Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 221:

sẽ khiến các nàng từ từ nếm trải.

Tử Y và Tử Linh đều biến sắc. Dương Đà lão đại có thực lực Linh Vũ cảnh tầng bốn, dù bị trọng thương, các nàng vẫn không thể đối phó.

– Chết đi!

Dương Đà lão đại lập tức ra tay, chưởng lực âm sát ập thẳng tới Lâm Phong. Lâm Phong chậm rãi giơ tay lên, quét ngang hư không, một tia sáng lập tức bùng lên, như tia chớp lóe lên, vô cùng ngắn ngủi.

Sau khi tia sáng biến mất, thân thể Dương Đà lão đại cứng đờ tại chỗ, một vệt máu xuất hiện trên trán gã. Gã trợn mắt nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy hối hận. Chẳng lẽ Lâm Phong phát hiện gã giả chết, chỉ là sự tình cờ ư?

– Ngươi cũng tự đại như Lâm Hạo Kiệt.

Lâm Phong nhàn nhạt nói một tiếng, đứng im một lúc, sau đó chậm rãi nói tiếp:

– Lâm Hạo Kiệt không ra tay, ba tên này vẫn không thể chạm vào các ngươi. Cho nên, các ngươi cũng không nợ gì Lâm Hạo Kiệt. Hãy nhớ kỹ, những gì mắt các ngươi thấy chưa hẳn đã là sự thật, cũng giống như tên này, vừa chết đi, lại sống dậy.

Nói xong, Lâm Phong nhấc bước rời đi, quả nhiên đã ra khỏi nhà cỏ, chớp mắt đã không thấy bóng dáng, tựa như quỷ mị.

Tử Y và Tử Linh nhìn bóng lưng Lâm Phong biến mất trong màn đêm, lòng không khỏi run rẩy. Vừa rồi, Lâm Phong dễ dàng giết chết Dương Đà lão đại, không nghi ngờ gì nữa đã chứng minh rõ ràng rằng hắn có thể bảo vệ hai người các nàng, dù Lâm Hạo Kiệt không ra tay thì các nàng cũng sẽ không gặp chuyện gì.

Về câu nói cuối cùng của Lâm Phong, ẩn chứa ý tại ngôn ngoại: những gì các nàng thấy về kẻ vừa chết là giả, và những gì các nàng thấy về Lâm Hạo Kiệt cũng không phải bộ mặt thật của y. Lâm Phong cũng vậy, Tử Y và Tử Linh vẫn coi thường hắn, vẫn cho rằng hắn hèn yếu, là một phế vật, nhưng kết quả, hắn chỉ tùy ý vạch một cái trong hư không là có thể giết chết Dương Đà lão đại có tu vi Linh Vũ cảnh tầng bốn.

– Tử Y tỷ tỷ, hình như Lâm Phong hắn rất lợi hại.

Im lặng một lúc, Tử Linh thấp giọng nói, ánh mắt vẫn nhìn thi thể Dương Đà lão đại đang nằm trên mặt đất.

– Tự cao tự đại! Nếu thật sự hắn lợi hại như vậy, vì sao vừa rồi còn phải đợi Lâm Hạo Kiệt ra tay, còn chính hắn thì lại không động thủ? Hơn nữa, lúc Lâm Hạo Kiệt ở đây, vì sao hắn không dám nói một lời? Hiển nhiên là không bằng Lâm Hạo Kiệt, sợ hãi người khác, nhưng lại sinh lòng ghen tị.

Tử Y có chút chán ghét những lời Lâm Phong nói, nh�� tới ánh mắt ôn nhu của Lâm Hạo Kiệt, lòng ả lại xao xuyến. Lâm Phong nhất định không bằng Lâm Hạo Kiệt.

– Nhưng mà hắn chỉ tiện tay vạch một cái đã giết chết Dương Đà lão đại, hơn nữa, tia sáng kia, hình như là kiếm quang.

Tròng mắt Tử Linh xoay chuyển liên tục, cố gắng nhớ lại tia sáng vụt lên từ lòng bàn tay Lâm Phong.

– Đó là do Dương Đà lão đại tự mãn khinh địch. Khi đối mặt với Lâm Hạo Kiệt thì gã giả chết, còn khi đối mặt với Lâm Phong thì lại không thèm để ý. Ai mạnh ai yếu thì đã rõ ràng. Về phần tia sáng kia, chẳng lẽ còn chói mắt, uy lực hơn Mạn Thiên Kim Vũ của Lâm Hạo Kiệt sao?

Tử Y vẫn cho rằng như vậy, mặc dù lý do của ả có phần gượng ép.

Bên ngoài nhà cỏ, một cơn gió mạnh đột ngột thổi qua, khiến đống lửa Lâm Phong nhóm lên bị dập tắt. Trong nháy mắt, cả gian nhà cỏ trở nên tối om, tràn ngập hơi lạnh.

Tử Y và Tử Linh đều sợ hãi, hai người liền nắm chặt tay nhau. Các nàng đều phát hiện lòng bàn tay mình lại tràn đầy mồ hôi.

– Tử Y tỷ tỷ, thực ra, có Lâm Phong ở đây cũng rất tốt.

Tử Linh thầm nói. Lúc này, nàng mới nhận ra, thiếu đi đống lửa do Lâm Phong nhóm lên, gian nhà cỏ lại trở nên lạnh lẽo đến vậy…

– Tử Linh, không bằng chúng ta nhân đêm tối này mà lên núi đi.

Tử Y đột nhiên mở miệng nói. Tử Linh khẽ ừ một tiếng. Tử Y lại tiếp tục:

– Không phải Lâm Hạo Kiệt cũng lên núi sao? Bây giờ chúng ta đi lên, biết đâu có thể gặp được y.

– Vậy Lâm Phong thì sao?

– Quan tâm hắn làm gì?

Tử Y lạnh lùng đáp.

– Vậy cũng được!

Tử Linh đồng ý, sau đó hai người liền ra khỏi nhà cỏ, lập tức cưỡi Thiên Lý Tuyết, lao nhanh về phía Tử Kim Sơn.

Sau khi hai người rời đi không lâu, thân ảnh Lâm Phong đột nhiên xuất hiện, dắt ngựa đuổi theo hai người.

Chân thành cảm ơn bạn đã lựa chọn truyen.free để thưởng thức bản dịch độc đáo này.

Trên Tử Kim Sơn, có nhiều tòa hành cung, đó chính là Tử Phủ cực kỳ nổi danh trong vòng ngàn dặm quanh vùng.

Tử Phủ có cường giả Huyền Vũ cảnh. Ở các quốc gia như Ma Việt và Tuyết Nguyệt, thực lực này được xem là tương đương. Một người sở hữu thực lực Huyền Vũ cảnh, nếu đặt ở Hoàng thành cũng được coi là cường giả, còn nếu ở xa trung tâm như vậy, tự nhiên trở thành nhân vật độc bá một phương.

Ở bên ngoài Tử Phủ có hai cột đá lớn sừng sững chọc trời, đứng hai bên, phía trên là một tấm biển hiệu khổng lồ màu tím, trên đó khắc hai chữ lớn – Tử Phủ!

Lúc này, Tử Y và Tử Linh đã giục ngựa tới dưới bảng hiệu lớn, còn Lâm Phong thì lẳng lặng đi phía sau. Ba người bọn họ đã theo đường lớn đi suốt hai canh giờ, hơn nữa còn thúc ngựa phi nước đại mới có thể tới được đây vào lúc này.

– Chúng ta là người của Tử Vi sơn trang, một chi mạch của Tử Phủ, đây là thiệp mời.

Người gác cổng kia mở thiếp vàng ra xem qua một lượt, quả nhiên là người của chi mạch Tử Vi sơn trang. Lúc này, gã mới gật đầu cho phép đi qua.

Ba người bước vào Tử Phủ mênh mông vô bờ bến, từng tòa hành cung san sát nhau, khiến bọn họ không biết nên đi nơi nào.

Mặc dù Tử Y và Tử Linh là người thuộc chi mạch của Tử Phủ, nhưng hai người mới đến đây lần đầu tiên. Chi mạch có địa vị không quá cao ở Tông gia chính, phàm là chi mạch có thực lực cường đại đều sẽ được mời trở về Tông gia mà sáp nhập vào đó.

Bởi vậy, dù thỉnh thoảng có vài người đi ngang qua, nhưng bên cạnh Tử Y và Tử Linh đều không có ai đến tiếp đãi. Hơn nữa, hiện giờ còn là ban đêm, các nàng cũng không có chỗ nghỉ ngơi, chỉ có thể dắt Thiên Lý Tuyết đi lòng vòng quanh các hành cung, không mục đích.

– Lâm thiếu gia, mời sang bên này.

Lúc này, trên hành lang trong một hành cung, có hai người chậm rãi đi tới. Tử Y và Tử Linh ngẩng đầu nhìn sang bên đó, người thanh niên được gọi là Lâm công tử kia chính là Lâm Hạo Kiệt.

– Lâm công tử!

Tử Y nhìn về phía người nọ hô lớn, trong giọng nói mang theo vài phần vui mừng.

Lâm Hạo Kiệt đưa mắt nhìn về phía này, liền thấy Tử Y và Tử Linh. Trên khuôn mặt tuấn tú bất phàm của y nhanh chóng nở nụ cười ôn hòa, rồi đi về phía các nàng:

– Xem ra Lâm Hạo Kiệt ta rất có duyên với hai vị mỹ nhân, lại gặp lại nhanh đến vậy.

– Lâm công tử cứ gọi ta là Tử Y được rồi.

Tử Y có chút xấu hổ nói, để lộ vẻ thẹn thùng của nữ nhân.

– Lâm thiếu gia, đây là bằng hữu của ngài ư?

Thị nữ dẫn đường cho Lâm Hạo Kiệt thấy y quen biết với Tử Y, liền không nhịn được hỏi.

– Ừm, đúng vậy!

Lâm Hạo Kiệt gật đầu đáp.

– À thì ra là vậy, Tử Y tiểu thư, xin hỏi các vị muốn đi đâu?

Thị nữ nghe Tử Y là bằng hữu của Lâm Hạo Kiệt, liền nhiệt tình hỏi thăm. Lâm Hạo Kiệt chính là bằng hữu của Tử Quỳnh, thiếu gia của Tử Phủ, hơn nữa bản thân y lại có thiên phú cực cao, còn là đệ tử của thế gia lớn, vì vậy bằng hữu của y, Tử Phủ tất nhiên phải nhiệt tình tiếp đãi.

– Đi đâu…

Tử Y có chút ngượng ngùng, còn Tử Linh thì vừa xấu hổ vừa giận dữ nói:

– Chúng ta là người của Tử Vi sơn trang, thuộc chi mạch Tử Phủ, đến đây chúc mừng, vậy mà đến giờ vẫn chưa được sắp xếp chỗ ở.

– Tử Vi sơn trang!

Thị nữ kia khẽ nói một tiếng, sau đó nở nụ cười hiểu ý, nàng nói:

– Nếu mấy vị là bằng hữu của Lâm thiếu gia, vậy ta sẽ lập tức sắp xếp chỗ ở cho mấy vị.

Đối với những người tới chúc mừng, Tử Phủ tất nhiên sẽ sắp xếp chỗ ở, chỉ là ba người Tử Y lại đến muộn như vậy, hơn nữa lại là người thuộc chi mạch, tự nhiên không có ai để ý tới họ mà đi sắp xếp chỗ ở.

Mặt khác, trong lời nói của thị nữ cũng đã nói rõ rằng, sắp xếp chỗ ở là vì bằng hữu của Lâm thiếu gia, chứ không phải vì người của Tử Vi sơn trang. Những lời này không nghi ngờ gì nữa là ám chỉ rằng, thân phận chi mạch Tử Vi sơn trang không quan trọng bằng thân phận bằng hữu với Lâm thiếu gia. Vô hình trung đã cho Lâm Hạo Kiệt một phần thể diện.

– Không cần, ngày mai chính là ngày đại hôn của Tử Quỳnh, các ngươi cũng bận rộn. Chẳng phải chỗ ta vẫn còn vài phòng sao? Nếu hai vị mỹ nhân không chê thì không ngại đến ở một đêm.

Về phần Lâm Phong, hắn lại một lần nữa bị y bỏ qua một bên.

Những dòng chữ này là sự sáng tạo của truyen.free, chỉ dành cho những tâm hồn yêu thích truyện Tiên Hiệp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free