Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tuyệt Phẩm Tà Thiếu - Chương 5932: Hảo tâm hiệu trưởng

Ngô Minh Giang xám xịt cút ra khỏi quầy rượu, có thể nói là đại khoái nhân tâm, bất quá cũng không ai dám đứng ra khen ngợi Diệp Vô Khuyết, ngược lại là xa xa tránh ra, để tránh bị người hiểu lầm có quan hệ với Diệp Vô Khuyết.

Diệp Vô Khuyết khẽ chê cười, hiểu rõ tâm tư của những người này, xem cuộc vui thì tích cực hơn ai hết, nhưng muốn bọn họ nói một câu công đạo thì khó hơn lên trời.

Tăng lão bản sợ hãi chạy tới, lúc ấy hắn đang ở trong phòng làm việc xử lý sổ sách tháng trước, chờ hắn đi ra ngoài chỉ thấy Ngô Minh Giang chó chết bộ dáng cút đi.

Mặt của hắn bị dọa đến tái nhợt, đôi môi không có chút huyết sắc nào, đầu đầy mồ hôi, khăn tay cũng đều ướt đẫm, nơm nớp lo sợ đối với Diệp Vô Khuyết nói: "Diệp lão đại, ngươi sao có thể đắc tội Ngô thiếu gia, hiện tại phiền toái lớn rồi!"

"Không phải chỉ là một tên công tử bột, sợ cái gì, lão tử nhìn thấy còn dám gây chuyện, xem hắn là sống không nhẫn được, nếu không phải lão tử khoan hồng độ lượng, hôm nay hắn muốn cút ra khỏi quầy rượu cũng khó khăn." Diệp Vô Khuyết lớn lối nói.

Tăng lão bản nghe vậy, thiếu chút nữa ngã lăn ra đất.

Đây chính là con trai thư ký thị trưởng Phong Hải, nhân vật số một số hai, trước kia ngay cả người què cũng phải kiêng kỵ hắn mấy phần, chỉ cần không gây ra tai nạn chết người, người què cũng mở một con mắt nhắm một con mắt cho qua.

Hiện tại không chỉ làm hỏng chuyện tốt của Ngô Minh Giang, còn đánh hắn thảm như vậy, với tính cách có thù tất báo của tên công tử bột kia, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.

"Thảm rồi, Diệp lão đại, ngươi muốn hại chết ta rồi." Tăng lão bản vẻ mặt đưa đám gào thét.

Diệp Vô Khuyết vỗ vai Tăng Tiểu Vũ đầy thịt béo, an ủi: "Ngươi sợ cái gì, binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, tiểu tử kia dám trả thù, xem lão tử xử lý hắn thế nào. Không có chuyện gì rồi, mọi người tiếp tục vui chơi."

Cho dù Diệp Vô Khuyết biểu hiện ung dung thong thả, Tăng Tiểu Vũ vẫn lo lắng không dứt, "Cuồng loạn chi dạ" là mệnh căn của hắn, hiện tại vừa khéo, vạn nhất Ngô Giang giận lây sang mình, quầy rượu sẽ phải đóng cửa.

Diệp Vô Khuyết lừa phỉnh mấy câu, bảo Tăng Tiểu Vũ rời đi, quay đầu muốn nhìn Lam Tinh thế nào, ai ngờ đã sớm không thấy bóng dáng.

"Cái con bé vong ân phụ nghĩa này, thật đúng là vô tình, ta còn cứu ngươi một mạng."

Hắn lại tìm kiếm một lát, quả thật không thấy Lam Tinh, trong lòng thở dài, lão tử anh tuấn bất phàm như vậy, ngay cả anh hùng cứu mỹ nhân cũng làm rồi, không nói lấy thân báo đáp, đến một tiếng cảm ơn cũng không có, thật là thất vọng đau khổ.

Trong lúc Diệp Vô Khuyết lắc đầu than thở lòng người dễ thay đổi, Kim Thịnh chạy tới, sắc mặt khó coi nói: "Lão đại, ngươi làm việc sao lại không tỉnh táo như vậy, vì một cô bé mà trêu chọc tên cặn bã hung hăng nhất Phong Hải. Những ngày kế tiếp, chỉ sợ không được an bình."

"Có lão tử ở đây, ngươi sợ cái gì, cút đi làm việc đi."

Kim Thịnh đã từng thấy qua Diệp Vô Khuyết nổi giận, đầu của hắn đến bây giờ vẫn còn hơi đau, ôm đầu chạy mất.

Diệp Vô Khuyết tiếp tục tựa vào quầy bar, uống chút rượu, vẻ mặt thật tình, không biết đang suy nghĩ vấn đề gì khó khăn.

Ngoài cửa quầy rượu, một cô gái ăn mặc gợi cảm lại tản ra hơi thở thanh xuân bị ba gã đại hán vạm vỡ mặc tây trang bắt được, cưỡng ép dẫn tới xe.

"Buông ta ra, các ngươi mau buông ta ra, nếu không ta sẽ không khách khí."

Nữ tử này chính là Lam Tinh đã chuồn êm khỏi quầy rượu, không ngờ lại bị ba người đàn ông cưỡng ép bắt đi.

Mặc cho Lam Tinh giãy dụa bằng mọi cách, ví dụ như cắn người, cào mặt, thậm chí là trộm đào cực kỳ âm độc, ba gã đàn ông mặt như Tây Trang vẫn cứ một tay ném nàng vào chiếc xe Lincoln trị giá mấy trăm vạn.

Thình thịch!

Cửa xe dày chắc chợt bị đóng lại, một vị lão nhân đầu tóc bạc trắng đứng ở ngoài xe, mắt thấy cảnh tượng này, ông ta mặc trang phục quản gia, mặt mũi hiền lành, nhất là khi thấy Lam Tinh, ánh mắt lóe lên vẻ cưng chiều vô hạn.

Vào bên trong xe, Lam Tinh không ngừng vỗ cửa sổ xe, hướng về phía lão quản gia bên ngoài lớn tiếng ồn ào, đáng tiếc lão quản gia hoàn toàn không để ý tới, giữ nguyên khuôn mặt tươi cười ôn nhu.

Hô...

Chiếc xe chở Lam Tinh khởi động, chậm rãi lăn bánh, ngay sau đó biến mất ở cuối ngã tư đường.

Lão quản gia nhìn ánh đèn xe chói mắt, tảng đá lớn trong lòng cũng theo đó biến mất, nghiêng người nhìn biển hiệu quầy rượu với ánh đèn rực rỡ.

"Cuồng loạn chi dạ?" Ánh mắt lão quản gia chợt ngưng tụ, lẩm bẩm một tiếng.

Lúc này, bên cạnh đi tới một nam tử hơn hai mươi tuổi, vóc người khôi ngô, mặc tây trang vừa vặn, lộ ra vẻ bất phàm, đáng tiếc là mắt trái bị mù, chỉ có một vết sẹo thật sâu, đối mặt lão quản gia, khí chất âm lãnh thu liễm, cung kính hỏi: "Lão quản gia, có cần điều tra căn nguyên của tiểu tử kia không?"

Tiểu tử kia là nói ai? Ngô Minh Giang ức hiếp Lam Tinh, hay là Diệp Vô Khuyết bảo vệ Lam Tinh?

Nụ cười của lão quản gia tắt ngấm, nhàn nhạt trả lời: "Thôi, cũng chỉ là một tên côn đồ nhỏ mà thôi, nhớ kỹ sau này phải để mắt đến tiểu thư. Nếu như tiểu thư còn gặp chuyện như hôm nay, các ngươi sẽ bị lão gia xử phạt, tính tình của lão gia, các ngươi cũng đều hiểu mà."

Độc Nhãn nam tử nghe được hai chữ "lão gia", thân thể không hiểu run rẩy, như cừu non thấy lão hổ mà hoảng sợ, cúi đầu trầm giọng nói: "Thuộc hạ hiểu rõ, dù không còn mạng, cũng nhất định sẽ bảo vệ an toàn cho đại tiểu thư."

"Biết là tốt rồi, trở về đi thôi."

Lão quản gia ngồi lên chiếc Rolls-Royce đỉnh cấp phía sau, Độc Nhãn nam tử ngồi vào ghế lái, lặng yên không một tiếng động rời khỏi con phố yên tĩnh.

Diệp Vô Khuyết không hề hay biết Lam Tinh là đại tiểu thư của một gia tộc thần bí, thân phận không phải là một người phụ nữ bình thường đến quầy rượu, mà lúc này hắn đang cau mày, nhận một cuộc điện thoại.

Đầu bên kia điện thoại không ngừng truyền đến tiếng gầm thét, chấn đến tai Diệp Vô Khuyết muốn điếc.

"Diệp Vô Khuyết, ngươi vô cớ rời khỏi trường học hai ngày, hơn nữa thiếu mất sáu tiết học, ta lệnh cho ngươi hôm nay phải trở lại, nếu không sẽ khai trừ ngươi." Nhiếp Thành âm dương quái khí gầm rú, chỉ trích đúng chỗ đau của Diệp Vô Khuyết.

Mấy ngày hôm trước Diệp Vô Khuyết bị người vu oan là tội phạm giết người, bạn cùng phòng còn chê cười, e ngại hắn như gặp quỷ, cho nên mới rời khỏi cái nơi tồi tệ đó. Không ngờ, chuyện này bị Nhiếp Thành vẫn luôn nhằm vào hắn biết được, ngay sau đó gọi điện thoại tới trách cứ.

Nhiếp Thành muốn đối phó Diệp Vô Khuyết không phải là chuyện một ngày hai ngày, nhưng dù sao ông ta cũng là hiệu trưởng trường Phong Hải, không dễ dàng đối đầu trực diện.

Trong phòng làm việc của hiệu trưởng, Vương Thắng mang vẻ mặt nịnh hót, chờ Nhiếp Thành xử lý Diệp Vô Khuyết.

"Sao vậy, câm rồi à, nhanh trả lời ta." Nhiếp Thành mặt âm trầm, Diệp Vô Khuyết muốn ở lại trường học, cứ không để cho hắn được yên, cuộc sống ở trường học tương đối đơn giản, khó có thể tìm được biện pháp thu thập hắn.

Trong điện thoại không còn tiếng gầm gừ, Diệp Vô Khuyết mới mệt mỏi cầm điện thoại di động, trong lòng quyết định, cứ xem Nhiếp Thành giở trò gì, "Nhiếp hiệu trưởng, mấy ngày hôm trước ta đột nhiên đau bụng dữ dội, cho nên phải nhập viện, nhất thời không tiện đi lại nên không gọi điện xin phép."

"Đau bụng? Ta thấy ngươi là toàn thân đều đau, nhanh chóng trở lại, ngày mai mà không thấy ngươi, thì chờ nhận thư thôi học đi."

Rầm một tiếng, Nhiếp Thành cúp điện thoại.

Diệp Vô Khuyết hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ, Nhiếp Thành rốt cuộc có âm mưu gì, trong trường Phong Hải có vô số người trốn học, hết lần này tới lần khác lại bắt mình không tha.

"Thôi, lấy bất biến ứng vạn biến, trở về xem lão hồ ly kia có âm mưu gì cũng tốt." Diệp Vô Khuyết vuốt tóc, bỏ điện thoại vào túi.

"Cuồng loạn chi dạ", đêm đầu tiên Diệp Vô Khuyết tiếp quản quầy rượu, trừ dạy dỗ một đám công tử bột, cũng coi như gió êm sóng lặng.

Bốn giờ đêm, Diệp Vô Khuyết phân phó Dương Long mấy người, ngày mai hắn phải về trường học đi học, xem Nhiếp Thành giở trò gì, bảo bọn họ coi trọng quầy rượu, nếu có chuyện gì xảy ra, lập tức báo tin.

Trở lại chỗ ở, Diệp Vô Khuyết lập tức nhảy lên giường, mặt hướng cửa sổ.

Dương Long sắp xếp nơi ở rất tốt, xung quanh ít người qua lại, hết sức yên tĩnh, ánh sáng cũng không tệ, ánh trăng sáng tỏ xuyên qua cửa sổ, rải từng sợi bạch quang bao phủ lên người Diệp Vô Khuyết.

Diệp Vô Khuyết ngồi xếp bằng trên giường, hai tay đặt ngang trên đầu gối co lại, nhắm mắt minh thần, tu luyện Tinh Thần Quyết.

Môn công pháp Tinh Thần Quyết này hết sức kỳ lạ, cần hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, rèn luyện kỳ kinh bát mạch trong cơ thể.

Bằng mắt thường có thể thấy, một đạo khí lưu màu lam ngưng kết trên không trung, sau đó chậm rãi bị Diệp Vô Khuyết hít vào trong lỗ mũi, rồi lưu chuyển trong tứ chi bách hài. Đồng thời, toàn thân Diệp Vô Khuyết mây mù bao phủ, phảng phất như đang ở trong Thiên cung, thần bí khó lường.

Hấp thu tinh hoa nhật nguyệt của thiên địa chỉ là bước đầu tiên, cho đến khi lam khí trôi nổi giữa không trung biến mất, Diệp Vô Khuyết nhắm mắt lại đứng lên, bộ dáng kia giống như người mộng du.

Một màn khiến người ta kinh hãi xuất hiện, Diệp Vô Khuyết bắt đầu làm một loạt động tác quỷ dị.

Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free