Tuyệt Phẩm Tà Thiếu - Chương 473: Một đoàn hài hòa
Diệp lão? Nghe ngữ khí của hắn, tựa hồ đối với gia gia của mình rất tôn kính, chẳng lẽ hắn nhận thức gia gia của mình?
"Bá phụ ngài nhận thức lão gia nhà ta ư?" Tuy nói Diệp Tiêu dám gọi thẳng gia gia của mình là lão già, thế nhưng mà ở trước mặt người ngoài, hắn vẫn là kính xưng lão gia tử.
"Thiên Long qua biển không người địch, Ngọc Long Sát Thần ngôi sao rơi! Diệp lão đại danh ai không biết, ai không hiểu..." Dương phụ rất là cảm khái nói một câu.
"Ách..." Lúc này Diệp Tiêu triệt để bó tay rồi, hắn thật sự không ngờ Dương phụ lại biết danh hào của lão tía và lão đầu tử nhà mình, hơn nữa nhìn thần thái của hắn, rất là cảm khái, chẳng lẽ hắn năm đó cũng ở Tĩnh Hải thành phố?
"Ngươi quả nhiên là con của hắn, thật không ngờ, Thiến Thiến cùng ngươi lại đi đến cùng một chỗ, chỉ là Thiến Thiến nàng không xứng với ngươi a..." Dương phụ vẻ mặt cảm khái, tựa hồ đang cảm khái thế sự vô thường...
"Bá phụ, ngài ngàn vạn đừng nói như vậy, kỳ thật Thiến Thiến nàng..." Mặc dù Diệp Tiêu da mặt dày, nghe Dương phụ nói vậy, cũng là mặt già đỏ lên, đang muốn giải thích vài câu, tuy nhiên lại bị Dương phụ cắt ngang.
"Ngươi cái gì đều không cần nói, chỉ cần ngươi có thể đối với Thiến Thiến tốt một chút, chúng ta đã rất thỏa mãn..." Dương phụ rất nghiêm túc nói.
Diệp Tiêu cả người đều ngẩn người, rõ ràng là bị lời nói của Dương phụ làm kinh trụ, cái gì gọi là chỉ cần đối với Thiến Thiến tốt một chút là thỏa mãn? Chẳng lẽ nói hắn biết mình còn có những nữ nhân khác, về phần cái danh phận không quan trọng, chỉ cần đối với Băng Thiến tốt là được rồi?
Hay vẫn là sau khi hòa giải Thiến Thiến kết hôn nhất định phải đối với nàng tốt?
Có thể nếu thật sự nói như vậy, hắn vì cái gì còn muốn cùng mình tìm hiểu tin tức về lão đầu tử? Hơn nữa nhìn dáng vẻ của hắn, người đối diện rất hiểu rõ lão đầu tử và lão tía không thấy tung tích, ít nhất biết rõ một ít.
Tục ngữ nói, cha nào con nấy, mình biết rõ cha mình cái gì đức hạnh, nếu như nói như vậy, hắn hẳn cũng đoán được mình còn có những nữ nhân khác, nếu không hắn sao lại nói Thiến Thiến không xứng với mình?
Chứng kiến ánh mắt tràn ngập chờ đợi của Dương phụ, chứng kiến con ngươi phảng phất xuyên thủng hết thảy, Diệp Tiêu dùng sức nhẹ gật đầu.
"Bá phụ, ngài yên tâm đi, chỉ cần ta còn sống, sẽ không để bất luận kẻ nào xúc phạm tới nàng..."
"Ân, cám ơn..." Dương phụ mặt mũi tràn đầy thành khẩn nói.
"Bá phụ, ngài nói gì vậy... Chiếu cố Thiến Thiến vốn là việc ta phải làm..." Diệp Tiêu bị Dương phụ khách khí khiến cho ngượng ngùng, người ta gặp nhạc phụ, đều chờ đợi lo lắng, một bộ hạ cấp đối mặt thượng cấp, thế nhưng mà hắn ngược lại tốt, nhạc phụ đại nhân thứ nhất là bày thấp tư thái, coi như cầu hắn...
Dương phụ lắc đầu, không tiếp tục thảo luận vấn đề này...
Mắt thấy Dương phụ không nói thêm gì, Diệp Tiêu cũng không tiếp tục đàm luận, chỉ âm thầm thề, nhất định phải đối đãi tốt với Thiệu Băng Thiến.
Lập tức, Diệp Tiêu lại hỏi một ít chuyện năm xưa của cha mình, bất quá Dương phụ biết không nhiều, Diệp Tiêu đành phải thôi.
Hai người cứ vậy tùy ý nói chuyện phiếm ở phòng khách, trong phòng bếp truyền đến tiếng ăn cơm của Dương mẫu...
Diệp Tiêu tranh thủ thời gian đứng dậy, hướng phòng bếp bưng thức ăn, Dương phụ tuy nói đây là chuyện của nữ nhân, nhưng mình thân là vãn bối, không thể để trưởng bối hầu hạ mình ăn cơm, chuyện nhỏ này vẫn nên giúp.
Chứng kiến bóng lưng Diệp Tiêu bận rộn, Dương phụ thở dài một tiếng...
Thiên Long qua biển không người địch, Ngọc Long Sát Thần ngôi sao rơi, đó là một Thần Thoại, một Thần Thoại khó có thể phục chế...
Mà hắn thì sao? Hắn đang sáng tạo Thần Thoại thuộc về mình, một Thần Thoại siêu việt Thần Thoại kia...
Dương phụ thân là giáo sư đại học ở kinh đô, tự nhiên có vòng tròn của mình, tuy ở kinh đô, nhưng không thể không quan tâm đến hai tỷ muội Thiệu Băng Thiến ở Tĩnh Hải thành phố, khi biết con gái mình có bạn trai, không thể không biết.
Những chuyện Diệp Tiêu làm có lẽ người dân bình thường không biết, nhưng không thể giấu diếm được những người trong vòng tròn của ông.
Khi biết những chuyện Diệp Tiêu làm, ông lập tức nghĩ tới hai đời truyền kỳ, hôm nay vừa hỏi, không ngờ hắn quả nhiên là con trai của người kia.
Điều này khiến ông kinh ngạc, và ông cũng hiểu, nhân vật như Diệp Tiêu, không thể chỉ có một mình Thiệu Băng Thiến bên cạnh.
Dù con gái mình đủ ưu tú, nhưng so với Diệp Tiêu, vẫn còn kém quá nhiều.
Ông không biết họ đến với nhau như thế nào, nhưng ông hiểu, với thân phận và địa vị của Diệp Tiêu, người vợ thực sự của hắn tuyệt đối không phải là một cô gái có gia thế bình thường, cho nên ông mới nói vậy, cũng là không muốn cho Diệp Tiêu quá nhiều gánh nặng, càng là vì con gái mình lưu lại một con đường.
Sự chân thành của Diệp Tiêu cũng làm ông cảm động, ông cũng nhìn ra Diệp Tiêu thật lòng với con gái mình, như vậy là ông đã rất thỏa mãn.
Lúc ăn cơm, Thiệu Băng Thiến vẫn chưa về, cũng may còn có Thiệu Băng Diễm, ngoại trừ Dương Tố Tố mặt mày ủ rũ, những người khác ăn rất vui vẻ, đặc biệt là Dương mẫu, đối với Diệp Tiêu quả thực thoả mãn tới cực điểm.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Thiệu Băng Thiến gọi điện thoại tới, nói hôm nay đơn vị có việc, có lẽ tạm thời không về được, điều này khiến Dương mẫu rất áy náy, con rể ở đây, mà con gái lại không có, thật là bất cận nhân tình, cũng may Diệp Tiêu liên tục xua tay nói không sao, còn chủ động đề nghị đưa hai người đi Tĩnh Hải thành phố dạo chơi, nhưng hai người lại lấy lý do mệt mỏi để từ chối, ngược lại Dương Tố Tố luôn rầu rĩ không vui lại đề nghị đến Tĩnh Hải thành phố dạo chơi, tốt nhất là đi mua mấy bộ quần áo, em vợ có cầu, Diệp Tiêu nào dám không ứng...
Dương mẫu và Dương phụ tự nhiên không phản đối, lập tức, Thiệu Băng Diễm lên lầu thay một chiếc áo da cao eo màu đỏ thẫm, thân dưới là một chiếc quần da bó sát, dưới chân là một đôi bốt da cao gót, lúc nào cô cũng ăn mặc rất nhiệt liệt, đủ để đốt cháy hormone trong cơ thể bất kỳ người đàn ông nào...
Dương phụ và Dương mẫu hiển nhiên đã quen với cách ăn mặc của Thiệu Băng Diễm, họ tuy tư tưởng truyền thống, nhưng tư duy không hề bảo thủ, càng không can thiệp vào quan niệm thẩm mỹ của con gái mình.
Ngược lại, Dương Tố Tố khoác lên mình một chiếc áo lông màu vàng nhạt, thân dưới vẫn là chiếc quần jean bó sát, dưới chân đi một đôi giày thể thao màu trắng, khí tức thanh xuân lộ rõ...
Xuống lầu trọ, đến bãi đỗ xe, Diệp Tiêu hiếm khi thân sĩ chạy đến trước cửa xe Audi của mình, mở cửa xe cho Dương Tố Tố, còn làm một động tác mời: "Mời..."
"Thôi đi, ta không cần cái xe rởm của ngươi, muốn tốc độ không có tốc độ, muốn tính năng không có tính năng, ta muốn đi xe thể thao của đại tỷ, đại tỷ, lát nữa nhất định phải bỏ rơi tên hỗn đản này..." Dương Tố Tố khinh thường nhìn chiếc Audi, trực tiếp đi về phía chiếc Ferrari màu đỏ bên cạnh...
Sắc mặt Diệp Tiêu có chút lúng túng, còn Thiệu Băng Diễm thì vẻ mặt cười khổ, nếu Dương Tố Tố biết chi phí cải tạo chiếc xe này của Diệp Tiêu gấp đôi xe của mình, không biết sẽ có cảm tưởng gì.
Nhưng cô rất hiếu kỳ, Diệp Tiêu và Dương Tố Tố đã xảy ra chuyện gì? Mà Dương Tố Tố lại có ý kiến lớn với hắn như vậy?
Vốn là chém giết bằng đao, bây giờ lại khắp nơi đối chọi gay gắt, thật không bình thường...
Cuộc sống luôn ẩn chứa những bất ngờ thú vị, hãy chờ xem điều gì sẽ đến tiếp theo. Dịch độc quyền tại truyen.free