Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tuyệt Thế Vũ Thần - Chương 1085:

Cưỡng ép người hầu nô dịch đi đào Hoang thạch, nhưng Hoang thạch lại nằm dưới đáy Hoang hải, làm sao mà đào được? Chẳng phải là thập tử nhất sinh sao? Lâm Phong tăng tốc độ, rốt cuộc tới khu vực trung ương Cửu Long đảo, trực tiếp tới nơi ở của Đảo chủ Cửu Long đảo. Đây là một khu vực rộng lớn vô ngần, nơi chín con rồng xưng bá. Chín cái đầu rồng còn khổng lồ hơn cả bờ Hoang hải, mênh mông kiến tạo nên những bức tường thành hình rồng, vô cùng uy nghiêm, tựa như thế cửu long phun châu. Nghe nói trong tòa thành bảo Cửu Long to lớn này, mỗi một đoạn thành lũy yêu long đều có tác dụng riêng, còn thành lũy yêu long trung ương chính là nơi ở của Đảo chủ Cửu Long đảo. Lâm Phong lấy Bát Long lệnh ra, được hộ vệ Cửu Long đảo coi trọng, mang hắn tiến vào thành bảo yêu long trung ương. Tòa thành trung ương nằm tại vị trí cửu long phun châu này cực kỳ trống trải, không hề có sự hỗn loạn tà ác nào như hắn đã tưởng tượng. Hào quang sáng ngời, mặt trời chiếu rọi từ trên trời xuống, khiến người ta cảm thấy thoải mái, long mạch khu vực này quả là không tồi. Tại khu vực rộng lớn này có một tòa đình đài nhỏ, hộ vệ để Lâm Phong chờ trong này. Hộ vệ vô cùng khách khí với hắn, dù sao trong tay Lâm Phong nắm gi��� Bát Long lệnh gần với Cửu Long lệnh, bọn họ không thể không coi trọng. Một lát sau, một người với dáng đi long hành hổ bộ tiến đến. Người này mặc trường bào lông chồn, mỗi bước đi đều vô cùng dứt khoát, mang theo khí tức hùng dũng. Bên cạnh gã có một nam tử thanh niên, sắc mặt hơi trắng bệch, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, tựa như âm dương mất cân bằng. - Ta tưởng là ai, hóa ra là Lâm tiểu huynh đệ tới, hoan nghênh tới đây. Người trung niên này chính là người ngày ấy đã tặng cho Lâm Phong Bát Long lệnh. Hiện giờ Lâm Phong hiểu người này có thân phận rất cao trên Cửu Long đảo. - Làm phiền tiền bối, mong chớ trách tội. Lâm Phong khách khí nói. Hắn hiểu đối phương sở dĩ tặng hắn Bát Long lệnh và khách khí với hắn, hoàn toàn là vì Thiên Đài. Nếu không có Thiên Đài, hắn chỉ là một kẻ có tiềm lực của Thiên Vũ cảnh, ngoài ra không có gì đáng kể. - Tiểu huynh đệ sao lại nói vậy chứ? Người tới là khách, huống hồ tiểu huynh đệ lại là quý khách, mau ngồi xuống. Người trung niên nói với giọng điệu hào sảng, mời Lâm Phong ngồi xuống. - Không dám, tiền bối mời. Lâm Phong lễ phép nói. Đối phương cũng không khách khí nữa, lập tức ngồi xuống, ánh mắt như có như không lướt qua Lâm Phong, rồi cất lời: - Huynh đài là đệ nhất môn đồ ở Thiên Vũ cảnh của Thiên Đài, Lâm Phong? - Ta chính là Lâm Phong. Gật đầu, Lâm Phong hỏi: - Vị huynh đệ này là? Thanh niên không trả lời, người trung niên cười nói: - Đó là cháu họ của ta, Cốc Thu Vân. - Hóa ra là Cốc Thu Vân huynh. Lâm Phong cười gật đầu với đối phương. Lần này hắn tới đây có chuyện cần nhờ, không thể không giữ lễ nghi chu đáo. Thanh niên chỉ khẽ gật đầu với Lâm Phong, mặt không biểu cảm, dường như chẳng thèm để ý tới Lâm Phong. Lâm Phong cũng không để ý, nói với người trung niên: - Tiền bối, thật không dám giấu, lần này tới Cửu Long đảo, tại hạ có chuyện muốn nhờ vả. - Tiểu huynh đệ cứ nói, nếu ta có thể giúp, tất nhiên sẽ giúp. Người trung niên khách khí nói. - Tiền bối còn nhớ, chuyện lần trước Cửu Long đảo đã bắt giữ Dương Tử Diệp trên Hoang hải chứ? Lâm Phong mở miệng hỏi. Hắn vừa nói xong, trên người thanh niên kia liền toát ra khí lạnh, nói: - Ngươi vì Dương Tử Diệp mà đến? - Không được vô lễ. Người trung niên quát một tiếng, lập tức cười nói: - Ta tất nhiên nhớ rõ chuyện này. Vì sao tiểu huynh đệ lại hỏi? Theo như ta được biết, dường như tiểu huynh đệ có mâu thuẫn với Dương gia mà. - Không dám dối gạt tiền bối, ta có thù hận với Dương Tử Diệp. Song lúc đó, trên chiến hạm bay trên hư không còn có vài vị bằng hữu của ta, ta muốn biết tung tích của bọn h��. Lâm Phong nói. Hắn muốn biết tung tích của đám người U U, nên chỉ có thể nói thật. Người trung niên hơi trầm mặc một chút, thanh niên bên cạnh hơi nhíu mày. - Khi đó có không ít người bị ép buộc tiến vào Cửu Long đảo. Tiểu huynh đệ muốn tìm những người nào, nói ra ta mới có thể tra được. - Có một vị nữ tử, khí chất cao quý, lạnh lùng mà diễm lệ, vô cùng xinh đẹp. Hơn nữa, nàng đi cùng ba thanh niên khác. Ba người đều là nam tử, khí chất cũng không hề tầm thường: một người khí chất phiêu nhiên, trên người mang theo một tia Hoàng khí; một người tính tình tự nhiên phóng khoáng, nói chuyện thẳng thắn sảng khoái. Người cuối cùng phi thường tuấn tú, ánh mắt đầy cơ trí. Lâm Phong tả lại U U, Quân Mạc Tích, Hoàng Phủ Long và Vân Phi Dương. Lập tức khí tức trên người thanh niên hơi dao động, vô cùng rõ ràng, khiến vẻ mặt Lâm Phong hơi nghi ngờ, đối phương nhất định biết cái gì đó. Người trung niên cau mày, dường như đang trầm tư, lập tức nói: - Tiểu huynh đệ, ngươi chờ một lát, ta tìm người đã đưa bọn họ lên Cửu Long ��ảo, ta cũng không biết tình hình cụ thể thế nào. - Làm phiền tiền bối rồi. Lâm Phong bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể như thế. Nhưng hắn hoài nghi Cốc Thu Vân biết một số việc. - Thu Vân, ngươi và tiểu huynh đệ đều là thanh niên tuấn kiệt, có thể giao hảo với nhau. Người trung niên nói xong liền rời đi. Cốc Thu Vân đánh giá Lâm Phong, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không, rồi mở miệng nói: - Huynh đài nói, nữ tử tên U U. - Hả? Vẻ mặt Lâm Phong khẽ biến đổi, người này quả nhiên biết. - Đúng vậy. Không biết Cốc huynh có biết nàng ấy ở đâu không? Lâm Phong chăm chú nhìn đối phương mà hỏi. Tuy nhiên Cốc Thu Vân lắc đầu, nói: - Không biết. Lâm Phong càng thêm hoài nghi, hỏi: - Cốc huynh làm sao biết nàng tên U U? - Nữ tử đó dung mạo xinh đẹp, ta lại luôn thích mỹ nhân, bởi vậy đặc biệt chú ý. Lại nghe ngươi nói nam tử gọi nàng là U U, ta tự nhiên biết thôi. Cốc Thu Vân đùa nghịch bàn tay của mình, khuôn mặt tái nhợt mang theo nụ cười nhạt. - Nếu Cốc huynh đã chú ý, chắc hẳn biết nàng ấy ở đâu chứ? Lâm Phong hỏi một câu, trong lòng dấy lên cảm giác chẳng lành. - Ta nói không biết là không biết, Lâm huynh nghi ngờ ta sao? Cốc Thu Vân vẫn tiếp tục đùa nghịch bàn tay mình như cũ. Nói xong câu này, ánh mắt của gã chậm rãi ngước lên, nở nụ cười nhẹ với Lâm Phong. Ánh mắt Lâm Phong chăm chú nhìn đối phương, đôi mắt trở nên sắc bén. Một lát sau, hắn mới nở một nụ cười nhạt, nói: - Nếu Cốc huynh nói, ta tự nhiên tin tưởng. Lúc này, người trung niên dẫn theo một nam tử đi tới. Người này Lâm Phong đã gặp qua, quả nhiên là một trong những Tôn giả đã công kích chiến hạm. Nhìn thấy Lâm Phong, ánh mắt gã lộ ra vẻ sắc bén, hiển nhiên gã nhớ rõ Lâm Phong. Lúc ấy, Lâm Phong đã dùng Hư Không thuật đưa những người khác lên chiến hạm Cửu Long đảo, bảo vệ bọn họ không chết, sau đó lại nhảy vào trong Hoang hải. Bởi vậy gã có ấn tượng rất sâu với Lâm Phong, nhưng Lâm Phong nhảy vào trong Hoang hải lại vẫn còn sống. - Không ngờ hắn có thể sống sót trong Hoang hải. Vẻ mặt Tôn giả vô cùng sắc bén, như muốn nhìn thấu Lâm Phong, khiến Lâm Phong thầm nghĩ không ổn. Có thể tồn tại trong Hoang hải là bí mật của hắn, nếu bị tiết lộ ra ngoài, tình cảnh của hắn sẽ trở nên tồi tệ. - Tiểu huynh đệ, gã là người đưa bằng hữu của ngươi đi, ngươi có thể hỏi gã. Ánh mắt Lâm Phong chăm chú nhìn đối phương. Hắn còn chưa mở miệng nói chuyện, đối phương đã cướp lời nói trước: - Bằng hữu của ngươi đã rời khỏi Cửu Long đảo, ta không làm khó bọn họ, có lẽ bọn họ đã tới Bát Hoang cảnh rồi. Lâm Phong nhìn thấy trong mắt đối phương lóe lên một tia sáng, lại nhớ tới phản ứng của Cốc Thu Vân, trong lòng Lâm Phong dần chìm xuống. Hắn biết mình lưu lại cũng chẳng có ý nghĩa gì, cũng không thể hỏi được bất cứ tin tức gì. Nếu đám người U U thực sự rời khỏi Cửu Long đảo, nhất định sẽ tới Bát Hoang cảnh, tham gia đại lễ Thạch Hoàng và Vũ Hoàng tuyển nhận môn đồ. Dù bỏ lỡ thì cũng sẽ tới Thiên Đài tìm mình, không thể nào không có tin tức. Đối phương rõ ràng đang nói dối. - Chuyện đã như vậy, tiền bối, ta xin cáo từ. Lâm Phong đứng dậy, chắp tay với người trung niên. Ở lại đây ngược lại sẽ không ổn. - Lâm huynh cần gì phải vội vàng chứ? Chúng ta sắp sửa triển khai một thịnh yến, Lâm huynh nên lưu lại để thưởng thức. Cốc Thu Vân cười nói, khiến Lâm Phong nhìn ra khu vực rộng lớn bên ngoài, nơi có rất nhiều người đang tiến đến. Những người này khí huyết tràn đầy, khí tức cường đại. Hiện giờ bọn họ đang ôm những khối đá lớn, tựa như lưng vác hàng ngàn vạn cân, bước đi rất trầm trọng, mỗi bước chân đạp trên mặt đất còn phát ra tiếng vang. - Hoang thạch. Vẻ mặt Lâm Phong kinh ngạc. Những khối đá đó có màu đen, toát ra Hoang khí, dưới ánh mặt trời trông có vẻ yêu dị. Quan trọng hơn là, hình dạng chúng không giống nhau. Có Hoang thạch giống như con rùa, có tảng như kiếm, có tảng lại như kích, còn có Hoang thạch hiện ra hình người, trông rất sống động, vô cùng kỳ lạ. Tất nhiên, phần lớn Hoang thạch đều là hắc thạch to lớn, trong đó dường như ẩn giấu vô số bí mật. - Hoang thạch phi phàm, chẳng lẽ trong đó cất giấu bảo bối? Lâm Phong kinh sợ, không lập tức rời đi. Mặc dù lo lắng an nguy của những người U U, nhưng hiện tại rời đi cũng vô ích, vẫn phải dựa vào Cửu Long đảo để tìm một điểm đột phá.

Nội dung dịch thuật chương này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free