(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 394:
Lâm Phong không dám nghĩ, nếu chín thanh kiếm đồng thời xuất hiện, e rằng hắn sẽ bị ma kiếm trực tiếp khống chế, chân chính trở thành kiếm là chủ, còn Lâm Phong chỉ là nô bộc, trở thành công cụ giết chóc.
Miêu Yêu cảnh giác nhìn Lâm Phong, hay đúng hơn là thanh ma kiếm trong tay hắn. Giờ phút này, trên mặt y đã chẳng còn vẻ tươi cười yêu dị khát máu nữa, mà thay vào đó là vài phần kiêng kỵ.
Thanh kiếm này đã có được ý chí của riêng mình, là thứ có thể chân chính khống chế bất cứ ai. Không ai có thể ngăn cản nó, đừng nói đến y, cho dù là Thiên yêu ở thời kỳ toàn thịnh cũng sẽ chết dưới lưỡi kiếm này.
Nếu kiếm cũng có tu vi, thì chắc chắn tu vi của thanh ma kiếm này sẽ cao hơn cả một Thiên yêu như y.
Trong lòng Miêu Yêu vừa có kiêng kỵ, lại vừa có tham lam. Tuy y là yêu, vốn không cần đến kiếm, nhưng với loại bảo vật này, tương lai khi y bước vào cảnh giới Thiên yêu, chỉ cần vung kiếm rạch qua hư không cũng có thể tạo nên lực sát thương vô cùng mạnh mẽ.
Lúc này Lâm Phong không hề nhận ra rằng đôi mắt hắn càng lúc càng lạnh lẽo, vô tâm vô tình, dường như đã sa đọa thành ma. Chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến Miêu Yêu khẽ run sợ.
- Ngươi muốn giết ta?
Lâm Phong lạnh lùng cất lời. Hắn không ngờ rằng đến thời khắc này, Miêu Yêu vẫn không bỏ cuộc mà còn muốn giết hắn.
Bàn tay hắn chậm rãi giơ lên, ma vân cuồn cuộn lập tức gào thét, khiến không gian rung chuyển không ngừng. Không gian trên đỉnh đầu Lâm Phong đã bị ma vân hắc ám bao phủ, trời đất đều tối sầm lại.
Bất cứ cử động nào của Lâm Phong đều kéo theo ma vân cuồn cuộn.
- Giết!
Quát to một tiếng, Lâm Phong vung kiếm chém xuống. Ma vân hắc ám gào thét phóng ra, sóng khí trong không gian rẽ sang hai bên, hệt như một nhát kiếm bổ đôi biển cả. Không gian ở giữa, ngoài ma vân ra, chỉ còn duy nhất kiếm khí.
Thanh kiếm như nổi giận, khát máu, oán hận ngút trời.
- Vụt!
Miêu Yêu điên cuồng phóng lên không trung. Nhát kiếm tùy ý này có thể chém đôi trời đất, lại còn tràn ngập ý chí tiêu cực, Miêu Yêu nào dám nghênh đón, chỉ có thể né tránh.
- Oành!
Một ngọn núi đằng xa nổ tung, Miêu Yêu vọt lên cao, trong lòng thấy sợ hãi vô cùng. Tốc độ của y rất nhanh, nhưng phạm vi công kích của nhát kiếm này lại quá rộng. Lâm Phong chỉ tùy ý vung tay, kiếm đã chém xuống, uy l��c mạnh đến không thể tin nổi.
Khi Miêu Yêu bay lên không trung, Lâm Phong cũng cầm ma kiếm lao theo, lại vung một nhát kiếm hủy diệt, thiên địa lại hiện lên một khe hắc ám nữa.
Miêu Yêu tập trung ánh mắt, cả thân thể y lóe lên như một vệt sáng, nhanh đến mức không thể tin nổi.
- Giết!
Trên người Lâm Phong tràn đầy sát ý vô cùng tận. Lúc này, dù cầm kiếm trong tay, nhưng vì cảnh giới không đủ, ý chí của hắn đã bị thanh kiếm kia ảnh hưởng, cả người đều toát ra khí thế giết chóc.
Cả người Lâm Phong hóa thành ma vân hắc ám, cùng thanh kiếm múa may trong không trung. Ma vân quay cuồng, ma kiếm tung hoành, cả vùng trời đất này nhanh chóng bị ma vân cuồn cuộn bao phủ, tiếng ầm ầm vang lên không dứt.
Nương theo thân thể Lâm Phong và ma vân cuồn cuộn còn có một chùm sáng, đó chính là Miêu Yêu.
- Meo meo…
Tiếng mèo kêu chói tai vang lên. Trong mắt Miêu Yêu là lửa giận ngút trời. Y bị Lâm Phong đánh cho đến cả phản kháng cũng không thể, chỉ có thể liên tục né tránh, chật vật không chịu nổi hệt như Lâm Phong ban nãy. Giờ đây, Lâm Phong cầm ma kiếm trong tay đã hoàn toàn làm chủ chiến cuộc.
Nhưng y là Thiên yêu, một Thiên yêu hùng mạnh, vậy mà lại bị một tên con người đánh cho te tua đến mức này.
Lúc này, khuôn mặt Miêu Yêu đã hoàn toàn biến thành mặt yêu, còn mang theo màu đỏ rực như lửa, trông dữ tợn vô cùng.
Miêu Yêu nhìn chằm chằm Lâm Phong, Thiên yêu đang tìm kiếm kẽ hở. Y không tin Lâm Phong vẫn có thể vung vẩy ma kiếm mãi như vậy. Dù hiện tại y rất chật vật, nhưng muốn giết Lâm Phong thì sao có thể làm khó được y, một Thiên yêu hùng mạnh?
Lâm Phong cũng biết rõ suy tính của đối phương. Ma kiếm này thật sự quá mạnh, với tu vi cảnh giới của hắn vốn chẳng thể nào khống chế được, tốc độ cũng chậm. Bằng không, con Miêu Yêu này đã sớm bỏ chạy, không dám giao chiến với hắn rồi.
Giờ đây, Miêu Yêu đang tìm cơ hội để giết hắn, giáng cho hắn một đòn chí mạng.
Đôi đồng tử vô tình của Lâm Phong dường như mang theo oán hận đậm đến cực điểm, rõ ràng là bị ý chí của thanh kiếm ảnh hưởng.
Lâm Phong cười lạnh, lại vung kiếm chém ra, ma vân cuồn cuộn mà động theo.
Nhưng nhát kiếm này vẫn không đánh trúng được Miêu Yêu. Miêu Yêu nheo mắt nhìn, rồi lập tức lộ ra ý cười lạnh lẽo vô cùng.
Thân thể y rung lên, rồi Miêu Yêu lao tới Lâm Phong như một vệt sáng, nhanh đến kinh người.
Miêu Yêu dường như đang tích tụ thế, chỉ đợi cơ hội tung ra một đòn sấm sét. Lúc này, khuôn mặt yêu thú dữ tợn của y trông thật đáng sợ.
Lâm Phong không hề để ý đến khuôn mặt dữ tợn đang càng lúc càng gần kia. Đôi mắt hắn vẫn vô tình và lạnh lẽo như vậy, không hề có bất cứ dao động nào.
Tiếng "rầm rầm" vang lên, một đại dương màu tím mênh mông vụt hiện, vô số yêu xà màu tím cuồn cuộn quấn lấy cơ thể Miêu Yêu. Mà giờ phút này, trên người Miêu Yêu đâu đâu cũng là Lôi Viêm hỏa, hơn nữa tốc độ của y cũng cực kỳ nhanh. Tử Xà Vũ hồn chỉ có thể ngăn cản y trong chốc lát, vốn chẳng có mấy tác dụng gì.
Miêu Yêu càng lúc càng gần Lâm Phong, tròng mắt y càng lúc càng yêu dị.
Một chiếc móng vuốt sắc nhọn chộp tới Lâm Phong, lóe lên yêu quang.
- Thiên Phệ!
Lâm Phong quát lên một tiếng. Phía sau hắn, chín thân thể Thương Long lập tức vọt ra, trực tiếp quấn lấy thân thể Miêu Yêu, trói chặt y lại.
- Meo meo…
Miêu Yêu rít gào thảm thiết. Lâm Phong lại vung kiếm lên, rồi lập tức chém xuống.
- Giết!
Tiếng quát lạnh băng mang theo ma vân cuồn cuộn gào thét vụt ra. Thiên Phệ Vũ hồn lập tức rụt về. Trong trời đất này, chỉ còn lại một nhát kiếm tràn đầy giết chóc và oán hận.
Miêu Yêu hoảng sợ tột cùng. Vũ hồn song sinh, lại còn có kiếm!
Trong thời gian ngắn ngủi ấy, mỗi khi Lâm Phong vung kiếm chém xuống, y nghĩ rằng mình đủ sức đối phó với hắn. Nhưng dường như y đã đánh giá thấp Vũ hồn của con người, hơn nữa lại còn là Vũ hồn song sinh. Nó đã ngăn cản y trong chốc lát, và chỉ một lát ngắn ngủi ấy thôi đã đủ để quyết định vận mệnh của cuộc chiến này.
Ma vân cuồn cuộn cùng thanh kiếm vô cùng hùng mạnh chém thẳng xuống.
- Meo meo…
Một tiếng rít chói tai vang vọng khắp không gian. Miêu Yêu đã hoàn toàn hóa thành yêu, một luồng khí tức cấm kỵ mạnh mẽ phóng ra từ cơ thể y, dường như lớp giam cầm kia đã bị phá vỡ.
Ma vân quay cuồng, không gian rung chuyển. Lâm Phong chỉ cảm thấy có một lực cực mạnh ngăn cản ma kiếm chém xuống, một trận cuồng phong như muốn thổi bay cả người hắn đi.
- Giam cầm đã được mở ra!
Lâm Phong khẽ rùng mình trong lòng. Khí tức kinh khủng này chính là khí tức của một Thiên yêu chân chính.
Lúc Miêu Yêu hóa hình, thực lực của y đã bị giam cầm, hơn nữa lớp giam cầm này e rằng bị thứ gì đó chế ước, không dễ cởi bỏ. Nhưng hiện tại, khi ma kiếm sắp chém xuống, Miêu Yêu này đã bất chấp tất cả mà cởi bỏ giam cầm, hoàn toàn trở thành một Thiên yêu chân chính, một Thiên yêu khủng bố.
Cùng Kỳ ở dưới kia, ánh mắt nó vô cùng hưng phấn, thậm chí là mãnh liệt đến tột cùng. "Đã làm được rồi," nó nghĩ. Lâm Phong thực sự muốn chém chết tên này, thậm chí còn khiến y phải cởi bỏ giam cầm.
Hóa hình, đặc biệt là hóa thành hình người chân chính, một khi đã hoàn thành thì không thể nghịch chuyển. Đây là quy tắc mà trời cao đã tạo ra: ban cho yêu thú cơ hội thành người, nhưng nếu ngươi muốn nghịch chuyển thì đó là nghịch thiên. Một khi yêu thú ở thời kỳ hóa hình mà cởi bỏ giam cầm, khôi phục thực lực Thiên yêu, thì từ đó về sau, dù có là Thiên yêu cũng sẽ trở thành yêu thú bình thường, chỉ có thể sở hữu thực lực hùng mạnh trong một thời gian ngắn ngủi. Trừ phi gặp được đại kỳ ngộ, không thì cả đời cũng đừng mong khôi phục lại thành Thiên yêu.
Lúc này, vào thời khắc ma kiếm sắp chém xuống, Lôi Viêm Miêu Yêu này đã nghịch chuyển lại thành Thiên yêu, cũng có nghĩa là y đã hoàn toàn kết thúc rồi.
Cùng Kỳ kích động đến mức cả người khẽ run. Cái ngày mà một mãnh thú thượng cổ như nó bị xem là sủng vật cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Nó đã sớm chán ghét con Miêu Yêu này cứ ôm nó vào ngực, nuôi dưỡng nó thật dịu dàng, đến mức mài mòn hết khí thế hung ác của một mãnh thú thượng cổ như nó.
Với đôi mắt hung bạo nhìn chằm chằm lên không trung, Cùng Kỳ đang hy vọng rằng nhát kiếm này của Lâm Phong chém xuống sẽ giết chết được Miêu Yêu ngay lập tức, tốt nhất đừng để y có cơ hội vùng dậy.
Miêu Yêu gào to một tiếng, giơ hai vuốt lên bầu trời. Mười chiếc móng yêu dị như thể mười thanh kiếm, chói lóa mắt người, thậm chí còn dài hơn cả kiếm.
- Giết!
Đồng tử hắc ám của Lâm Phong vô cùng kiên định. Hắn dồn toàn bộ lực lượng vào bàn tay rồi chém xuống. Tiếng "răng rắc" không ngừng vang lên, mười chiếc móng vuốt sắc bén kia bị chém đứt.
Mọi tình tiết trong thiên truyện này đều do truyen.free dày công biên dịch, trân trọng gửi đến độc giả.