(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 119:
- Xem ra sức hấp dẫn của Tuyết Nguyệt thánh viện đã vượt xa Thiên Nhất học viện rồi.
Giữa dòng người tấp nập, Lâm Phong đeo mặt nạ đồng, lặng lẽ quan sát, trong lòng thầm nhủ.
Mộng Tình và những người khác đều đứng cạnh Lâm Phong, thậm chí cả Vấn Ngạo Tuyết cùng Viên Sơn cũng đi theo hắn đến xem, muốn biết Tuyết Nguyệt thánh viện có thể náo nhiệt đến mức nào.
Tĩnh Vân nhìn chiếc mặt nạ đồng trên mặt Lâm Phong, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Nếu Lâm Phong đã đeo mặt nạ, rõ ràng là không muốn bị người khác nhận ra, không biết rốt cuộc hôm đó ở Vân Hải tông đã xảy ra chuyện gì.
Dần dần, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, từng vệt sáng rọi xuống đám đông, mang theo chút ấm áp.
- Kìa, bọn họ ra rồi, thật uy phong!
Ngay lúc đó, từng tiếng kinh hô liên tiếp vang lên. Mọi người hướng mắt nhìn đến, chỉ thấy một đoàn người oai phong lẫm liệt bước ra từ bên trong Tuyết Nguyệt thánh viện.
Đoàn người này tất thảy đều mặc trường bào màu trắng, trên đó thêu hai chữ "Tuyết Nguyệt" vô cùng tinh xảo, kết hợp với phục sức hài hòa, tạo nên một vẻ ngoài vô cùng bắt mắt.
Đoàn người này ước chừng vài trăm người, mỗi người đều còn rất trẻ. Bọn họ nhanh chóng đi ra ngoài cổng thánh viện, tiến đến trước quảng trường, bước lên bậc thang dẫn tới đài cao rộng lớn.
Những người này ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đám đông, mỗi ánh mắt đều mang theo chút thờ ơ cao ngạo. Bọn họ là những người đầu tiên được chỉ định vào Tuyết Nguyệt thánh viện, tụ tập về đây từ khắp nơi. Lúc này, đứng trên đài cao được mọi người ngước nhìn, quang vinh lẫy lừng, trong lòng không khỏi dấy lên cảm giác tự hào.
Lâm Phong nhìn những bóng người trên đài cao, đôi mắt ẩn sau tấm mặt nạ dần trở nên băng hàn, lạnh lẽo. Trong số những người đó, không ít kẻ hắn vô cùng quen thuộc.
- Lệnh Hồ Hà Sơn, Đồ Phu, Văn Nhân Nham.
Trước đây, ba kẻ này từng là rường cột của Vân Hải tông, được tông môn trọng vọng bồi dưỡng, được xem như những trụ cột vững chắc trong tương lai. Nhưng giờ đây, Vân Hải tông đã bị Đoàn Thiên Lang tiêu diệt, bọn chúng lại đứng trên đài cao, cùng Đoàn Thiên Lang chia sẻ vinh quang đó.
Hơn nữa, ngoài ba kẻ này, Lâm Phong còn nhìn thấy một vài đệ tử khác của Vân Hải tông. Bọn họ đều là những đệ tử có tên trong bảng xếp hạng Thạch Bích, đã đầu hàng Đoàn Thiên Lang, tìm lấy cơ hội giữ mạng sống cho bản thân.
Không chỉ Vân Hải tông, những tông môn lớn khác cũng đều có đệ tử trong đám người này, bao gồm cả hai người con của đại bá Lâm Phong là Lâm Thiên của Hạo Nguyệt tông và Lâm Hồng của Băng Tuyết sơn trang, đều có mặt tại đó.
- Ha ha, Lâm Duệ thúc, thúc xem Thiên Thiên và Hồng nhi hôm nay đã là đệ tử Tuyết Nguyệt thánh viện, vinh quang vô cùng, tương lai ắt sẽ làm nên nghiệp lớn, rạng danh Lâm gia ta, khiến Lâm gia ta trở thành gia tộc mạnh nhất thành Dương Châu, thậm chí thôn tính cả các gia tộc khác.
Lúc này, từ một chỗ nào đó giữa đám đông, đại bá của Lâm Phong, Lâm Bá Đạo đang cất tiếng sang sảng. Bên cạnh y có rất nhiều người của Lâm gia, ngay cả Thái Thượng trưởng lão Lâm Duệ cũng đã đến.
- Ừm, ta quả nhiên không nhìn lầm Thiên Thiên và Hồng nhi, sau này Lâm gia phải dựa vào hai đứa nó rồi.
Lâm Duệ đối với Lâm Bá Đạo vô cùng khách khí, bởi hiện giờ Lâm Bá Đạo có được hai đứa con như vậy, quả thực là con hơn cha cả nhà có phúc.
- Chỉ có điều Nạp Lan Hùng cũng đã tới, con gái lão ta là Nạp Lan Phượng cũng là đệ tử của Tuyết Nguyệt thánh viện, khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Lâm Bá Đạo lướt nhìn đến một chỗ nào đó giữa đám đông, ở đó cũng có một nhóm người từ thành Dương Châu, chính là người nhà của thành chủ Dương Châu, Nạp Lan Hùng.
- Hà tất phải để ý? Lâm gia chúng ta có hai người được vào thánh viện, bọn họ chẳng qua chỉ có một mình Nạp Lan Phượng. Dựa vào Phiên Phú Vũ Hồn của Thiên Thiên, lẽ nào lại sợ không bằng Nạp Lan Phượng?
Lâm Duệ thản nhiên nói. Quả nhiên, sau khi Lâm Bá Đạo nghe xong liền bật cười lớn, vô cùng sảng khoái.
Lúc này, cách chỗ bọn họ không xa, Lâm Phong có chút ngạc nhiên nhìn đám người Lâm Bá Đạo, không ngờ bọn họ cũng đã từ thành Dương Châu đến đây.
Đối với Lâm Bá Đạo và những người khác mà nói, bọn họ tất nhiên rất coi trọng thân phận đệ tử Tuyết Nguyệt thánh viện, cho rằng đó là một thân phận vô cùng cao quý, đáng để tự hào. Vậy mà bọn họ lại không hề biết, trong Lâm gia từng có một người hết lần này đến lần khác từ chối lời mời của Đoàn Thiên Lang, một lòng vì Vân Hải tông, liều mạng bảo vệ tông môn của mình, chỉ là người này đã bị Lâm gia bọn họ trục xuất khỏi gia tộc.
- Ha ha, hôm nay có thể có nhiều người đến Tuyết Nguyệt thánh viện như vậy, Đoàn mỗ vô cùng vinh hạnh!
Lúc này, một tiếng nói sang sảng từ xa vọng đến, chỉ thấy một bóng người đang tiến lại gần đài cao, nhanh chóng bước lên trên, đứng ở phía trước.
Hai người xuất hiện giữa kia, ngoài Đoàn Thiên Lang và Đoạn Hàn ra thì còn có thể là ai nữa?
- Xem ra tin đồn quả nhiên không phải giả, Tuyết Nguyệt thánh viện do Thiên Lang Vương trực tiếp quản lý.
Trong lòng đám đông thầm nghĩ, mấy hôm trước có tin đồn về việc sáng lập Tuyết Nguyệt thánh viện, rằng người lãnh đạo của học viện này có thể là Thần Tiễn Liễu Thương Lan, nhưng hôm nay cuối cùng lại là Thiên Lang Vương.
- Các vị ngàn dặm xa xôi tới đây, Đoàn mỗ ta cũng chỉ muốn nói ngắn gọn vài câu! Hôm nay là ngày khánh thành Tuyết Nguyệt thánh viện, mục đích là để chiêu mộ đệ tử. Phàm là thanh niên ưu tú có thực lực Linh Vũ Cảnh đều có thể báo danh. Sau đó sẽ lựa chọn ngay tại chỗ để xác định danh sách gia nhập Tuyết Nguyệt thánh viện. Võ kỹ công pháp Huyền cấp trung phẩm đều có thể tùy ý lựa chọn. Người có biểu hiện xuất sắc vượt trội, thậm chí có thể lựa chọn võ kỹ công pháp Huyền cấp thượng phẩm.
Thiên Lang Vương cao giọng nói, lập tức khiến rất nhiều người xao động. Công pháp Huyền cấp hoàn toàn không phải thứ dễ dàng có được, đặc biệt là công pháp võ kỹ Huyền cấp trung phẩm, phải trở thành đệ tử của tông môn lớn mới có thể đạt được, hoặc không thì cũng phải dùng một cái giá trên trời để đổi. Còn về công pháp võ kỹ Huyền cấp thượng phẩm thì lại càng không cần nói, cho dù là ở một vài môn phái lớn, cũng không thể dễ dàng đưa cho đệ tử tu luyện.
Lời này của Thiên Lang Vương rõ ràng cực kỳ hấp dẫn, chỉ là yêu cầu thực lực thấp nhất cũng phải là Linh Vũ Cảnh, quả nhiên không hổ danh Tuyết Nguyệt thánh viện.
- Ngoài ra, Đoàn mỗ còn một việc cần tuyên bố. Có hai người mà các vị rất muốn gặp mặt, cũng sẽ chính thức gia nhập Tuyết Nguyệt thánh viện vào hôm nay.
Đoàn Thiên Lang ra vẻ thần bí, khiến đám đông đều rộ lên ồn ào phỏng đoán. Người mà ai cũng muốn gặp? Sẽ là ai đây?
Hơn nữa, nghe ngữ khí của Đoàn Thiên Lang, chắc chắn hai người này cực kỳ phi phàm.
- Hai vị ra đây đi!
Đoàn Thiên Lang lớn tiếng nói, lập tức một luồng khí lạnh bao trùm khắp không gian.
- Lạc Tuyết công tử!
Đám đông vô cùng kinh ngạc, không ngờ lại là Lạc Tuyết công tử! Đệ tử mạnh nhất c���a Tuyết Nguyệt sơn trang, một trong số Bát Đại công tử, cũng đã gia nhập Tuyết Nguyệt thánh viện sao?
Ngay lúc mọi người còn đang bàng hoàng, một cơn cuồng phong gào thét thổi đến, bông tuyết bay lượn lung tung. Trên vòm trời cao, một chấm đen nhỏ hóa thành một bóng người, xuất hiện trong tầm nhìn của đám đông, bóng người này đang vươn cao sải cánh.
- Đại Bằng công tử!
Mọi con ngươi đều thu nhỏ lại, đám đông càng thêm chấn động. Đại Bằng công tử và Lạc Tuyết công tử không ngờ lại cùng gia nhập Tuyết Nguyệt thánh viện, đây quả thực là điều người ta không thể ngờ nổi.
Đại Bằng công tử Sở Triển Bằng chính là con trai của Sở Kình, Tông chủ Hạo Nguyệt tông. Y không ngờ lại trở thành đệ tử của Tuyết Nguyệt thánh viện.
- Thì ra Lạc Tuyết công tử và Đại Bằng công tử đến Hoàng Thành là để gia nhập Tuyết Nguyệt thánh viện.
- Chiêu này của Thiên Lang Vương thật lợi hại!
Đám đông đều đang bàn tán, ngày khánh thành Tuyết Nguyệt thánh viện quả nhiên có nhiều bất ngờ.
Lạc Tuyết công tử và Đại Bằng công tử lần lượt đáp xuống bên trái phải Đoàn Thiên Lang. Cảnh tượng này cũng có nghĩa là, từ nay về sau, Tuyết Nguyệt thánh viện đã có hai vị công tử, số lượng ngang bằng với Hoàng thất.
Đoàn Thiên Lang khẽ mỉm cười, giơ hai tay lên ra hiệu đám đông yên tĩnh lại.
- Giờ ta tuyên bố, Tuyết Nguyệt thánh viện chính thức mở cửa, Đoàn Thiên Lang ta làm Viện trưởng kỳ đầu tiên.
Giọng nói Đoàn Thiên Lang đều đều vang vọng, tựa như một cơn nước lũ cuộn chảy từ xa, chấn động màng nhĩ tất cả những người đang nghe.
- Đoàn Liệt, con cháu Đoàn thị, xin chúc mừng Tuyết Nguyệt thánh viện sáng lập.
Một tiếng nói lanh lảnh truyền đến. Trong đám đông, rất nhiều người đột nhiên chen lên, trong tay bê những hộp lễ màu vàng.
- Bạch gia, chúc mừng Tuyết Nguyệt thánh viện sáng lập.
- Chung gia, chúc mừng Tuyết Nguyệt thánh viện sáng lập.
- Cốc gia, chúc mừng Tuyết Nguyệt thánh viện sáng lập.
Từng tiếng nói liên tiếp vang lên. Giữa đám đông náo nhiệt, không ngừng có người đi ra, dường như đã chờ đợi từ trước. Chỉ trong chốc lát, quảng trường đã đứng ��ầy những người đến chúc mừng.
Khóe miệng Đoàn Thiên Lang nở một nụ cười tươi rói.
- Đoàn mỗ đa tạ ý tốt của các vị, xin nhận lễ!
Đoàn Thiên Lang vung tay lên, hào khí cao ngất, lập tức có người bước ra đón nhận lễ vật.
Toàn bộ nội dung dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, trân trọng cám ơn.