Tuyệt Phẩm Tà Thiếu - Chương 4147: Giết ngươi Bàn Gia
Long Sát nghe Hoàng Minh lên tiếng thì lạnh lùng quay người, trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi muốn chết sao?" Hoàng Minh bị Long Sát nhìn như vậy, cả người giật bắn mình, rồi lại mắng: "Long Sát, ngươi nghĩ cho kỹ xem ngươi đang làm cái gì đấy!"
"Hừ!" Long Sát hừ lạnh một tiếng, rồi nhìn Lâm Hùng nói: "Chắc Diệp Tiêu kia đang trên đường chạy tới, nên ngươi cũng hết giá trị lợi dụng rồi, câm miệng cho ta! Nhưng đừng giết vội! Lát nữa ta muốn giết ngươi ngay trước mặt thằng nhãi đó, hừ!" Long Sát lạnh lùng nói, hắn hận Diệp Tiêu không phải là chuyện thường, hắn thề, lần này Diệp Tiêu chỉ cần tới, hắn sẽ giết chết tiểu tử này ngay trước mặt hắn! Còn ả đàn bà kia, ta sẽ cho huynh đệ trong hội chơi một lượt! Ngay trước mặt hắn mà làm...
Lâm Hùng sớm đã muốn thu thập Hoàng Minh, nhưng ngại uy nghiêm của Long Sát nên chưa dám động thủ, giờ nhận được lệnh, trong lòng hưng phấn khôn xiết, chậm rãi tiến về phía Hoàng Minh, trên mặt lộ ra nụ cười nham hiểm: "Thằng nhãi, cánh tay của lão tử cũng là vì ngươi, hôm nay cho ngươi nếm thử mùi vị gãy tay!" Lâm Hùng vừa nói vừa vươn tay trái trực tiếp túm lấy cánh tay Hoàng Minh, rồi bẻ mạnh một cái!
"A ~~~" Hoàng Minh nhất thời kêu thảm một tiếng, cả người run rẩy, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như mưa, nhưng hắn không cầu xin tha thứ mà trừng mắt nhìn Lâm Hùng nghiến răng nghiến lợi nói: "Có bản lĩnh ngươi giết ta đi, ta dám cam đoan, ngươi chết chắc chắn thảm hơn ta! Lão Đại nhất định sẽ báo thù cho ta, đến lúc đó, ngươi không chỉ gãy một cánh tay, e rằng nhẹ nhất cũng bị Tiêu ca gọt thành nhân côn!"
"Khốn kiếp!" Lâm Hùng không ngờ tiểu tử này miệng cứng như vậy, cánh tay bị bẻ gãy rồi mà vẫn còn cười được? Nhất thời nổi giận, đấm thẳng vào mặt Hoàng Minh, đồng thời hô: "Ta cho ngươi mạnh miệng, ta cho ngươi nói nhảm! !" Lâm Hùng đấm liên tiếp!
Còn Hoàng Minh thì không hề kêu một tiếng, Lâm Hùng đánh liên tục bảy tám quyền, Hoàng Minh cố nén đau đớn trên mặt và cánh tay, cười lớn: "Ha hả, ngươi chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi sao? Đây là Nhị đương gia của Long Sát Hội? Ha hả, thật là phế vật! Nói cho ngươi biết, hoặc là ngươi giết Bàn Gia ta đi, bằng không chờ Bàn Gia ta ra ngoài, tuyệt đối tự tay gọt ngươi thành nhân côn! Để mẹ ngươi cũng không nhận ra, ha ha!"
"Ta! Đậu đen rau muống! Ngươi! Mẹ!!" Lâm Hùng không ngờ tiểu tử này miệng còn cứng hơn bình thường, bị đánh cho không ra hình người rồi mà vẫn dám mắng?
Hoàng Minh giờ phút này đã bị đánh cho chết lặng, hắn chỉ biết mình không thể khuất phục, tuyệt đối không thể, mình không thể làm lão Đại mất mặt, tuyệt đối không thể! Thời gian này tuy không học được bao nhiêu công phu, nhưng chí khí cũng học được không ít! Đã đi theo lão Đại, thì không thể để địch nhân xem thường!
"A ~~" Lúc Hoàng Minh đang hỗn loạn, đột nhiên dưới chân truyền đến một trận đau nhức, rồi cả người tỉnh táo lại vì cơn đau đột ngột, hai mắt gắt gao nhìn xuống chân, hắn thấy đùi phải của mình bị bẻ cong một góc không thể tưởng tượng, hắn biết, đùi phải của mình bị tiểu tử này đạp gãy! Nhìn Lâm Hùng, Hoàng Minh hít một hơi máu trong miệng, rồi phun thẳng vào mặt Lâm Hùng, nói: "Ngươi là đồ cháu con rùa, có bản lĩnh giết Bàn Gia ông đây đi, nói cho ngươi biết, ngươi tuyệt đối chết trước ta! Hơn nữa nỗi thống khổ ngươi phải chịu chắc chắn khó chịu gấp mười gấp trăm lần!"
"Mẹ mày! Lão tử không tin ngươi ~ hắn ~ mẹ ~ không sợ chết!" Lâm Hùng vừa nói, vừa rút một thanh chủy thủ sáng loáng từ một trong ba tên thủ vệ, xoay người đâm thẳng vào vai Hoàng Minh, phốc két ~~ nhất thời một vòi máu bắn tung tóe, Hoàng Minh không nhịn được, kêu lên tê tâm liệt phế!
"Lâm Hùng, đừng quá đáng, tiểu tử này vẫn chưa thể chết!" Lúc này Long Sát vừa mới khoác tay lên người Lưu Hà nhíu mày, cảnh cáo Lâm Hùng!
"Vâng, Long ca! !" Lâm Hùng nghe lời Long Sát thì vội vàng dừng tay, nhưng thanh chủy thủ kia vẫn cắm phập vào vai Hoàng Minh, nỗi đau đớn thấu tim gan khiến Hoàng Minh không dám nhúc nhích! Lúc này Long Sát nói: "Ngươi lại đây, con đĩ này dù sao cũng là hoa khôi của trường, hôm nay tiện nghi cho ngươi rồi, ngươi lên trước đi!"
Lâm Hùng nhất thời mừng rỡ, hắn là sinh viên năm ba nên biết rõ ở Tĩnh Hải đại học, có mấy cô giáo dáng người rất chuẩn, tuyệt đối là vưu vật trong vưu vật, bình thường muốn chạm vào cũng khó, không ngờ lần này Long ca lại cho hắn lên trước! Lâm Hùng tự nhiên không khách khí, cười ha ha chạy tới! Lúc này Lưu Hà, thì khuôn mặt nức nở, nước mắt tuôn rơi!
Lâm Hùng không quản nhiều như vậy, nhìn vưu vật trước mắt, cả người hắn đều có phản ứng...
...
Vùng ngoại thành Nam Thành, cách khu Cát Bình năm sáu cây số, Diệp Tiêu đang lái chiếc Q7 đi nhanh, lúc này điện thoại của hắn vang lên, hắn không nhìn mà cầm lấy lạnh lùng hỏi: "Tra ra rồi sao?"
"Tra ra rồi, hai người kia hẳn là ở trong một gian phòng trong cùng của nhà máy bỏ hoang, còn phía trước, hình như có một người đang đánh nhau với người khác! !" Trong điện thoại truyền đến một giọng trầm muộn!
"Ta biết rồi, giờ gửi bản đồ chi tiết cho ta!" Diệp Tiêu vừa nói vừa lấy một chiếc điện thoại khác từ trong ngực ra! Người đàn ông bên kia khẽ mỉm cười, hệ thống vệ tinh này là hắn dùng giá cao mua chuộc từ một gia tộc ở Mỹ, dùng để quản chế một khu vực từ quỹ đạo Trái Đất, dĩ nhiên hệ thống vệ tinh này đã được người của hắn cải trang, tính ẩn nấp vô cùng cao, hơn nữa chi tiết truyền về từ quỹ đạo Trái Đất, gần như có thể nhìn thấy cảnh tượng bằng mắt thường từ 300-400m! Dù không thể so sánh với vệ tinh tiên tiến nhất, nhưng đối với mục đích sử dụng cá nhân của bọn họ, đã rất tân tiến rồi!
Chẳng bao lâu sau, bản đồ chi tiết xuất hiện trên điện thoại của Diệp Tiêu, thậm chí cả cấu trúc bên trong nhà máy bỏ hoang, và vị trí của người bị bắt cũng được đánh dấu rõ ràng! Nhìn bản đồ trong tay, Diệp Tiêu ấn vào một công tắc bên phải, hàng công tắc này có ba cái, lần lượt là cấp một, cấp hai, cấp ba đẩy mạnh khí! Mỗi cấp đều thích hợp với trình độ, địa vực và lối đi khác nhau, cấp một đẩy mạnh khí tự nhiên không nhanh bằng cấp ba, nhưng trong tình huống bình thường, chính xác hơn là ở Trung Quốc, căn bản không có con đường nào thích hợp để hắn dùng cấp ba đẩy mạnh!
Diệp Tiêu ấn tay vào công tắc, phía sau chiếc Q7 gần lốp xe đột nhiên lộ ra một ống hình trụ to bằng cánh tay, rồi một ngọn lửa màu đỏ thẫm phun ra, cả chiếc xe bắt đầu rung lắc dữ dội, rồi lao đi, tốc độ tăng vọt, kim đồng hồ đã chỉ đến mức cao nhất, nhưng tốc độ vẫn tiếp tục tăng! Chiếc Audi màu đen, giờ phút này giống như một con quỷ đen lướt đi trong đêm tối...
Dù có khó khăn đến đâu, chỉ cần có ý chí, ắt sẽ thành công. Dịch độc quyền tại truyen.free