi.
- Ta thật sự hối hận!
Lâm Phong nói tiếp:
- Hối hận vì đã không mạnh mẽ quất cho ngươi hai cái bạt tai!
Thiếu nữ khựng người, sắc mặt càng trở nên băng hàn. Người này quả thật không biết sống chết. Lúc này rồi mà hắn vẫn còn dám nhục mạ ả, khiến ả cảm thấy cực kỳ nhục nhã.
- Bây giờ ngươi quỳ xuống cho ta, nói ngươi hối hận vẫn còn kịp!
Giọng nói lạnh lùng, cô ả muốn nhìn Lâm Phong bò lổm ngổm dưới chân mình. Ả chán ghét ánh mắt trong suốt không hề sợ hãi của Lâm Phong.
- Xem ra bảo ngươi cút đi thật sự quá dễ dàng cho ngươi rồi.
Lâm Phong cười lạnh nói, sắc mặt cô ả càng lạnh hơn:
- Đã vậy, các ngươi đều chết đi!
- Giết bọn chúng!
Phất tay, cô ả hạ lệnh.
Ông, ông…
Đôi cánh chớp động, từng con yêu thú một lao xuống, tấn công về phía Lâm Phong, cặp móng nhọn chụp xuống đầu hắn.
- Nghiệt súc!
Lâm Phong dẫm mạnh lên mặt đất, nắm đấm giáng thẳng lên trời, một cơn lốc khủng bố gào thét cuốn về phía yêu thú.
Ầm…
Bị một quyền của Lâm Phong đánh lên, yêu thú bị đập bay ngược ra ngoài.
- Éc…
Con Huyền yêu cấp ba kia gào thét một tiếng, vậy mà nó đã không còn sức bay nữa, rơi xuống phía dưới.
- Ồ!?
Những người kia đều trợn mắt kinh ngạc, lực lượng của kẻ này thật là khủng khiếp, vậy mà lại trực tiếp ngạnh kháng với yêu thú, còn giết chết yêu thú.
- Giết, giết hắn đi!
Cô ả kia quát lên, nhất thời, toàn bộ yêu thú khủng bố đều lao xuống tấn công Lâm Phong, cả thiên địa dường như mờ đi.
Vân Phi Dương bước ra một bước, một luồng uy áp thiên địa phủ xuống.
- Ta tới!
Nhưng lúc này Lâm Phong lại nói một câu, khiến khí thế của Vân Phi Dương hạ xuống. Sau đó, luồng uy áp kinh khủng tiêu tán. Lâm Phong đã muốn ra tay, vậy thì cứ để hắn đi.
Thân người Lâm Phong vươn ra, chân nguyên lực trên người lưu động. Lúc yêu thú hạ xuống, Lâm Phong ngửa đầu, từng ngụm rượu mạnh trong hồ lô bị hắn nuốt xuống bụng. Nhất thời, chân nguyên lực càng chấn động kịch liệt.
Trên toàn thân Lâm Phong, phảng phất như bao trùm một tầng quang mang chân nguyên.
Bản dịch này được hoàn thiện và giữ bản quyền bởi truyen.free, trân trọng gửi đến quý độc giả.