Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tuyệt Phẩm Tà Thiếu - Chương 6113: Lam Tinh rời đi

"Uy, dạo gần đây ta không có ở đây, ngươi không làm chuyện gì sai trái chứ?"

Hùng Dương vừa xoay người lại, lập tức đã bị thanh âm từ phía sau truyền đến làm cho kinh hãi, lập tức kêu lên: "Lão đại, sao ngươi lại trở về rồi?"

Diệp Vô Khuyết giờ phút này đang cầm một lọ nước có ga, nhẹ nhàng tự tại nằm trên ghế sa lông nghỉ ngơi, vừa phe phẩy bình nước ngọt, vừa hỏi ngược lại: "Lời này của ngươi nói nghe ta không vui rồi, cái gì gọi là ta tại sao lại trở về. Chẳng lẽ ta không thể trở lại sao?"

Hùng Dương là một gã cao lớn thô kệch, cho nên nói chuyện rất thẳng thắn, không giống một số người tâm địa gian xảo.

Để cho Diệp Vô Khuyết chất vấn như vậy, Hùng Dương thoáng cái cũng không kịp phản ứng, lầm tưởng Diệp Vô Khuyết nổi giận, cho nên lập tức giải thích: "Lão đại, ta không có ý đó, chỉ là ngươi đột nhiên trở lại, ta cảm thấy rất kinh ngạc mà thôi."

Diệp Vô Khuyết hiểu rõ tâm tính của Hùng Dương, làm người trung thực, chỉ là ban đầu để đối phó Diệp Vô Khuyết, cũng là bị người xúi giục lừa gạt rồi, nếu không đoán chừng Hùng Dương sẽ vẫn đợi ở rừng sâu núi thẳm, sẽ không xuất hiện trong đô thị phồn hoa.

Lúc này, Diệp Vô Khuyết phát hiện một chuyện khiến hắn kinh ngạc, Hùng Dương lại đột phá Hậu Thiên đại tinh cảnh, bước vào Tiên Thiên cảnh giới!

Trạng huống này khiến Diệp Vô Khuyết bội cảm kinh ngạc, Hậu Thiên đại tinh cảnh đột phá đến Tiên Thiên, trong đó không chỉ cần đan điền ngưng tụ đầy đủ chân khí thâm hậu, đồng dạng cần đối với võ học cảm ngộ, hai thứ là không thể thiếu một.

Đây là một quá trình cực kỳ dài dòng, có đôi khi chính là tích lũy đủ sâu, nhưng không có đạt tới cảnh giới cảm ngộ, cho dù là cả đời cũng đều mắc kẹt ở Hậu Thiên đại tinh cảnh cũng không phải là không thể.

Căn cứ lời lão đầu tử giảng thuật, cửa ải khó của Hậu Thiên đại tinh cảnh không biết đã cản trở bao nhiêu võ giả trên con đường tu luyện.

Diệp Vô Khuyết có thể thuận lợi đột phá, đạt tới Tiên Thiên cảnh giới vẫn là nhờ có lão đầu tử chỉ dạy, nếu không lấy tu vi lúc đó của hắn, có lẽ có thể bước vào Tiên Thiên cảnh giới, nhưng thời gian sẽ không ngắn như vậy.

Hùng Dương có thể đột phá đến Tiên Thiên cảnh giới, trong đó nhất định là có tạo hóa cùng kỳ ngộ.

Diệp Vô Khuyết không có ý tứ đố kỵ, bởi vì bản thân hắn mà nói, có thêm trợ thủ vẫn là một chuyện tốt, dù sao song quyền nan địch tứ thủ.

"Hùng Dương, không ngờ ngươi cũng đã đột phá, sau này Tinh Thần Bang chúng ta lại có thêm một vị cao thủ trấn giữ, bang hội khác muốn mạo phạm chúng ta, cũng phải suy nghĩ một hai." Diệp Vô Khuyết nói lời khách sáo, nội tâm vui sướng không phải là giả.

Hùng Dương nghe vậy, ngượng ngùng gãi đầu, nhưng hắn rất nhanh đã bị một chuyện khác hấp dẫn, xông tới trước mặt Diệp Vô Khuyết.

Diệp Vô Khuyết thấy Hùng Dương thế tới hung hãn, mặt mũi cũng có chút cổ quái, nhưng thực lực của hắn so với Hùng Dương mạnh hơn nhiều. Mặt khác Hùng Dương chắc chắn sẽ không gây bất lợi cho hắn, cho nên không cần để ý.

Đúng như dự đoán, Hùng Dương đi tới trước mặt Diệp Vô Khuyết lập tức thần sắc khẩn trương nói: "Lão đại, việc lớn không tốt rồi!"

"Ừm! Đại sự gì không tốt, chẳng lẽ Cuồng Loạn Chi Dạ vừa xảy ra chuyện phiền toái rồi?" Diệp Vô Khuyết suy đoán trả lời một câu.

Hùng Dương lắc đầu, nói: "Không phải, hiện tại còn ai dám đến Cuồng Loạn Chi Dạ gây chuyện, đây là về chuyện của Lam tỷ."

Diệp Vô Khuyết cau mày, tiểu yêu tinh Lam Tinh này rốt cuộc đã chọc tới đại sự gì, ngay cả người của Tinh Thần Bang cũng đều không giúp được nàng?

Diệp Vô Khuyết ghét nhất người ấp a ấp úng, nói cũng đều nói không rõ, có đại sự gì thì đơn giản giải thích rõ ràng không phải là xong rồi sao.

"Có lời thì mau nói, rốt cuộc Lam Tinh xảy ra chuyện gì phiền toái, thừa dịp ta bây giờ còn có thời gian, bỏ ra giúp nàng giải quyết xong."

Hùng Dương nuốt một hơi, mới khẩn trương trả lời: "Lam đại tỷ đi rồi!"

"Đi? Nàng có phải là đi đâu chơi không?" Diệp Vô Khuyết thuận miệng hỏi.

Hùng Dương khuôn mặt mờ mịt, nghĩ thầm đây là vấn đề gì, nói: "Lam tỷ không phải đi chơi, kinh đô có một vị lão nhân tới, đi thẳng tới Cuồng Loạn Chi Dạ, bảo là muốn mang Lam tỷ đi."

"Một lão nhân, từ kinh đô tới?" Trong đầu Diệp Vô Khuyết hiện ra người đầu tiên chính là Thù lão, nếu như không đoán sai, hẳn là Lam Cảnh phân phó Thù lão mang Lam Tinh đi.

Lam Tinh vốn là bỏ nhà trốn đi, việc Lam Cảnh mặc kệ nàng ở bên ngoài lâu như vậy đã khiến Diệp Vô Khuyết cảm thấy rất kinh ngạc, giờ phút này đặc ý phân phó Thù lão, cũng là rất hợp lẽ thường.

Nếu như là người Lam gia đến mang đại tiểu thư điêu ngoa bốc đồng về nhà, như vậy Diệp Vô Khuyết cũng không dễ dàng ngăn cản, dù sao đó là cha mẹ của người ta, có tư cách hơn hắn một người ngoài.

Mặc dù Tinh Thần Bang mất đi Lam Tinh là một tổn thất lớn, nhưng Diệp Vô Khuyết rất rõ ràng, Tinh Thần Bang đến lúc đó sẽ bồi dưỡng được một số nhân tài khác.

Diệp Vô Khuyết khoát tay áo, lạnh nhạt nói: "Tùy hắn đi, đó là người nhà của Lam Tinh, chúng ta không có quyền can thiệp, cùng lắm thì sau này có cơ hội ta tự mình đi kinh đô mang nàng trở lại, bất quá trước đó, ta ít nhất phải có thực lực mà người khác không dám khinh thị."

Hùng Dương vốn tưởng rằng Diệp Vô Khuyết biết Lam Tinh đi, đừng nói là có thể tinh thần chán nản, tối thiểu cũng sẽ cảm thấy nổi giận, đến nữ nhân của mình cũng không bảo vệ được, còn có mặt mũi gì ở trên giang hồ lăn lộn.

Không ngờ Diệp Vô Khuyết biểu hiện bình tĩnh như vậy, phảng phất đó không phải là nữ nhân của mình, mà là một người xa lạ.

Hùng Dương từ nhỏ lớn lên trong rừng sâu núi thẳm, đối với luật rừng nhược nhục cường thực lĩnh ngộ rất rõ ràng, cái gì nhân nghĩa đạo đức trong rừng không có bất kỳ ý nghĩa, duy chỉ có lực lượng mới là quan trọng nhất.

Đã có người dám cướp đi thứ mình yêu thích, vậy thì nên đi đoạt lại, tuyệt đối không thể rơi vào tay người khác.

Hùng Dương nhận định Lam Tinh chính là nữ nhân của Diệp Vô Khuyết, là người thân cận nhất của Diệp Vô Khuyết, hiện giờ bị người mang đi, lại không báo cho Diệp Vô Khuyết biết, vậy thì tương đương với cướp đoạt.

"Lão đại, đó là Lam tỷ đó, nàng là nữ nhân của ngươi, ngươi sao có thể để cho người ta mang đi nàng, như vậy là khiêu chiến quyền uy của ngươi!" Hùng Dương nói vô cùng kích động, so với Diệp Vô Khuyết đáng lẽ phải tức giận hơn cũng còn muốn căm tức, chỉ là trong mắt Diệp Vô Khuyết, điều này có vẻ hết sức cổ quái.

Lam Tinh thì thích hắn, nhưng hắn đã nói rõ, trước khi tìm được Khúc Bạch Thu, hắn sẽ không tiếp nhận tâm ý của người phụ nữ khác, cho nên nghiêm khắc mà nói, Lam Tinh cũng không tính là nữ nhân của Diệp Vô Khuyết.

Nếu như không phải Tinh Thần Bang có rất nhiều việc cần Lam Tinh tới hỗ trợ, có lẽ Diệp Vô Khuyết cũng sẽ không đối với nàng hữu hảo như vậy.

Vì vậy, Lam Tinh bị Thù lão mang đi, Diệp Vô Khuyết nội tâm có chút thất lạc, nhưng chưa đạt tới mức tê tâm liệt phế thống khổ.

Diệp Vô Khuyết một hơi uống sạch nước có ga, sau đó mới lẩm bẩm tự nói: "Hùng Dương, không phải ta nhát gan sợ phiền phức, lại càng không phải ta không để ý Lam Tinh, nhưng đó là chuyện nhà của người ta, không thể để cho chúng ta những người ngoài này nhúng tay vào."

Hùng Dương im lặng không nói lời nào, xem bộ dáng là không chịu tiếp nhận giải thích của Diệp Vô Khuyết, luật rừng đã ăn sâu vào niềm tin của hắn, muốn dùng tư tưởng của một người bình thường trong đô thị để thuyết phục hắn, độ khó không thua gì lên trời.

Diệp Vô Khuyết không muốn cùng Hùng Dương giảng đạo lý lớn, việc Lam Tinh rời đi coi như là một chuyện ngoài ý muốn, nhưng không ngăn cản được bước chân của hắn.

"Yên tâm đi, có Thù lão mang nàng đi, so với đợi ở bên cạnh chúng ta an toàn hơn không biết bao nhiêu lần. Huống chi ta hiện tại đang chuẩn bị khai chiến, Lam Tinh nếu vẫn đợi ở Phong Hải thành phố cũng không an toàn."

"Khai chiến? Lão đại, có phải ngươi sẽ ra tay với tên nào đó không vừa mắt, lần này nhất định phải mang theo ta, ta đã lâu không có động gân cốt rồi."

Diệp Vô Khuyết không khỏi đổ mồ hôi lạnh, cái tên cẩu hùng này người cao to, trong đầu toàn là giết chóc, nếu không có hắn trấn giữ, không biết Hùng Dương sẽ gây ra bao nhiêu chuyện phiền toái ở Phong Hải thành phố.

Lần này là Diệp Vô Khuyết chính diện xuất thủ cùng thế lực bạch đạo, tương đương với đối kháng với toàn thế giới, vạn nhất không chống đỡ được, Tinh Thần Bang sẽ bị hủy diệt trong khoảnh khắc.

Chỉ là Diệp Vô Khuyết đã bị dồn đến bên vách núi, cho dù hắn không ra tay, đối phương cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua hắn.

Kẻ khắp nơi nhằm vào Diệp Vô Khuyết chính là Ngô Đông Dương, vốn chức quan của Ngô Đông Dương chỉ là một bí thư, không có quá nhiều quyền lực, nhưng dưới sự bày mưu đặt kế của thị trưởng, Ngô Đông Dương trở thành người phát ngôn của thị trưởng, cho thấy thái độ của thị trưởng.

Ngô Đông Dương bình thường xử lý những chuyện thị trưởng giao cho rất ngay ngắn rõ ràng, năng lực này trong quan trường là rất không tệ, cho nên trong ngày thường Ngô Đông Dương vận dụng những quyền lực không thuộc về mình, thị trưởng cũng không hỏi tới.

Trải qua nhiều năm giao dịch ngầm, Ngô Đông Dương đã trở thành nhân vật đáng sợ thứ ba ở Phong Hải thành phố, chỉ sau bí thư thị ủy và thị trưởng.

Diệp Vô Khuyết liếm môi khô khốc, lộ ra nụ cười tà ác, nói: "Một khúc xương cứng khó gặm!"

Cuộc đời mỗi người là một cuốn tiểu thuyết, hãy viết nên một câu chuyện thật hay. Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free