Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 288:

Chiến! Lâm Phong muốn chiến!

Cảm nhận được sát ý cùng chiến ý khủng bố tỏa ra từ Lâm Phong, mọi người không khỏi run sợ. Quả là một thanh niên cuồng ngạo!

Dù chỉ là Linh Vũ cảnh, thấp hơn một bậc, nhưng đối mặt với cường giả Huyền Vũ cảnh, hắn vẫn giữ vững ý chí chiến đấu bất khuất, linh hồn chiến đấu bất diệt.

Ba chiêu cuối cùng, ai nói Lâm Phong nhất định phải phòng thủ? Tại sao hắn không thể chủ động công kích?

Ưng bảo chủ cũng ngẩn người nhìn Lâm Phong. Chiến! Lâm Phong vậy mà dám bỏ qua việc né tránh để giao chiến trực diện với y!

Ảo ảnh yêu ưng bao trùm lấy y, ánh sáng vàng chói mắt vô cùng, chân nguyên khí tuôn trào không ngừng.

Giao chiến, Lâm Phong chắc chắn sẽ chết!

Lúc này, Lâm Phong ngẩng đầu nhìn không trung, vươn tay lạnh lùng quát:

– Kiếm!

Lời vừa dứt, một thanh kiếm xuất hiện trong tay Lâm Phong. Thanh kiếm chân nguyên, thanh kiếm hủy diệt, thanh kiếm chiến thần!

Cả người Lâm Phong như hòa làm một với kiếm, sắc bén không gì sánh kịp, toàn thân toát ra ý cảnh chỉ có hủy diệt và chiến đấu.

– Chiến ý và kiếm ý này còn mạnh hơn cả lúc giết Ngốc Thứu kia!

Mọi người càng thêm khiếp sợ. Lúc này khí tức của Lâm Phong quá mạnh, dường như muốn chém giết tất cả những kẻ dám cản đường.

– Chỉ là một thanh kiếm chân nguyên, sao có thể đối kháng được với sức mạnh chân nguyên chân chính chứ!

Ưng bảo chủ lạnh lùng nói. Ánh sáng chân nguyên liên tục lưu chuyển quanh thân thể y, y ngẩng đầu cất lên một tiếng chim ưng khiến lòng người khiếp sợ.

Huyền Vũ cảnh, Vũ hồn càng ngưng thực, có thể phụ trợ chiến đấu tốt hơn, giúp võ tu mạnh mẽ hơn.

Lúc này, Ưng bảo chủ như bị một con yêu ưng nhập thể, có được sự nhạy bén của ưng.

Khi võ tu đạt đến một thực lực nhất định, tiềm năng của Vũ hồn có thể phát huy đến tận cùng. Nếu Vũ hồn là thú, thì Vũ hồn của võ tu sẽ như một con yêu thú không ngừng trưởng thành, mạnh lên cùng với võ tu.

– Thanh kiếm chân nguyên mà thôi ư!

Lâm Phong cười lạnh, bước chân ra, kiếm ý càng mạnh mẽ hơn như muốn hủy diệt trời đất.

– Chiến!

Lâm Phong gầm lên một tiếng, chiến ý cuồn cuộn trào ra từ cơ thể hắn điên cuồng phóng tới Ưng bảo chủ. Mọi người xung quanh đều thấy lạnh thấu xương tủy. Dù họ đứng rất xa, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự kiên định, mãnh liệt và không e sợ của chiến ý này!

Lúc này Lâm Phong hệt như chiến thần!

– Chết đi!

Ưng bảo chủ thét lớn, thân thể y hóa thành tàn ảnh lợi hại như yêu ưng, lao tới Lâm Phong.

Rống!

Vũ hồn màu tím sau lưng Lâm Phong điên cuồng hóa thành mấy trăm ảo ảnh yêu xà kéo ra, chỉ chớp mắt đã quấn lấy thân thể Ưng bảo chủ. Cả người Ưng bảo chủ rung lên, Vũ hồn lực trên người y dậy sóng mãnh liệt.

– Nuốt!

Lâm Phong khẽ quát một tiếng. Những ảo ảnh yêu xà này hóa thành rắn độc điên cuồng cắn nuốt, thôn phệ năng lượng Vũ hồn, ăn mòn Ưng Vũ hồn kia từng chút một. Lực ăn mòn mạnh mẽ dường như muốn hút cạn chân nguyên lực trên người Ưng bảo chủ.

– Nứt ra cho ta!

Ưng bảo chủ nổi giận gầm lên, chân nguyên lực hóa thành một thanh đao cực lớn chém tới ảo ảnh yêu xà, khiến Tử Hồn bị chặt đứt.

Thế nhưng ngay sau đó, yêu xà màu tím vô tận lại nhào ra, quấn lấy cơ thể y rất chuẩn xác, sau đó điên cuồng quấn xoáy. Năng lượng Vũ hồn này dường như đã được khống chế, vô cùng tinh chuẩn.

– Lên!

Lâm Phong quát lên, ánh mắt lóe lên phong mang. Mấy trăm con yêu xà màu tím kia cuốn thân thể Ưng bảo chủ lên cao.

Lâm Phong dựa vào sức mạnh Vũ hồn để cuốn cường giả Huyền Vũ cảnh lên.

Cảnh này khiến mọi người đều khiếp sợ.

Vũ hồn thật mạnh, Lâm Phong quá mạnh. Vũ hồn kỳ lạ này dường như có thể hóa thành trăm ngàn, mấy trăm con yêu xà màu tím kia đều được trao cho sinh mệnh, phụ trợ Lâm Phong chiến đấu, quấn chặt lấy thân thể Ưng bảo chủ.

Nhưng mấy ai biết, Vũ hồn màu tím này có thể như được trao cho sinh mệnh, có thể tinh chuẩn đến vậy, là vì Lâm Phong đã chịu đựng nỗi đau xé linh hồn, dùng Tàn Hồn Thiên Thuật tách linh hồn ra rồi rèn luyện tàn hồn, sau đó dùng mấy trăm sợi tàn hồn này dung nhập vào Tử Hồn của hắn, mới có thể mạnh mẽ và tinh chuẩn như thế, khiến mấy trăm yêu xà màu tím đồng thời nhào ra, đồng thời được trao cho sinh mệnh.

Những sinh mệnh này chính là hồn phách của hắn.

Nhắm mắt lại, Lâm Phong cảm thấy linh hồn hơi suy yếu. Lại một lần nữa sử dụng năng lượng linh hồn khổng lồ như vậy, hắn vẫn cảm thấy không chịu nổi, quá khó để nắm giữ.

Hắn thật sự khó có thể tưởng tượng được nếu đem Tàn Hồn Thiên Thuật luyện đến hậu kỳ, phân ra hàng tỉ tàn hồn thì sẽ là cảnh tượng chấn động đến nhường nào.

Lâm Phong tuy nhắm mắt lại, nhưng chiến ý trên người hắn lại càng mạnh, kiếm khí càng bốc lên, kiếm trong tay như có thể chém xuống bất cứ lúc nào.

Mà đồng thời, vị Ưng bảo chủ bị yêu xà cuốn lên kia sắc mặt cứng ngắc, chân nguyên lực hóa thành vô số đao quang lợi hại.

– Chém!

Một tiếng gầm vang lên, ánh đao rực rỡ tỏa ra trên không trung. Vũ hồn màu tím đứt đoạn, y rơi xuống phía dưới.

Nhưng lúc này, Lâm Phong đang nhắm đôi mắt lại kia đã động, thân hình phiêu động như gió.

– Thập Tự - Ảnh Sát!

Một quầng sáng chữ thập nở rộ trên không trung, nhanh đến khó tin nổi, nhanh đến mức ánh mắt mọi người đều không thể đuổi kịp.

Nhưng duy chỉ chiến ý và hủy diệt ý kia là vẫn rõ ràng như thế.

Mãi đến khi chữ thập lấp lánh tan biến, máu tươi rơi xuống, mọi người đang hoảng sợ kia mới phát hiện, lúc này vị Ưng bảo chủ còn chưa kịp tiếp đất đã có một vết thương hình chữ thập đầy máu trên ngực.

Chân nguyên lực hộ thể bị xé nứt ra một vệt, ánh sáng yêu ưng cũng ảm đạm đi, vết thương chữ thập kia tuôn ra máu tươi.

Chân nguyên lực, Thiên Nhân Hợp Nhất, Chiến thần chi kiếm, Tử Xà Vũ hồn lại thêm Thập Tự Ảnh Sát đã trở thành một chiêu tuyệt sát, một kích tuyệt sát với cường giả Huyền Vũ cảnh.

Thanh kiếm chân nguyên của Lâm Phong đâu chỉ đơn giản là chân nguyên lực, kiếm này còn dung hợp chiến lực rất m��nh.

– Tám chiêu, còn hai chiêu nữa!

Lâm Phong bình tĩnh nói, lời của hắn vang lên trong không gian yên tĩnh.

Tám chiêu, vẫn chưa tới mười chiêu, nhưng kẻ thua không phải là Lâm Phong mà là Ưng bảo chủ Huyền Vũ cảnh kia.

Mười chiêu tất giết, ai giết ai?

Chân nguyên lực lưu chuyển, Ưng bảo chủ che miệng vết thương lại, lúc này y đã nhụt chí, không còn phấn chấn nữa. Ánh sáng chữ thập kia không chỉ làm thương tổn bề mặt mà kiếm khí còn xé rách nội phủ của y.

– Một kiếm thật bá đạo, tên thanh niên thật mạnh!

Mọi người thầm run sợ trong lòng, thật quá rung động. Chuyện lại không hề tiến triển giống những gì họ tưởng tượng.

Lâm Phong lại một lần nữa sáng tạo ra kỳ tích, một kiếm, chỉ với một kiếm và tu vi Linh Vũ cảnh tầng tám mà đánh bại cường giả Huyền Vũ cảnh!

Một kiếm này khiến ánh mắt họ nhìn Lâm Phong khác hẳn. Lâm Phong là cùng cấp với cường giả Huyền Vũ cảnh, là những nhân vật mà họ phải ngước nhìn.

Lam Kiều nhìn chằm chằm Lâm Phong, vị thiếu niên ngông cuồng này. Thảo nào Thiên Huyễn Mị Ảnh thuật của nàng ta đều không có tác dụng. Lâm Phong không phải kẻ tầm thường, mà là thiên tài chân chính.

Mà lúc này sát ý trong mắt Băng Hà Đằng càng đậm, thầm nghĩ:

– Yêu nghiệt!

Lâm Phong là yêu nghiệt chân chính, còn yêu nghiệt hơn bất kỳ đệ tử nào của Băng Tuyết sơn trang bọn họ. Nếu Vân Hải tông không bị diệt, có được loại đệ tử như Lâm Phong này thì tất sẽ dốc toàn lực bồi dưỡng. Kẻ này nhất định phải giết!

– Đồ ăn hại!

Một âm thanh tà ác vang lên, ngay sau đó Mạc Thương Lan run cơ thể. Đồng thời, thân hình Hỏa lão cũng động, theo sát lão, không cho lão ta cơ hội động đến Lâm Phong.

Nhưng mục tiêu của Mạc Thương Lan không phải là Lâm Phong, mà là Ưng bảo chủ.

– Đừng…

Ưng bảo chủ như ý thức được điều gì đó, thân thể run lên dữ dội, vội chạy lên hư không. Nhưng lúc này, từng sợi dây leo phóng tới trói chặt y lại. Nhất thời những sợi dây đó hóa thành những sợi dây leo hút máu. Huyết nhục trên người Ưng bảo chủ không ngừng chảy theo dây kia rót vào cơ thể Mạc Thương Lan.

Rầm!

Mọi người đều vô cùng khiếp sợ. Thứ công pháp thật đáng sợ, thật tà ác.

Dây leo của Mạc Thương Lan lại hút đi huyết nhục và chân nguyên của Ưng bảo chủ. Lúc này đây, khuôn mặt Ưng bảo chủ méo mó, sợ hãi vô cùng, thân thể y điên cuồng run rẩy, nhanh chóng héo hon.

Nhưng Mạc Thương Lan lại như một con quỷ tham lam, hưởng thụ mà cắn nuốt tất cả của Ưng bảo chủ.

Đám người Ưng bảo đều sợ hãi, thân thể khẽ run lên. Ma quỷ, bảo chủ của bọn họ là ma quỷ! Bọn họ dù có gian ác đến đâu cũng không nghĩ đến loại tà công này.

Sau một lát, thân thể Ưng bảo chủ đã hóa thành thây khô, chỉ còn lại da rũ xuống mặt đất. Dây leo thị huyết thu về, Mạc Thương Lan hít vào một hơi, khuôn mặt rất đỗi ngất ngây.

– Súc sinh!

Lâm Phong lạnh lùng nói. Mạc Thương Lan phản bội khỏi Vân Hải tông, lại đi tu luyện loại tà công bậc này!

Mọi tình tiết ly kỳ và diễn biến sâu sắc của thế giới tiên hiệp đều được chuyển tải đầy đủ qua bản dịch này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free