(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 204:
Cưu Xích Huyết thúc ngựa đến gần, Lâm Phong liền cất tiếng gọi:
– Thống lĩnh.
– Lâm Phong, nơi đóng quân của ngươi vẫn ở chỗ cũ. Hôm nay ta ban hiệu cho ngươi, ngươi liền thuộc về quân đoàn Xích Huyết thiết kỵ. Trong quân, ngươi có thể tùy ý hoạt động, gặp tình huống đột xuất có thể tự mình quyết đoán xử lý. Nhưng mà hai người này, ta muốn bọn họ phải trở về, hai chức Thiên phu trưởng kia cũng không thể để trống.
Cưu Xích Huyết chỉ vào Hàn Man cùng Phá Quân phía sau Lâm Phong mà nói.
– Tướng quân, hay là cứ để hai thuộc hạ này ở lại Thiên Kiếm đi.
Hàn Man tiến lên, có chút mong chờ nói. Nếu được cùng Lâm Phong kề vai chiến đấu, gã cũng không màng đến chức Thiên phu trưởng.
– Không được, hai người các ngươi về đơn vị ngay bây giờ cho ta.
Cưu Xích Huyết quát lớn một tiếng. Hàn Man cùng Phá Quân cười khổ, nói:
– Vâng, tướng quân.
Dứt lời, hai người hướng Lâm Phong cười gượng, lập tức trở lại đội ngũ ngàn người của mình.
– Lâm Phong, hai tiểu tử này vẫn còn hữu dụng với ta, nhưng tương lai sớm muộn gì cũng sẽ là người của ngươi.
Cưu Xích Huyết sâu xa nói một câu, ngay sau đó lại nói:
– Ngươi đi đi.
– Vâng.
Lâm Phong khẽ gật đầu rồi lui sang một bên.
– Lâm Phong!
Lúc này, một thanh âm thanh thúy truyền tới. Lâm Phong nhìn qua thì thấy Đoàn Hân Diệp ở phía đối diện đang vẫy tay gọi hắn.
– Các ngươi ở chỗ này chờ ta.
Lâm Phong dặn dò đám người Bá Đao một tiếng, lập tức đi đến trước mặt Đoàn Hân Diệp, hỏi:
– Công chúa có chuyện gì dặn bảo sao?
– Phải có việc mới được tìm ngươi sao, ngươi vẫn là hộ vệ tùy thân của ta đó.
Đoàn Hân Diệp mỉm cười thản nhiên, khiến Lâm Phong nhất thời không biết đáp lời ra sao.
– Lâm Phong, ngươi theo ta cùng về quân doanh nhé. Lần này đi ra, ta chỉ dẫn theo Thu Thảo, ngươi có thể đi theo trò chuyện cùng ta.
Đoàn Hân Diệp nói một tiếng, Lâm Phong lại trầm mặc.
– Ngươi không vui sao, thôi bỏ đi, ngươi trở về đi.
Đoàn Hân Diệp thấy Lâm Phong trầm mặc không nói, trong mắt có chút mất mát, khóe miệng cố hiện lên vẻ tươi cười.
Lâm Phong quay ngựa, rời đi. Nhìn thấy vậy, Đoàn Hân Diệp khẽ cắn môi, mà trong lòng lại có chút chua xót. Từ nhỏ đến lớn đều là người khác cần nàng, nàng còn chưa bao giờ bị người khác từ chối. Những thanh niên tài giỏi, tuấn tú ở hoàng thành, nàng nhìn không thuận mắt. Duy chỉ có Lâm Phong, người này cực kỳ ngông cuồng, phóng khoáng, mới khiến nàng dần dần có cảm tình. Nhưng lần đầu tiên cố lấy dũng khí mở miệng, lại bị cự tuyệt như vậy.
– Các ngươi về doanh trướng trước đi.
Một giọng nói truyền vào tai Đoàn Hân Diệp, là tiếng của Lâm Phong. Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Phong xoay người, khóe miệng Đoàn Hân Diệp trong nháy mắt lộ ra nụ cười sáng lạn, lại có vài phần nhu tình.
Thì ra Lâm Phong không phải cự tuyệt mà là để thủ hạ rời đi trước.
– Công chúa.
Lâm Phong trở lại trước mặt Đoàn Hân Diệp gọi một tiếng.
– Chúng ta đi thôi.
Tóc Đoàn Hân Diệp bay theo gió, nàng thúc ngựa phi nhanh, ngay lập tức rất nhiều hộ vệ của nàng cũng theo sát phía sau. Lâm Phong cũng thúc ngựa đuổi kịp, hắn hồn nhiên không chú ý đến rất nhiều ánh mắt âm trầm phía sau lưng mình.
– Hừ!
Bên cạnh Liễu Thương Lan phát ra tiếng hừ lạnh, khiến Liễu Thương Lan sửng sốt. Lập tức nhìn Liễu Phỉ mặc áo giáp bên cạnh, nói:
– Phỉ Phỉ, con phải biểu hiện cho tốt đấy.
– Con phải biểu hiện cái gì chứ?!
Liễu Phỉ cắn răng nói, lập tức thúc ngựa trở về, trong lòng âm thầm nguyền rủa Lâm Phong, đồ háo sắc này.
– Tướng quân, xem ra Hân Diệp công chúa có ý với Lâm Phong, sẽ là tình địch của Phỉ Phỉ.
Cưu Xích Huyết thấp giọng nói, ánh mắt của những lão gia hỏa bọn họ cực kỳ sắc bén. Ánh mắt Đoàn Hân Diệp nhìn Lâm Phong, rõ ràng có chút khác biệt so với khi nàng nhìn những người khác.
Đoàn Hân Diệp đối với những người khác, luôn cười ôn hòa, còn đối với Lâm Phong thì trong nụ cười ôn hòa kia có thêm mấy phần nhu tình.
Thiếu nữ mới biết yêu, ánh mắt dịu dàng như nước, không cách nào lừa gạt người khác, cũng giống như Liễu Phỉ vậy.
Liễu Thương Lan gượng cười lắc đầu, ánh mắt yên lặng dừng lại trên một bóng lưng. Người đó cũng mặc áo giáp, nhưng Liễu Thương Lan không quên rằng, dưới lớp áo giáp thần thánh đó, cho dù là ông đã nhìn thấy cốt cách thánh thiện của con người đó, nhưng vẫn cảm thấy kinh diễm, rung động.
Trong doanh trướng của Đoàn Hân Diệp được bố trí vô cùng lịch sự, tao nhã, không xa hoa, nhưng lại rất sạch sẽ, thanh tâm, làm cho người ta có cảm giác một chút nhẹ nhàng khoan khoái.
Lúc này, Lâm Phong cùng Đoàn Hân Diệp ngồi trên chiếu, ở giữa đặt một bàn gỗ đàn hương.
– Công chúa, Lâm Phong thiếu gia, mời uống trà!
Thu Thảo pha nước vào hai chén trà rồi đưa tới trước mặt Đoàn Hân Diệp cùng Lâm Phong.
Lâm Phong vội vàng tiếp lấy, hướng Thu Thảo gật đầu, cười nói:
– Thu Thảo cô nương, không cần chiếu cố ta như vậy.
Được đối đãi như vậy, thật đúng là khiến Lâm Phong có chút không quen.
– Lâm Phong thiếu gia, người là khách của công chúa, hầu hạ người là việc nên làm.
Thu Thảo mỉm cười ngọt ngào, trên mặt lại hiện ra hai lúm đồng tiền, cực kỳ đáng yêu. Tuổi của nàng chắc chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, đang ở độ thanh xuân.
Lâm Phong chỉ là cười cười không nói gì. Thiếu nữ giống như Thu Thảo, kỳ thật coi như là nô tỳ, nhưng lại có thể ở bên cạnh công chúa, vận khí có thể xem là vô cùng tốt. Hơn nữa, Đoàn Hân Diệp đối đãi nàng dường như không tồi. Có thể nhìn ra được, Thu Thảo chính là tôn kính Đoàn Hân Diệp, chứ không có sợ hãi, cho thấy Đoàn Hân Diệp cũng không phải loại người ngang ngược.
– Công chúa, trên chiến trường này, nguy hiểm bốn phía, người cần gì phải mạo hiểm đến nơi này?
Lâm Phong có vài phần khó hiểu hỏi. Trên chiến trường, Đoàn Hân Diệp cũng không phát huy được tác dụng gì.
– Ở trong hoàng cung lâu rồi, mỗi ngày đều hô hấp một loại không khí, liền muốn chạy ra ngoài, nhìn chiến trường, nhìn nhiệt huyết tướng sĩ.
Đoàn Hân Diệp cười dịu dàng, nói. Hoàng cung đối với rất nhiều người mà nói là thánh địa trong lòng, nhưng với những người bị trói chặt trong đó, lại cảm thấy đó giống như một thứ xiềng xích, muốn thoát ra ngoài, cũng giống như Đoàn Hân Diệp.
– Lâm Phong, ngươi thích nghe đàn chứ?
Đoàn Hân Diệp đột nhiên hỏi, Lâm Phong khẽ gật đầu:
– Thích.
– Để ta đàn cho ngươi nghe.
Đoàn Hân Diệp thấy Lâm Phong gật đầu, trong ánh mắt có chút tươi cười phấn khởi. Lúc này, Thu Thảo đã mang đàn tới, để ở giữa bàn, thu dọn đồ vật xung quanh, cực kỳ thân thiết.
Khóe miệng Đoàn Hân Diệp cười nhẹ, hai tay đánh đàn, đầu ngón tay dao động, khúc nhạc chậm rãi vang lên.
Lâm Phong nhìn Đoàn Hân Diệp lúc này, xinh đẹp, tao nhã, cao quý, chỉ cần ngẫu nhiên ngẩng đầu nở nụ cười tươi sẽ khiến người si mê. Bất kể thân phận Đoàn Hân Diệp cao quý đến đâu, chỉ riêng khí chất và dung mạo xinh đẹp của nàng cũng đủ khiến bao nam tử phải say đắm ái mộ.
Cũng khó trách đám đệ tử quý tộc kia, ảo tưởng hão huyền, mong có thể chiếm được sự ưu ái của Đoàn Hân Diệp. Một giai nhân như thế, lại mang thân phận công chúa, sở hữu huyết mạch của cường giả. Một cô nương nhường ấy, ai mà không động lòng chứ?
Đoàn Hân Diệp dịu dàng đánh đàn. Khúc ca mang theo vài phần vui tươi, như dòng nước mát chảy qua khe trúc.
Nghe đàn biết người, từ trong khúc đàn đủ để biết Đoàn Hân Diệp là một người như thế nào. Giống như dòng suối trong mát giữa khe núi, lại giống như u lan trong cốc, yên ả, tĩnh mịch giữa núi rừng.
Lâm Phong chậm rãi nhắm mắt lại, thưởng thức nước trà, lắng nghe tiếng đàn tuyệt vời, tâm hồn yên tĩnh như hòa mình cùng Đoàn Hân Diệp. Lâm Phong chẳng những không có nửa điểm câu nệ, ngược lại, còn vô cùng thoải mái, tâm tình mang theo vài phần hưởng thụ.
Đoàn Hân Diệp ngẫu nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Lâm Phong say sưa, nhắm mắt lắng nghe, khóe miệng nàng cũng vì vậy mà nở nụ cười càng thêm ngọt ngào.
Trong doanh trướng, không khí yên tĩnh, chỉ có khúc ca du dương nhè nhẹ không ngừng phiêu đãng.
Nhưng mà vào lúc này, đang nhắm mắt, trong lòng Lâm Phong đột nhiên căng thẳng, chỉ cảm thấy trái tim như bị siết chặt.
Mở mắt ra, đôi con ngươi sắc bén hiện lên, không gian xung quanh bỗng trở nên vô cùng rõ ràng. Lâm Phong không hề do dự xoay người, trong tay xuất hiện một chủy thủ, đâm thẳng.
– Răng rắc!
Tiếng vang thanh thúy vang lên, chủy thủ đâm vào trên mũi tên, trong khoảnh khắc, mũi tên vỡ vụn trong không trung, sau đó bay sượt qua gò má Lâm Phong.
Kình phong rít lên, đánh úp lại, chỉ thấy màn che doanh trướng bị gió thổi tung, một cái bóng lóe lên, cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ bao phủ Lâm Phong.
Lâm Phong xông lên, ánh sáng chủy thủ lóe lên lần nữa, đâm gãy trường kiếm đối phương, nhưng vẫn không thể ngăn cản động tác của bóng đen.
– Xuy, xuy!
Chủy thủ theo trường kiếm đâm thẳng vào ngực đối phương. Thế nhưng, điều khiến Lâm Phong chấn động là tay phải kẻ đó lại trực tiếp nắm lấy tay hắn. Một mũi tên vô cùng sắc bén phá không mà đến, mang theo uy thế khủng bố nhằm thẳng Đoàn Hân Diệp sau lưng Lâm Phong.
Rất nhanh, tất cả các động tác chỉ hoàn thành trong nháy mắt, nhanh như chớp. Đối phương thậm chí không màng đến thân mình, đây rõ ràng là một đòn lấy mạng đổi mạng.
– Thích khách, tử sĩ!
Trong lòng Lâm Phong run lên, tay trái đối phương bắn mũi tên quá nhanh, nhanh đến nỗi Lâm Phong không kịp dựa vào lực lượng cường đại để ngăn cản.
Nếu không đỡ, Đoàn Hân Diệp phía sau chắc chắn sẽ mất mạng.
Thích khách này, ít nhất là cường giả Linh Vũ cảnh tầng năm, ra tay một mũi tên đổi mạng, lực lượng cực kỳ mãnh liệt.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ chương này là thành quả của truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã ủng hộ.