Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 198:

- Câm miệng! Đoàn Thiên Lang quát lên: - Đồ ba hoa chích chòe, nói năng xằng bậy! Lâm Phong, đừng tưởng ngươi là hộ vệ của công chúa mà có thể làm càn, trong quân có quân pháp nghiêm minh.

- Ngươi mới nên câm miệng, Đoàn Thiên Lang! Lâm Phong ta đến thành Đoạn Nhận này trợ trận chứ chưa hề nói là sẽ gia nhập quân đội của ngươi! Chính vì Nhị hoàng tử ủy thác ta bảo vệ công chúa nên ta mới lưu lại nơi đây, ngươi lấy tư cách gì ra lệnh cho ta, ta cũng chẳng phải thuộc hạ của ngươi. Lâm Phong cũng quát lên, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo. Đã đến thành Đoạn Nhận, hắn còn e ngại Đoàn Thiên Lang làm gì nữa.

Đoàn Thiên Lang khẽ nheo mắt, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ băng hàn. Theo y, Lâm Phong hiện đang ở trong quân đội của y, dù là hộ vệ công chúa thì cũng nằm trong quyền kiểm soát của y, muốn làm gì thì làm đó. Đoàn Thiên Lang không ngờ Lâm Phong lại dám chống đối lời của y, quả là một kẻ ngông cuồng.

Lúc này mọi người đều kinh ngạc nhìn Lâm Phong, người này thật sự quá ngông cuồng, ngay giữa quân doanh mà dám chống đối chủ soái.

- Vương thúc, lời vừa rồi của Lâm Phong cũng không phải không có lý! Quân sĩ trên thành dù thấy quân ta hùng hậu vẫn tuân thủ quân lệnh nghiêm ngặt, chứng tỏ Thần Tiễn tư���ng quân trị quân nghiêm minh, sao có thể nói là có ý phản nghịch! Vương thúc nói vậy thật không thỏa đáng! Đoàn Hân Diệp đứng một bên cũng mở miệng, nhưng lại công khai thiên vị Lâm Phong, khiến mọi người xung quanh đều kinh ngạc.

Đoàn Thiên Lang thản nhiên nói: - Công chúa điện hạ, không phải lời ta nói có thỏa đáng hay không, mà chỉ riêng việc Lâm Phong dám nói lời đại nghịch bất đạo như vậy là ta đã phải trị tội hắn rồi.

- Trị tội ta? Ngươi muốn trị tội ta vì lẽ gì? Lâm Phong cười lạnh. Lúc này hắn đã hiểu được Đoàn Thiên Lang và Nhị hoàng tử Đoàn Vô Nhai xem ra không cùng trận doanh, nếu không thì cũng không đến mức lại động thủ với Lâm Phong trước. Nên biết rằng trước khi bọn họ xuất chinh, Nhị hoàng tử còn cố ý dặn dò, chỉ có Đoàn Hân Diệp mới có thể động đến Lâm Phong.

- Không tuân quân lệnh, đó là tội đại nghịch bất đạo! Đoàn Thiên Lang lạnh lùng nói.

- Đại nghịch bất đạo? Lâm Phong trừng mắt nhìn Đoàn Thiên Lang: - Vậy ngươi định xử trí ta ra sao?

- Nể mặt Công chúa điện hạ, tội chết ta không truy cứu, nhưng tội sống khó thoát! Ta sẽ giam ngươi lại, sau đó thỉnh cầu bệ hạ để bệ hạ định đoạt tội trạng của ngươi!

- Nực cười! Lâm Phong lạnh lùng đáp lại rồi quay sang nói với Đoàn Hân Diệp: - Công chúa, không phải Lâm Phong ta không muốn bảo vệ công chúa, chính là Đoàn Thiên Lang này không dung thứ được cho ta, Lâm Phong xin cáo từ.

Nói xong, Lâm Phong thúc Long Câu phi ra phía trước, cất cao giọng nói với mọi người xung quanh: - Ai nguyện ý theo ta thì hãy bước ra.

- Ta muốn xem ai dám bước ra. Đoàn Thiên Lang cười khẩy một tiếng, tên này quả là có gan lớn, hay là muốn tìm đường chết?

Nhưng Đoàn Thiên Lang vừa nói xong thì đã có rất nhiều người thúc ngựa tiến lên. Mộng Tình, Liễu Phỉ, Vấn Ngạo Tuyết, Viên Sơn, Đoàn Phong, còn có Bá Đao dẫn theo ba mươi hai người đeo mặt nạ đồng, tất cả đều tiến lên. Một trận doanh lớn mạnh như vậy khiến Đoàn Thiên Lang kinh ngạc, y không ngờ Lâm Phong lại có nhiều đồng bạn đến thế.

- Công chúa, không phải Lâm Phong ta không muốn bảo vệ người, chính là Đoàn Thiên Lang mượn việc công để báo thù riêng, vốn không dung thứ cho ta, xin công chúa bảo trọng!

Lâm Phong nói xong liền thúc Long Câu phi nhanh đi, lại phi thẳng tới cửa thành kia với tốc độ cực nhanh.

Những người khác đều theo sát phía sau Lâm Phong, khiến cho mọi người đều nheo mắt dõi theo, ai nấy đều thấy Lâm Phong thật quyết đoán.

- Cung tên! Đoàn Thiên Lang quát lên, sát khí tỏa ra bốn phía. Chỉ trong chốc lát, những giáp sĩ ở phía trước đồng loạt bước ra hai bước, nhanh nhẹn gỡ cung tên trên lưng xuống, giương cung cài tên.

Đám Lâm Phong ai nấy đều căng thẳng, ngựa vẫn phi nhanh như trước, nhưng người đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận chiến.

- Tất cả dừng tay cho ta! Đúng lúc này, một tiếng quát giận dữ vang vọng, chính là Đoàn Hân Diệp vẫn luôn dịu dàng thùy mị kia.

- Công chúa điện hạ, đây là quân lệnh, bọn chúng không tuân quân lệnh, đáng chết! Đoàn Thiên Lang trừng mắt nhìn Đoàn Hân Diệp, lạnh lùng nói, câu "tướng ở ngoài không chịu lệnh vua" được y diễn dịch vô cùng nhuần nhuyễn.

Nhất là khi vào chiến trường, Đoàn Thiên Lang đã hoàn toàn gạt Nhị hoàng tử Đoàn Vô Đạo sang một bên, quyết đòi giết đám người Lâm Phong.

- Thiên Lang Vương thật quyết đoán. Mọi người thầm nghĩ, đám Nguyệt Thiên Thần cũng nở nụ cười mãn nguyện, việc bọn chúng không dám làm, Thiên Lang Vương lại thay chúng thực hiện.

- Quân lệnh? Đoàn Hân Diệp khẽ giận dữ, không ngờ Đoàn Thiên Lang lại cả gan đến thế.

- Hôm nay ai dám bắn ra dù chỉ một mũi tên, Đoàn Hân Diệp ta sẽ lập tức giết chết kẻ đó, xem Thiên Lang Vương có thể bảo vệ các ngươi khỏi ta hay không? Đoàn Hân Diệp quát lên.

Đám giáp sĩ kia thầm run sợ trong lòng, vô cùng khó xử.

Đúng vậy, nếu Đoàn Hân Diệp muốn giết bọn họ ngay tại chỗ thì bọn họ dù có thể chiến cũng không dám chiến. Một khi bọn họ làm tổn thương Đoàn Hân Diệp, Đoàn Thiên Lang chắc chắn sẽ không chút do dự mà đánh chết bọn họ.

Đoàn Hân Diệp khác với Lâm Phong, nàng là một Công chúa cao quý, Thiên Lang Vương dù có to gan lớn mật đến đâu cũng không dám để nàng xảy ra bất trắc gì.

Đoàn Thiên Lang cũng sững sờ, không ngờ Đoàn Hân Diệp lại muốn giúp Lâm Phong đến thế.

Trong th��i gian ngắn ngủi này, đám người Lâm Phong đã cưỡi ngựa đi rất xa, chốc lát đã đến gần thành Đoạn Nhận. Giờ phút này, dù có bắn tên cũng chẳng thể làm gì được đám người Lâm Phong nữa.

- Ta là Lâm Phong, xin các huynh đệ mở cửa thành. Lâm Phong hô lớn với tướng sĩ trên cửa thành.

Những người đó thấy rõ Lâm Phong thì đều mỉm cười vui vẻ, cất cao giọng hô: - Là Lâm Phong thiếu gia, mở cửa thành!

- Lâm Phong thiếu gia, tiểu thư nhà ta có khỏe không? Quân sĩ trên cửa thành hỏi, lúc này đã thấy Liễu Phỉ bên cạnh Lâm Phong cởi mũ giáp, để lộ dung nhan xinh đẹp.

- Tiểu thư, người đã về rồi! Những người kia hưng phấn hô vang. Mà lúc này, tiếng cửa thành ầm ầm mở ra, đám người Lâm Phong thúc ngựa phi vào, chỉ một lát đã vào hết bên trong cửa thành.

Cảnh này khiến cho đám quân sĩ đằng xa ngơ ngác nhìn nhau. Đại quân của bọn họ cùng Thiên Lang Vương đến đây, mang theo quân lệnh đích thân của hoàng thượng, mà cửa thành lại không mở một tấc.

Nhưng Lâm Phong vừa đến một lát, chỉ một câu nói đã khiến quân sĩ trên cửa thành lập tức mở cửa thành.

- Chủ soái, bọn chúng không coi ai vào đâu cả, chi bằng chúng ta trực tiếp xông vào? Phía sau Thiên Lang Vương, có kẻ đề nghị. Theo gã, bọn họ có nhiều cường giả Linh Vũ cảnh, cửa thành cũng chẳng hề cao, chỉ cần nhảy vài cái là có thể lên được. Nhưng nói chung bọn họ sẽ không làm thế. Xông lên cửa thành tức là có ý công thành, đến lúc đó song phương sẽ xảy ra xung đột vũ trang, một mất một còn.

Thiên Lang Vương quay đầu lại nhìn kẻ vừa nói một cái với ánh mắt sắc bén.

- Ta tới đây là để cùng Thần Tiễn t��ớng quân chống giặc ngoại xâm, há có thể cố ý gây hấn tranh chấp! Lui xuống!

- Vâng, thưa tướng quân. Nghe thấy tiếng quát của Đoàn Thiên Lang, người kia run rẩy lui về, trong lòng giận dữ nhưng không dám nói gì. Thiên Lang Vương nào giống đến để cùng chống địch? Đương nhiên lời này gã cũng chỉ dám giữ trong lòng.

- Truyền lệnh ba quân, nghỉ ngơi tại chỗ. Đoàn Thiên Lang ra lệnh, ngay sau đó người truyền lệnh lập tức truyền mệnh lệnh của Đoàn Thiên Lang ra ngoài. Nhất thời đám quân sĩ xao động, lòng đầy phẫn nộ.

Điều đáng giận là bọn họ đến giúp Liễu Thương Lan chống địch mà lại bị chặn ở ngoài thành, phải nghỉ ngơi trong bụi đất. Điều này khiến hảo cảm của bọn họ đối với Thần Tiễn tướng quân cũng tan biến rất nhiều. Bọn họ cũng không hiểu vì sao Thiên Lang Vương lại phải nén giận đến thế.

Lúc này đám người Lâm Phong đã vào trong thành, liếc mắt liền thấy thành Đoạn Nhận rất có trật tự chứ không hề hỗn loạn. Đồng thời Liễu Thương Lan cũng xuất hiện trước mặt bọn họ, mỉm cười bước đến.

- Lâm Phong, Ph�� Phỉ, các cháu đã đến rồi.

- Liễu thúc. Lâm Phong lên tiếng chào, nhưng hắn vẫn không thôi nghi ngờ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía xa.

- Tiểu Phong, cháu đang nhìn xem vì sao thành Đoạn Nhận ta vẫn bình an vô sự thế này sao? Cháu vẫn nghi ngờ vì sao ta ở đây mà không lên cửa thành, cũng không cho bọn họ vào thành sao? Liễu Thương Lan như là liếc mắt liền nhìn thấu tâm tư Lâm Phong, nói với hắn.

- Xin Liễu thúc chỉ giáo. Lâm Phong không hề phủ nhận.

Cười gượng một tiếng, Liễu Thương Lan nói: - Tiểu Phong, chắc chắn bọn họ nói cho cháu biết thành Đoạn Nhận bị Ma Việt tấn công, cần tiếp viện khẩn cấp nên mới tổ chức quân sĩ đến trợ trận đúng không?

- Chẳng lẽ không đúng? Nghe vậy, Lâm Phong giật mình kinh hãi, hắn dường như đã nhận ra điều gì đó.

Mà nụ cười trên khuôn mặt Liễu Thương Lan lại càng thêm miễn cưỡng, sắc mặt lại có thêm chút lạnh lùng.

- Thành Đoạn Nhận vô cùng bình yên, chưa từng gặp phải nguy hiểm nào! Bọn họ không phải đến trợ trận mà là đến đoạt quyền, hoàng gia đúng là không nhịn được nữa mà ra tay với ta.

Phiên bản chuyển ngữ này được Truyen.free độc quyền thực hiện, kính mong quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free