(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 269:
Thành cổ Thiên Lạc vốn là nơi thường xuyên xuất hiện những món đồ quý hiếm mà mọi người tìm kiếm, bởi vậy, các tu giả đều rất yêu thích lưu lại nơi đây.
Hơn một năm trước, khi Tuyết Nguyệt Thánh Viện mới được thành lập, Vân Hải Tông bị diệt môn, Hạo Nguyệt Tông cùng Băng Tuyết Sơn Trang cũng tuyển chọn không ít đệ tử ưu tú vào Tuyết Nguyệt Thánh Viện. Trải qua hơn một năm phát triển, từ các đại tông môn này đã xuất hiện một loạt những nhân vật kiệt xuất.
Điển hình như Giang Sơn, đệ tử đứng đầu Hạo Nguyệt Tông, cùng với người đứng thứ hai là Đao Công Tử Lãnh Nguyệt, và Băng Nguyên của Băng Tuyết Sơn Trang. Những người này đều sở hữu thanh danh hiển hách, tựa như lưu tinh đang quật khởi.
Đặc biệt là Đao Công Tử Lãnh Nguyệt, hắn là người nổi bật nhất trong số ba người. Trái ngược với Giang Sơn khiêm tốn, Lãnh Nguyệt thường xuyên ra ngoài hành tẩu giang hồ. Đao phong của hắn đã nhập cốt, giết người như ngóe, cực ít kẻ có thể buộc Đao Công Tử phải rút đao lần thứ hai. Thậm chí, khi đối mặt với nhiều đối thủ, hắn cơ bản không cần phải rút đao.
Đao pháp của Đao Công Tử đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa. Nghe nói, khi còn ở Linh Vũ Cảnh tầng ba, hắn đã lĩnh ngộ được đao thế, đến Linh Vũ Cảnh tầng sáu thì đao thế càng trở nên tinh tế, mạnh mẽ vô cùng. Nay tu vi của Đao Công Tử đã đạt đến Linh Vũ Cảnh tầng tám, nhưng nhờ cảnh giới đao pháp tinh diệu của mình, cho dù là cao thủ Linh Vũ Cảnh tầng chín cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
Lãnh Nguyệt không tùy tiện rút đao, nhưng đã rút thì ắt phải có người ngã xuống. Cũng bởi vậy, Lãnh Nguyệt tuy mới xuất hiện trong một thời gian ngắn ngủi nhưng đã được xưng tụng là Đao Công Tử.
Mọi người đều biết, ở nước Tuyết Nguyệt có tám thanh niên nổi tiếng nhất, được xưng là Bát Đại Công Tử. Việc Lãnh Nguyệt được gọi là Đao Công Tử hiển nhiên là một sự tán thành đối với hắn, cho rằng trong tương lai hắn sẽ trở thành một trong tám vị công tử đó.
Thiên Sơn Tửu Lầu tọa lạc giữa trung tâm thành cổ Thiên Lạc, nơi đây luôn tấp nập khách nhân ghé chân dùng rượu.
Thiên Sơn Tửu Lầu vô cùng nổi tiếng trong thành cổ Thiên Lạc. Tại đây, người ta luôn có thể tìm được những tin tức nhanh nhất, mới nhất, bởi vậy rất nhiều du khách đều yêu thích nơi này.
Giữa lúc đó, một bóng người chậm rãi bước vào trên sàn gỗ đàn hư��ng, lập tức khiến không khí ồn ào trong tửu lầu chợt tĩnh lặng.
- Có đao ý.
- Ý cảnh đao ý thật lạnh lẽo.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cửa tửu lầu, cả lầu trên lẫn lầu dưới. Chỉ thấy một thanh niên ăn vận bình thường chậm rãi bước vào.
Thanh niên này toàn thân không hề toát ra chút khí thế cao quý nào, vóc người cao gầy, thậm chí còn chẳng thể coi là tuấn tú. Duy chỉ có một điều đặc biệt là sau lưng y có đeo một vỏ đao. Vỏ đao đó trông khá cổ xưa, thậm chí còn mang theo vài vết gỉ sét, không rõ thanh đao đã tồn tại từ khi nào.
Nhưng điều quan trọng là, vào khoảnh khắc thanh niên bình thường này bước vào tửu lầu, toàn bộ tửu lầu trở nên tĩnh lặng không một tiếng động. Bởi vì trên người thiếu niên này ẩn chứa một cỗ đao ý, tuy không quá mạnh mẽ, nhưng dường như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Đây mới thực sự là đao, một thanh đao chuyên dùng để giết người.
Thoạt nhìn, thanh niên này mang đến cho người ta cảm giác tựa như một thanh đao.
Sau khi thanh niên kia tiến vào, hắn thản nhiên liếc nhìn đám đông. Mọi người lập tức cảm thấy như bị một thanh đao đâm tới, không thể rời mắt đi được. Tuy nhiên, lúc này, thanh niên dừng lại, ánh mắt sắc như đao kiếm rơi vào một bóng người. Người này đeo mặt nạ bằng đồng, trên người tỏa ra hơi thở vô cùng bá đạo, đó chính là hơi thở của đao.
Người này cũng giống hắn, là một đao tu.
Nhưng y là một thanh đao bá đạo, còn hắn là thanh đao sắc bén.
Một nụ cười châm chọc hiện lên khóe miệng, thanh niên chậm rãi dời tầm mắt. Hắn tùy ý tìm một chỗ rồi ngồi xuống. Bởi vì từ khi hắn xuất hiện, không khí trong tửu lầu đã dâng lên vài phần áp lực.
- Bá Đao, cảm thấy thế nào?
Lâm Phong ngồi bên cạnh lan can gỗ lầu hai, nhìn Bá Đao, khẽ hỏi.
- Rất mạnh, ta không phải đối thủ của hắn. Từ thực lực cho đến cảnh giới đao đạo, ta đều thua kém.
Bá Đao khẽ đáp, rồi nói tiếp:
- Thực lực của hắn là Linh Vũ Cảnh tầng tám.
- Ừm.
Lâm Phong khẽ gật đầu, hắn đương nhiên cũng nhận ra đối phương rất mạnh. Linh Vũ Cảnh tầng tám, hơn nữa đao ý này chắc chắn đã đạt đến cảnh giới nhập vi, tán mà lại ngưng.
Hắn khiến mọi người cảm nhận được trên người mình có đao ý mạnh mẽ, nhưng lại không hoàn toàn phóng xuất mà chỉ thể hiện rất nhẹ nhàng. Kiểu như hắn không cần khống chế, mà bản thân đao ý tự nhiên đã như vậy. Đây chính là biểu hiện của cảnh giới nhập vi, vi diệu tùy tâm, tùy ý.
Hơn nữa, đối phương có thực lực Linh Vũ Cảnh tầng tám, có thể giết chết cả người ở Linh Vũ Cảnh tầng chín. Lại thêm, người này còn trẻ tuổi như vậy, không chênh lệch hắn là bao.
- Nhưng hắn lại rất kiêu ngạo, không bằng ngài.
Bá Đao nói thêm. Lâm Phong chỉ cười nhẹ, không nói gì.
- To mồm!
Lúc này, một giọng nói châm chọc truyền đến. Bên cạnh bàn của Lâm Phong đang ngồi là bốn người, gồm hai nam hai nữ.
Người nói là một thiếu nữ, nhìn Lâm Phong và Bá Đao cười lạnh lùng:
- Thật là to mồm, không biết tự lượng sức! Lãnh Nguyệt sư huynh của Hạo Nguyệt Tông ta hiện giờ có thiên phú mạnh nhất, chính là người được xưng tụng là Đao Công Tử. Tương lai hắn cũng sẽ giống như Đại Bằng Công Tử của Hạo Nguyệt Tông, trở thành một trong Bát Đại Công Tử. Các ngươi là cái thá gì chứ?!
Bốn người này nói năng kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì. Nghe lời lẽ của bọn họ, hẳn là đệ tử của Hạo Nguyệt Tông, tự hào vì có Đại Bằng Công Tử và Đao Công Tử.
- Đao Công Tử, một cái tên thật ngông cuồng.
Bá Đao lẩm bẩm, rồi lại khẽ nói:
- Nhưng mà chưa từng nghe nói đến bao giờ.
Lấy đao làm ngoại hiệu, ba chữ "Đao Công Tử" kia quả nhiên ngông cuồng thật.
- Rắc rắc.
Một tiếng vang truyền đến từ bàn của Lâm Phong, lan can cạnh bọn họ trực tiếp vỡ vụn. Chỗ bị chém gãy vô cùng chỉnh tề, tựa như bị một thanh đao cực sắc chặt đứt.
Lâm Phong nhìn xuống dưới lầu, chỉ thấy Đao Công Tử đang ngồi đó. Hắn bình tĩnh nhẹ nhàng nâng ly rượu uống một hơi, sau đó lập tức đặt ly rượu xuống bàn, giọng nói lạnh nhạt truyền ra từ miệng hắn.
- Lần sau, nói chuyện phải chú ý đúng mực.
Giọng nói ấy bình tĩnh đến đáng sợ, không hề che giấu sự kiêu ngạo ngút trời bên trong.
- Không hổ là Đao Công Tử, thật lợi hại! Ta thậm chí còn không nhìn thấy hắn rút đao.
Có người thì thầm, còn Bá Đao lập tức đứng dậy, trên người toát ra một cỗ đao ý bá đạo.
- Ngồi xuống.
Lâm Phong lạnh lùng nói, khiến Bá Đao lập tức ngưng mắt lại, rồi ngồi ngay xuống, trong ánh mắt ẩn chứa sát ý lạnh lùng.
- Uống rượu đi.
Lâm Phong vẫn bình tĩnh nói. Bá Đao cầm chén rượu lên uống một hớp, rồi bóp nát cái chén trong tay. Y vẫn chỉ là một kẻ đầy tớ, bởi vì tính tình kiêu ngạo không nghe lời nên từng bị bán đến phòng đấu giá, được Lâm Phong mua về và còn cho y quyền tự do ngôn luận, nhưng tính tình của Bá Đao vẫn như vậy, rất nóng nảy.
- Đồ không biết tự lượng sức!
Giọng nói châm chọc bên cạnh lại một lần nữa truyền đến, khiến đôi mắt Bá Đao nheo lại. Nhưng Lâm Phong cùng Mộng Tình vẫn rất bình tĩnh, ánh mắt không chút dao động, dường như hoàn toàn không để lời nói đó trong lòng.
- Đao Công Tử của Hạo Nguyệt Tông!
Lâm Phong thầm thì trong lòng, rồi khẽ cười. Gần nửa năm không xuất hiện giang hồ, thế giới bên ngoài đã hoàn toàn đổi thay.
Nửa năm qua, hắn luôn ở trong phủ Thành Chủ để tu luyện Tàn Hồn Thiên Thuật, nghiên cứu trận pháp cùng thuật luyện khí, luyện đan. Nhưng càng đào sâu nghiên cứu, hắn càng nhận ra bản thân còn nhiều thiếu sót, những thứ cần phải nâng cao thật quá nhiều.
Tầm mắt của hắn không nên chỉ giới hạn trong một Tuyết Nguyệt nho nhỏ này. Trong những mẩu ký ức ngắn ngủi của vị Tôn giả hùng mạnh kia, những Đại năng giả chỉ một cái phất tay là có thể khiến trời long đất lở.
Từng dòng chữ trong bản dịch này đều được chắt lọc riêng biệt, thuộc về truyen.free.