(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 173:
Sáng sớm, mặt trời lên cao, bầu trời quang đãng không một gợn mây. Thiên Nhất học viện chìm trong ánh nắng ấm áp.
Lúc này, diễn võ trường của Thiên Nhất học viện đã tụ tập đông đảo người, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Điều khiến nhiều người bất ngờ hơn là, một đài chiến đấu đã được dựng lên ngay giữa diễn võ trường rộng lớn này, đồng thời một khán đài cũng đột ngột xuất hiện bên cạnh.
Khán đài này được dựng hoàn toàn từ những tảng đá lớn, cao chừng năm thước, kéo dài gần trăm mét. Trên khán đài đặt rất nhiều ghế đá, với hơn trăm chỗ ngồi, từ đây có thể nhìn rõ mọi diễn biến trên đài chiến đấu ở trung tâm diễn võ trường.
- Đang làm gì vậy nhỉ? Sao lại bày ra trận thế lớn đến thế này?
Ở trong diễn võ trường, có người thấy khán đài dựng cao kia thì không khỏi hoài nghi.
- Chẳng lẽ ngươi không biết hôm nay là ngày Lâm Phong ước chiến Hắc Ma sao? Thật không ngờ học viện lại đặc biệt xây dựng tòa chiến đài này cho trận chiến hôm nay.
Người bên cạnh líu lưỡi. Ở Thiên Nhất học viện, khiêu chiến vẫn thường xuyên diễn ra, nhưng rất hiếm khi thu hút sự chú ý của các cao tầng học viện. Trừ phi liên quan đến những đệ tử có thiên phú vượt trội, họ mới ngẫu nhiên đến xem, còn một cảnh tượng long trọng như hôm nay thì quả thực chưa từng có.
- Ha ha, xem ra ngươi vẫn chưa hiểu hết sự tình rồi.
Lúc này, một người khác bước tới, cười nói với người vừa dứt lời:
- Một thời gian trước, Lâm Phong từng đại náo Tù đấu trường của Bạch gia, giết chết người của đấu trường, cướp đi nô lệ, thậm chí còn đánh chết một cường giả Linh Vũ cảnh tầng bảy, khiến người của Bạch gia phải tới truy cứu tội. Mọi người đều biết đấy, khi người Bạch gia tới hỏi tội, ngoại trừ cường giả Huyền Vũ cảnh ra thì tất cả đều bị giết sạch. Tiếng tăm của Lâm Phong đã lan truyền khắp nơi từ đó.
- Sau đó, lại có lời đồn rằng, Lâm Phong đeo mặt nạ bạc tiếp tục đến Tù đấu trường, giết chết Bạch Trạch, rồi lại giết đệ tử Tuyết Nguyệt thánh viện là Mục Phàm, cướp đi Xích Diễm Ma Sư và mang bán đấu giá.
- Cái gì cơ? Ngươi nói người thần bí mang mặt nạ bạc kia cũng là Lâm Phong sao?
Hai người nghe xong thì kinh hãi, cả người run rẩy. Thế mà lại là Lâm Phong, sao có thể như vậy được?
- Ha ha, chuyện này không nhiều người biết, nhưng ta lại ngẫu nhiên hay được! Dù là thủ đoạn hay tính cách ngang tàng, người đó đều cực kỳ giống Lâm Phong, mười phần chính là hắn.
Người kia nở nụ cười đắc ý, tiếp lời.
- Từ khi trở về từ Thành Trung thành, Lâm Phong lại đến tầng thứ ba tháp tu luyện, giết chết Tổ Ninh, Kha Thành và Cung Luân, khiến ba tên Linh Vũ cảnh tầng sáu khác phải chạy trốn thê thảm như chó mất chủ vậy. Một mình hắn cướp tám căn phòng tu luyện hệ Tướng Tinh ở tầng thứ ba đó, không cho ai bước vào, vô cùng bá đạo. Có thể nói, nay tiếng tăm của Lâm Phong ở Thiên Nhất học viện là vô song, đám Linh Vũ cảnh tầng sáu đã không còn ai là đối thủ của hắn, cho dù là Hắc Ma cũng vậy.
- Thật lợi hại!
Hai người kia thì thầm. Giết chết võ tu Linh Vũ cảnh tầng bảy, lại dễ dàng đánh chết mấy người Linh Vũ cảnh tầng sáu như Tổ Ninh, một mình cướp được tầng thứ ba của tháp tu luyện... khó trách lại có lời đồn rằng Lâm Phong đã vượt qua Hắc Ma trong số mười vị cường giả của học viện! Xem ra trận chiến hôm nay sẽ vô cùng kịch tính đây!
- Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc dựng khán đài?
- Điều này nói ra thì khá phức tạp! Danh tiếng của Lâm Phong đang dần ngang bằng với Hắc Ma, thậm chí có người còn nói hắn đã vượt qua Hắc Ma rồi! Thân là một trong mười vị đệ tử mạnh nhất Thiên Nhất học viện, Hắc Ma sao có thể thờ ơ? Một người tâm cao khí ngạo như y tất phải dùng thực lực hung hãn của mình để chứng minh. Bởi vậy, Hắc Ma đã chủ động tuyên truyền mọi chuyện ra ngoài. Lần này, người của gia tộc y cũng sẽ tới, Hắc Ma muốn dùng trận chiến này để phô trương thanh thế đó.
- Ngoài ra, Lâm Phong hai lần đến Tù đấu trường kia không chỉ đắc tội Bạch gia, hắn còn từng đánh một thanh niên mang họ Vũ. Không chỉ vậy, lần thứ hai đến Tù đấu trường, Lâm Phong còn đắc tội người của Tuyết Nguyệt thánh viện, và trong số đó cũng có một người họ Vũ. Nghe nói lần này hai vị thanh niên họ Vũ đó sẽ đích thân đến xem, đồng thời Bạch gia và người của Tuyết Nguyệt thánh viện cũng sẽ có mặt.
Người này vừa dứt lời, những người khác đều chấn động.
Bạch gia, Tuyết Nguyệt thánh viện, gia tộc của Hắc Ma cùng với người họ Vũ đều muốn đến Thiên Nhất học viện để xem trận chiến này!
Một trận thế hùng mạnh như vậy, hèn chi học viện lại phải dựng lên một khán đài để phục vụ trận chiến này. Thậm chí khán đài còn được dựng cao hẳn lên, xem ra là để dành cho những nhân vật lớn đó.
Vì vậy, mấy người này lại càng thêm chờ mong trận chiến kia, ánh mắt lóe lên những tia sáng đầy hưng phấn.
Mặt trời dần lên cao, tin tức về việc người của Bạch gia, Tuyết Nguyệt thánh viện, gia tộc Hắc Ma và Vũ gia sẽ đến Thiên Nhất học viện để xem trận chiến giữa Hắc Ma và Lâm Phong nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Diễn võ trường của Thiên Nhất học viện đã chật kín người. Dù Hắc Ma và Lâm Phong không ước định thời gian chính xác, nhưng trận chiến đã được định vào hôm nay.
Lúc này, một bóng người xuất hiện bên cạnh diễn võ trường, đang chầm chậm bước tới.
Người này mặc một bộ trường bào màu đen, toát ra hơi thở âm lãnh. Đôi mắt y thâm thúy hắc ám, mỗi một bước chân đều vô cùng kiên định.
- Hắc Ma!
Thấy người đó, mọi người lập tức xôn xao. Quả nhiên, người đó chính là Hắc Ma.
Lúc này, Hắc Ma bước thẳng đến đài chiến đấu ở trung tâm diễn võ trường. Không lâu sau, y đã bước lên đài, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, hoàn toàn bất động, xem như không có ai xung quanh.
Chỉ cái tâm tính dửng dưng này cũng đủ khiến nhiều người cảm thấy mặc cảm. Nếu là bọn họ ngồi giữa đám đông, bị hàng ngàn ánh mắt nhìn chằm chằm, chắc chắn đã run sợ rồi, khó có thể giữ được sự bình thản như vậy.
Hắc Ma, xếp thứ mười trong Thập đại đệ tử của Thiên Nhất học viện, sở hữu thực lực Linh Vũ cảnh tầng sáu đỉnh phong, vũ hồn là Hắc Diễm. Ngay cả kẻ ở Linh Vũ cảnh tầng bảy cũng không dám giao chiến với y.
Chỉ có người từng giao chiến với Hắc Ma mới biết thực lực của y khủng bố đến mức nào. Tuy y xếp hạng mười, nhưng vài người xếp trước cũng không tùy tiện va chạm với Hắc Ma. Hắc Ma là một đối thủ vô cùng nguy hiểm.
Lúc này, từ đằng xa, rất nhi���u người đang bước tới. Những người này dường như chia thành vài phe phái lớn, người đi ở chính giữa là một nam tử trung niên mặc tử sam, phía sau y là hai gã thanh niên. Nếu Lâm Phong có mặt ở đây, chắc chắn hắn sẽ nhận ra hai người này, bởi một người từng bị hắn đánh cho một trận ở Tù đấu trường, còn người kia lại là đệ tử Tuyết Nguyệt thánh viện, kẻ đã sai Mục Phàm đi đấu với Xích Diễm Ma Sư.
Đám người đi sau ba người bọn họ rõ ràng là người của Bạch gia, trong đó có cả tên trung niên áo lam lần trước đến Thiên Nhất học viện hưng sư vấn tội nhưng rồi thảm hại bỏ chạy.
- Người của Vũ gia.
Mọi người đều giật mình. Người của Bạch gia đều đi theo phía sau nam tử mặc tử sam kia. Dù chưa từng gặp mặt bao giờ, nhưng mọi người đều biết rằng người này và hai gã thanh niên bên cạnh y chính là người của Vũ gia.
Vũ gia, một gia tộc hùng mạnh ngang hàng với hoàng thất, là chủ nhân đứng sau Thành Trung thành. Dù là Tù đấu trường hay phòng đấu giá, mọi thứ đều do Vũ gia định đoạt.
Ở Hoàng thành, ngoài hoàng thất, Nguyệt gia và Vạn Thú môn ra, không có thế lực nào có thể chống lại Vũ gia. Hơn nữa, nay Nguyệt gia lại gần như không can dự vào chuyện bên ngoài, nên Vũ gia càng thêm như mặt trời ban trưa, rực rỡ chói mắt.
Mà bên trái đám người Vũ gia là một đám người mặc trang phục màu vàng, trên quần áo đều thêu hai chữ cực lớn: Thánh Viện!
Bọn họ rõ ràng là người của Tuyết Nguyệt thánh viện.
Bên phải lại là một đám nam tử mặc đồ đen sì, ai nấy đều lạnh lùng, trên người tản ra hơi thở âm lãnh.
Nhiếp gia là một gia tộc khá đặc thù ở Hoàng thành này. Tuy không có sức ảnh hưởng lớn như Vũ gia, nhưng không ai dám khinh thường Nhiếp gia. Gia tộc bọn họ không có lấy một kẻ yếu kém.
Khi những người này sải bước tới diễn võ trường, toàn bộ diễn võ trường dường như bị một luồng khí thế khổng lồ đè ép, tạo ra áp lực nặng nề, khiến đám người đứng xem cũng dần chìm vào yên tĩnh.
- Chư vị đến Thiên Nhất học viện này, Long mỗ không thể nghênh đón từ xa, xin thứ lỗi!
Trong không gian vang lên một giọng nói, một bóng người lăng không bư���c tới, chỉ giây lát đã xuất hiện trên không trung trước mặt đám người Vũ gia, rồi lập tức hạ xuống.
Nam tử mặc tử sam của Vũ gia nhìn Phó viện trưởng Long, trong lòng cảm thấy không vui.
- Phó viện trưởng Long thật khí phái, thật khí thế!
Nam tử mặc tử sam nhàn nhạt đáp lời, hiển nhiên là ám chỉ đối phương dám lăng không bước tới, không chút lễ phép với bọn họ.
- Ha ha, Vũ Tam gia vẫn hiên ngang hùng dũng như trước, có thể sánh ngang với khí thế của Long mỗ rồi.
Phó viện trưởng Long đáp lại rồi chỉ vào khán đài cách đó không xa, nói:
- Hôm nay chư vị tới xem trận chiến, xin mời!
Nam tử mặc tử sam kia hừ lạnh một tiếng, rồi bước đến khán đài.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, giữ trọn vẹn tinh hoa của nguyên tác.