Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 163:

Lão giả thấy mọi người phấn khởi, liền cất tiếng nói:

- Được, vậy thì giá khởi điểm của Xích Diễm Ma Sư là năm trăm nguyên thạch trung phẩm, giờ bắt đầu buổi đấu giá.

- Oa!

Vừa dứt lời, tiếng huyên náo bị kìm nén trong phòng đấu giá lập tức bùng nổ. Lập tức có người đứng bật dậy, lớn tiếng hô:

- Một nghìn nguyên thạch trung phẩm!

- Một nghìn hai trăm nguyên thạch trung phẩm.

- Ta ra một nghìn năm trăm nguyên thạch trung phẩm.

Nhiều người liên tục ra giá, nhưng bọn họ đều hiểu đây mới chỉ là khởi đầu, Xích Diễm Ma Sư lẽ nào lại chỉ được bán với giá một hai nghìn nguyên thạch trung phẩm.

Lâm Phong thản nhiên ngồi trong đình đài, hắn đã tự đánh giá thấp giá trị của Xích Diễm Ma Sư. Nhưng sau khi cạnh tranh để mua Bá Đao, hắn mới hiểu được, Xích Diễm Ma Sư sẽ có cái giá cao ngất trời hơn nhiều.

Cô gái ngồi bên cạnh thú vị quan sát Lâm Phong, đôi mắt dưới lớp mặt nạ màu bạc kia vẫn bình tĩnh như trước.

- Thiếu gia, về sau tiện xưng hô với ngài ra sao?

Thiếu nữ hỏi Lâm Phong.

- Xưng hô?

Lâm Phong nháy mắt, thản nhiên nói:

- Cứ gọi ta là Phong thiếu.

- Phong thiếu gia, thiếp là Y Tuyết.

Thiếu nữ ngọt ngào đáp lời. Lâm Phong khẽ gật đầu, chỉ trong chốc lát Xích Diễm Ma Sư đã lên tới giá ba nghìn nguyên thạch trung phẩm, có lẽ nó sẽ nhanh chóng đạt đến cái giá của Bá Đao.

Phía sau Lâm Phong, tên thanh niên họ Mông kia lạnh lùng liếc nhìn Lâm Phong một cái, cười mỉa.

Hắn đứng dậy đi đến lan can của khu khách quý, nói:

- Hôm nay, con Xích Diễm Ma Sư này Mông Thông ta nhất định phải có được, mong các vị nể tình không tranh giành với ta, sau này chúng ta sẽ là bằng hữu. Nếu các vị dám tranh giành, cuối cùng không tranh được mà ngay cả bằng hữu cũng không làm được, như vậy sẽ không hay chút nào.

Nghe Mông Thông nói vậy, mọi người đều sững sờ, tên này lại lấy quyền thế uy hiếp người khác. Lời của hắn không nghi ngờ gì nữa là đang uy hiếp mọi người, muốn làm bạn hay làm kẻ địch, các ngươi cứ lựa chọn!

Mọi người trầm mặc nhìn Mông Thông, nhưng nghĩ đến đối phương ở khu khách quý mà lại mang họ Mông, nên không ai dám nói thêm lời nào.

Hoàng thành này chỉ có một vị quý tộc mang họ Mông!

- Giờ ta ra ba nghìn lẻ một nguyên thạch trung phẩm.

Mông Thông cười mỉa, liếc qua Lâm Phong, dám cướp đồ hắn muốn thì hắn cũng khiến hắn không thể trả nổi số nguyên thạch đã bỏ ra để mua Bá Đao.

Trên đài cao kia, vị lão giả rất không vui liếc Mông Thông một cái, tên này càng làm vậy, càng khiến lão khó chịu.

- Xích Diễm Ma Sư là của ta!

Ngay khi Mông Thông đang đắc ý, một giọng nói đầy khí phách vang lên:

- Bốn nghìn nguyên thạch trung phẩm.

- Kẻ nào dám!

Sắc mặt Mông Thông tối sầm lại, không ngờ hắn vừa đắc ý thì đã có kẻ không nể mặt, khiến hắn vô cùng khó chịu.

Mông Thông quét mắt nhìn quanh tìm kẻ vừa lên tiếng.

- Là ta.

Giọng nói lạnh lùng bá đạo kia lại vang lên lần nữa, lập tức một người chậm rãi đứng thẳng dậy, người này có mái tóc vàng óng ánh, ngay cả đôi mắt cũng lóe lên ánh sáng màu vàng, trông vô cùng yêu dị.

Nhìn người kia, nhiều người đều kinh hãi, chính là hắn!

- Cuồng Sư!

Mông Thông híp mắt lại.

- Ngươi muốn gì?

Cuồng Sư nhìn lên khu khách quý, lạnh lùng nói.

Mông Thông hơi khựng người, sắc mặt cứng đờ:

- Ha ha, thì ra là cao đồ của Vạn Thú môn! Ngươi đã muốn đấu giá thì ta nể mặt ngươi, sẽ không tranh giá với ngươi nữa.

Cuồng Sư lập tức quay người, không thèm để ý đến Mông Thông, khiến Mông Thông càng thêm khó chịu, mặt mũi của hắn xem như mất sạch.

- Phì!

Một tiếng cười châm biếm đột nhiên vang lên, trong không gian yên tĩnh này nghe khá chói tai. Mông Thông lạnh lùng quay người lại, nhìn Lâm Phong.

- Ngươi cười cái gì?

- Ta cười kẻ nào đó, nói chuyện còn thối hơn cả phân.

Lâm Phong châm chọc nói. Tên Mông Thông này cách đây không lâu còn vô cùng kiêu ngạo, bắt người khác không được tranh giành với hắn, nhưng vừa thấy Cuồng Sư thì lập tức rút lui, biết mình không thể tranh nổi, lại còn nói là nể mặt người khác, quả là buồn cười đến cực điểm.

Vạn Thú môn, một trong những thế lực mạnh nhất nước Tuyết Nguyệt, tọa lạc ngay trong Hoàng thành, vô cùng lợi hại. Mông Thông tuy có thân phận phi phàm, nhưng thấy người của Vạn Thú môn thì lập tức rút lui.

Lúc này, sắc mặt Mông Thông đã âm trầm đến cực điểm, hôm nay hắn bị Lâm Phong hạ nhục, vốn muốn từ trận đấu giá Xích Diễm Ma Sư này để lấy lại chút thể diện, ai ngờ vừa mới dùng thân phận để trấn áp đám người khác thì lại gặp phải Cuồng Sư.

Mà Lâm Phong lại dùng lời nhục nhã hắn, Mông Thông hôm nay đã mất sạch thể diện.

Nhưng những người khác không rảnh để ý đến tâm tình của hắn, vị lão giả cười nhạt, trên đài bán đấu giá cất lời:

- Bốn nghìn nguyên thạch trung phẩm, còn có giá nào cao hơn nữa chăng? Xích Diễm Ma Sư, Huyền yêu trong tương lai, thậm chí còn có thể trở thành Thiên yêu hủy thiên diệt địa, khi đó có thể hoành hành khắp Tuyết Nguyệt quốc không chút cố kỵ, xưng vương xưng bá.

- Bốn nghìn năm trăm nguyên thạch trung phẩm.

Vị lão giả vừa dứt lời thì lại có người tăng giá. Tuy bọn họ hiểu rằng mình không thể cạnh tranh được với Cuồng Sư, nhưng dù sao cũng phải thử một phen, bởi vì đây chính là Xích Diễm Ma Sư.

- Năm nghìn nguyên thạch trung phẩm.

Cuồng Sư mặt không đổi sắc, chỉ cần thứ gì hắn đã định đoạt thì nhất định sẽ đạt được, đây cũng là lý do vì sao Mông Thông từ bỏ tranh giá, bởi vì hắn hiểu rõ tính cách của Cuồng Sư.

- Sáu nghìn nguyên thạch trung phẩm.

Một lão già mặc áo bào đen cắn răng ra giá.

- Một vạn nguyên thạch trung phẩm.

Cuồng Sư bình tĩnh thốt ra cái giá khiến mọi người khiếp sợ, một vạn nguyên thạch trung phẩm, hắn thậm chí còn không hề nhíu mày.

- Bảo sao mọi người nói Vân Hải tông là một trong những thế lực nhỏ bé nhất Tuyết Nguyệt quốc này, xem ra lời này không sai chút nào.

Lâm Phong thầm cảm thán, Vân Hải tông quả thực bị bỏ lại quá xa, chỉ riêng về tài nguyên đã có thể thấy rõ. Một Thiên Nhất học viện không có danh tiếng gì đã có bốn đại địa mạch nguyên khí lớn, Vân Hải tông lại không hề có. Vạn Thú môn, mỗi một đệ tử đều có thể tùy tiện đưa ra cái giá trên trời một vạn nguyên thạch trung phẩm, mà Vân Hải tông ngày đó thì nguyên thạch hạ phẩm đã là cực kỳ quý giá, hoàn toàn không thể nào sánh bằng.

- Một vạn một nghìn nguyên thạch trung phẩm.

Lão già mặc áo bào đen kia rít ra mấy chữ này với vẻ mặt khó coi, nay thực lực của ông ta đã đạt tới bình cảnh, cần phải nhờ đến năng lực của yêu thú.

- Một vạn năm nghìn nguyên thạch trung phẩm.

Cuồng Sư lại cất tiếng nói. Mọi người đều khiếp sợ, rồi lại cười khổ, quả nhiên không ai có thể tranh được với người này. Một vạn năm nghìn nguyên thạch trung phẩm, rất nhiều gia tộc còn không thể lấy ra được, huống chi là một người. Không ai đấu giá thêm nữa.

Cuối cùng, với cái giá một vạn năm nghìn nguyên thạch trung phẩm, Cuồng Sư đã đấu giá thành công Xích Diễm Ma Sư.

Lâm Phong nở nụ cười thản nhiên, cái giá này khiến hắn vô cùng hài lòng, mà chuyện hắn hứa giảm một trăm nguyên thạch trung phẩm thì không còn ai chú ý nữa. Lâm Phong thật không ngờ hắn lại đấu giá được số tiền lớn khủng khiếp đến như vậy.

Hắn nghĩ rằng con Xích Diễm Ma Sư này đấu giá được ba bốn nghìn nguyên thạch trung phẩm đã là không tệ rồi.

Cùng Y Tuyết đi đến hậu trường, có người từ sau tấm màn che thứ hai đi ra, đưa một đống nguyên thạch trung phẩm đến trước mặt Lâm Phong.

- Đây là một vạn nguyên thạch trung phẩm, là của ngươi, ngươi hãy kiểm kê xem.

Vị lão giả nói với Lâm Phong. Hắn mỉm cười, một vạn nguy��n thạch trung phẩm, nhiều hơn dự đoán của hắn rất nhiều.

Nhận lấy nguyên thạch, một vầng sáng lóe lên, số nguyên thạch này liền biến mất không dấu vết. Cảnh này khiến vị lão giả kinh ngạc liếc nhìn Lâm Phong một cái.

- Xem ra lão hủ đã hoa mắt rồi.

Lão ta nhìn chằm chằm mặt nạ màu bạc của Lâm Phong, lão cố ý mang nhiều nguyên thạch trung phẩm như vậy ra là để gây khó dễ cho Lâm Phong, lại không ngờ Lâm Phong có được trữ vật giới chỉ.

Trữ vật giới chỉ không phải là thứ mà người bình thường có được, Lâm Phong không hề đơn giản.

Dưới lớp mặt nạ kia, Lâm Phong cười nhạt, không trả lời. Lão ta cũng không hỏi nhiều, mà chỉ vào Bá Đao bên cạnh, nói:

- Từ nay về sau hắn là người của ngươi, tùy ngươi xử lý.

Lúc này lão ta lại có chút tò mò, Bá Đao, một võ tu có tu vi Linh Vũ cảnh tầng sáu, nắm giữ đao thế, không biết thực lực Lâm Phong thế nào, có thể hàng phục được tên võ tu nô lệ này không.

- Đi theo ta.

Lâm Phong liếc Bá Đao một cái, thản nhiên nói, rồi lập tức bước ra ngoài.

Toàn bộ xiềng xích trên người Bá Đao đã được cởi ra, hắn mặt không đổi sắc đi theo Lâm Phong.

Ra khỏi phòng đấu giá một lúc lâu, Lâm Phong mới dừng lại, quay người nhìn Bá Đao cũng đã dừng bước, với sắc mặt lạnh lùng vô tình đó.

Khi võ tu nô lệ được cởi gông xiềng, không còn bị trói buộc, đương nhiên sẽ có suy nghĩ của riêng mình chứ không còn thành thật như trước nữa, dù sao thì bọn họ vẫn là con người!

Mọi tâm tư lời văn trong bản chuyển ngữ này, độc quyền thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free