Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 178:

Kiếm lơ lửng trên Thiên Thư, đó là một thanh kiếm hủy diệt màu đen.

Tuy chỉ là ảo ảnh, nhưng khi nhìn thấy thanh kiếm này, Lâm Phong cảm thấy trái tim mình đập thình thịch không ngừng.

Đây mới thực sự là kiếm, yên lặng, sắc bén, đầy ngạo nghễ. Kiếm ý của nó là chiến, là tiêu diệt, phá hủy tất thảy vạn vật, dường như không gì có thể ngăn cản được. Kiếm ở đó, vạn vật đều diệt vong.

Lâm Phong chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ là ảo ảnh của một thanh kiếm mà lại có thể khiến lòng người rung động đến vậy, giống như sinh ra để hủy diệt, tồn tại để chiến đấu.

- Nếu ta lĩnh ngộ được kiếm ý của kiếm ảnh này, tất có thể người kiếm hợp nhất, người tức là kiếm, kiếm xuất ra là ta xuất ra, hủy diệt tất cả.

Một ý nghĩ vô cùng chân thật bỗng nảy ra trong đầu Lâm Phong. Hôm nay tuy hắn sử dụng kiếm, và nhiều người thấy điều đó thật lợi hại, nhưng nhìn thấy thanh kiếm này, Lâm Phong mới nhận ra rằng hắn còn chưa được coi là một kiếm tu chân chính. Chỉ khi lấy kiếm làm chính bản thân mình, hắn mới có thể bước đến cảnh giới ấy, mới được xem là một kiếm tu đích thực.

Hít một hơi thật sâu rồi thở ra, nói ra thì dài dòng nhưng đó chỉ là một ý niệm thoáng qua trong tâm trí Lâm Phong, tất cả đều diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy lúc này Lâm Phong nhắm mắt lại, đứng bất động ở đó, như thể đang bị trọng thương, lại như đang tích lũy thế lực.

Tất cả đều muốn xem Lâm Phong sẽ chiến đấu ra sao trong một trận chiến không chút tiếc nuối với Hắc Ma.

Không ai nghi ngờ quyết tâm của Lâm Phong, bởi lẽ lúc này trên người hắn lại tỏa ra một luồng kiếm ý lạnh thấu xương. Điều càng khiến người ta khiếp sợ hơn là Lâm Phong dù nhắm mắt lại nhưng luồng chiến ý này vẫn điên cuồng tăng lên, càng lúc càng mạnh mẽ.

Ngoài chiến ý ra thì còn có khí tức hủy diệt tràn ngập.

- Một nam nhi với tính cách thật kiên cường, thật kiêu ngạo!

Mọi người thầm nghĩ, đến thời khắc này mà Lâm Phong vẫn còn có chiến ý như thế, thật khó tin.

Nhưng lúc này, trên khán đài, Vũ Cừu và người cầm đầu Nhiếp gia đều nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không đúng chút nào. Chiến ý của Lâm Phong không thể nào mạnh lên như vậy, mà vẫn còn không ngừng tăng lên. Ngay cả khi Lâm Phong ở thời kỳ cường thịnh cũng không có chiến ý và khí hủy diệt mênh mông hùng mạnh đến thế.

- Hắn đang lĩnh ngộ!

Hai người đột nhiên nhận ra, sững sờ tại chỗ. Trong trận chiến vừa rồi, Lâm Phong lại lĩnh ngộ?

Nhị hoàng tử Đoàn Vô Nhai và Long Đỉnh cũng nhìn chăm chú vào Lâm Phong, cảm giác được chiến ý ngày càng mạnh mẽ kia, hai người đều có những tâm tư riêng.

Lĩnh ngộ, ngay tại thời điểm mấu chốt này mà Lâm Phong lại lĩnh ngộ.

- Ngạn nhi, mau giết nó.

Lúc này, người cầm đầu Nhiếp gia mở miệng hô to, khiến Hắc Ma đang nhìn chằm chằm Lâm Phong kia hơi khựng lại, rồi y lại một lần nữa bước tới phía Lâm Phong.

Rầm!

Khí tức kinh khủng hung mãnh từ trên người Lâm Phong bùng nổ, chiến ý vô tận và tịch diệt ý kia như hòa làm một với khí tức của Lâm Phong, chỉ trong chốc lát đã phóng thích ra ngoài. Xung quanh thân thể Lâm Phong, một luồng kình phong tự nhiên kéo đến, bộ quần áo rách rưới trên người hắn không gió mà bay phất phới, trông vô cùng tiêu sái.

- Đột phá rồi!

Mọi người đều trợn tròn mắt nhìn Lâm Phong, hắn lĩnh ngộ trong chiến đấu, cũng đ��t phá trong chiến đấu.

Hắc Ma thấy vậy thì sắc mặt thay đổi, chỉ giây lát đã bước đến trước người Lâm Phong, giơ chưởng lực mang theo ngọn lửa màu đen đánh tới hắn.

Mà cũng đúng lúc này, Lâm Phong đột nhiên mở mắt ra, ánh sáng rực rỡ chói mắt khiến Hắc Ma hơi nhắm lại. Đến lúc y mở mắt ra thì chưởng lực đã đánh vào không khí, Lâm Phong đã đứng cách y mười mét.

Nhìn đôi mắt Lâm Phong, Hắc Ma bỗng thấy lòng phiền chán, đã không còn khí thế điên cuồng thẳng tiến không lùi nữa.

Lâm Phong khi ở Linh Vũ cảnh tầng năm đã mạnh đến vậy, suýt chút nữa là lấy mạng hắn. Vậy sau khi đột phá tới Linh Vũ cảnh tầng bảy rồi thì Lâm Phong sẽ khủng bố đến mức nào?

- Ngươi đã thua.

Nhìn Hắc Ma, Lâm Phong thản nhiên nói.

- Ngươi đã không dám đối mặt với ta, ngay cả dũng khí chiến đấu đều mất đi, lại thừa dịp ta còn chưa tỉnh mà phát động công kích với ta! Hắc Ma, nếu cách đây không lâu ta còn kính nể ngươi, thì bây giờ ngươi đã hoàn toàn là kẻ thất bại, ngươi đã không còn tư cách chiến với ta nữa.

Trong đôi mắt Lâm Phong tràn ngập vẻ bá đạo bễ nghễ, chiến ý dừng trên đỉnh cao, áp chế tất cả.

Hắc Ma chấn động, nhìn chằm chằm Lâm Phong mà không nói lời nào. Thực tế cũng đúng như lời Lâm Phong nói, tâm của Hắc Ma quả thực đã dao động, mất đi cái khí thế phá hủy tất cả vừa rồi. Một kiếm mà Lâm Phong đâm vào trong cơ thể y đã đánh tan tự tin của y, hủy diệt niềm kiêu ngạo của y.

- Ngạn nhi, nó đang làm hỏng chiến ý của con đó, đừng mắc mưu.

Trên khán đài, người Nhiếp gia lại nhắc nhở một tiếng khiến Hắc Ma sửng sốt, ngay sau đó y lại thấy Lâm Phong nở nụ cười đầy mỉa mai.

- Cho dù ta có cố làm hỏng chiến ý của ngươi hay không, nhưng ngươi không thể không thừa nhận là vừa rồi ngươi đã dao động, chỉ cần điểm đó là đủ.

Nói xong, Lâm Phong bước tới, cho dù là chiến ý hay khí tịch diệt thì đều điên cuồng trỗi dậy.

- Kiếm!

Lâm Phong khẽ quát một tiếng, nhất thời ảo ảnh một thanh kiếm lơ lửng trong tay hắn. Kiếm này màu đen, là thanh kiếm chiến đấu, thanh kiếm hủy diệt.

- Nguyên khí ngưng vật!

Mọi người đều chấn động, sao Lâm Phong có thể làm được nguyên khí ngưng vật? Chỉ có cường giả Huyền Vũ cảnh phóng thích ra chân nguyên hùng mạnh mới có thể ngưng kiếm, chém giết kẻ địch.

Lâm Phong dù đã đột phá nhưng vẫn là Linh Vũ cảnh tầng sáu mà thôi, sao có thể làm nguyên khí ngưng vật được?

- Không đúng, đây không phải là nguyên khí ngưng vật mà là một loại võ kỹ của hắn, hoặc có thể nói là một loại lĩnh ngộ.

Trên khán đài, có một số cường giả hiểu ra, không nhịn được mà khiếp sợ. Dù không phải là nguyên khí ngưng vật nhưng thứ này còn đáng sợ h��n. Chỉ dựa vào lĩnh ngộ mà không dựa vào Vũ Hồn lại có thể huyễn hóa ra thanh kiếm hư ảo, thậm chí trên thân kiếm vẫn có khí hủy diệt lạnh thấu xương cùng chiến ý. Nếu chờ một ngày Lâm Phong có thể chân chính làm nguyên khí ngưng vật, huyễn hóa ra thanh kiếm thực chất, như vậy uy lực sẽ cực kỳ đáng sợ.

Lâm Phong cũng cảm giác được khuyết điểm của thanh kiếm này. Dựa vào chút lĩnh ngộ nên dù hắn có huyễn hóa ra sơ hình của thanh kiếm lơ lửng trên Thiên Thư, nhưng vẫn còn rất kém, thực lực và lĩnh ngộ của hắn đều chưa đủ.

Tia sáng lóe lên, Lâm Phong rút thanh nhuyễn kiếm bên hông ra. Thanh kiếm hư ảo kia cùng thanh nhuyễn kiếm này hòa làm một, chiến ý hừng hực và tịch diệt ý tràn ngập trời đất.

- Hắc Ma, hãy tiếp một kiếm của ta.

Nói xong, thân thể Lâm Phong lại hóa thành ảo ảnh.

Võ kỹ Địa cấp, Tuyệt Ảnh Sát.

Trên chiến đài, một ảo ảnh mơ hồ không rõ, chỉ có kiếm kia, kiếm ý bốc lên.

Hắc Ma nhìn chằm chằm thanh kiếm kia, một thanh kiếm trước nay chưa từng có, không hề rực rỡ khác thường gì, giống hệt với một kiếm đã đâm vào cơ thể y, nhưng lại mạnh hơn, kiếm ý mạnh hơn, chiến ý mạnh hơn, tịch diệt ý cũng mạnh hơn.

Kiếm này dung hợp với võ kỹ Địa cấp Tuyệt Ảnh Sát, dung hợp với lĩnh ngộ Nhập Vi của Lâm Phong, còn dung hợp cả lĩnh ngộ với kiếm kia.

Nhìn kiếm này, Hắc Ma chợt thấy vô lực. Kiếm này nhìn như vô cùng bình thường, nhưng lại nhanh đến cực hạn, chỉ giây lát đã đến, đâm thẳng tới trái tim y.

- Hắc liên.

Hắc Ma hét lên, Vũ Hồn mênh mông lại lần nữa xoáy thành một bông hoa sen thật lớn trước người y, ngăn cản ở đó.

Nhưng khi kiếm của Lâm Phong đến, bông hoa sen lốc xoáy kia lập tức bị đâm xuyên qua, kiếm này chính là thanh kiếm tất sát.

- Không xong, Ngạn nhi gặp nguy.

Người cầm đầu Nhiếp gia thấy Lâm Phong đâm ra kiếm kia thì đứng dậy, không hề nghĩ nhiều mà phóng thẳng tới đài chiến đấu, nhanh tới mức tận cùng, đồng thời cũng thả ra khí thế vô cùng cường hãn, phủ xuống áp bách lên người Lâm Phong.

Với thực lực của gã, sao có thể không nhận ra uy lực của kiếm này khủng bố đến thế nào.

- Ta không có nhúng tay thì các ngươi cũng không được nhúng tay.

Cùng lúc đó, bóng hình thánh khiết kia bước ra hư không, với thế băng phong nhào thẳng tới người Nhiếp gia kia, khiến đối phương sắc mặt biến đổi, "Ngạn nhi nguy rồi!"

- Thứ tử, dừng tay cho ta.

Đúng khi kiếm của Lâm Phong xuyên qua vòng xoáy hoa sen kia, một âm thanh bá đạo trực tiếp vang lên trong tai hắn, khiến hắn chấn động.

Từng con chữ này, xin được ghi nhận là bản dịch độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free