Tuyệt Phẩm Tà Thiếu - Chương 3966: Là ngươi?
"Cmn, đây là có chuyện gì? Xuất hiện ảo giác rồi?" Diệp Tiêu dụi dụi mắt, nhìn trước mắt nữ hài nhi gần như hoàn mỹ, nhất thời không biết nên làm gì bây giờ!
"A ~~~ Tiểu Cầm tỷ, lưu... Lưu manh! !" Nữ hài nhi thấy Diệp Tiêu vẫn dụi dụi mắt, lại nhìn mình, nhất thời quát to một tiếng. Bản thân còn không mặc quần áo, nếu mà mặc rồi, cũng hận không thể xông lên phiến hắn hai cái bạt tai!
Ôn Tiểu Cầm đang phơi quần áo ở ban công, đột nhiên nghe được tiếng kêu to của Tô Cầm, nhất thời giật mình, còn tưởng rằng có chuyện gì xảy ra. Đến khi nhìn thấy Diệp Tiêu, nàng mới thở phào nhẹ nhõm: "Ta nói tiểu tử ngươi, sao vẫn lỗ mãng như vậy! ? Vị này là người mới chuyển đến, tên là Tô Cầm!" Ôn Tiểu Cầm vừa giới thiệu, vừa bảo Tô Cầm vội vàng trở về phòng ngủ mặc quần áo vào. Bản thân tắm xong mặc đồ ngủ thì không sao, bởi vì thân thể đã bị tên ghê tởm này nhìn sạch khi tắm rồi, nhưng Tô Cầm còn là sinh viên đại học, nếu bị tiểu tử này chiếm tiện nghi thì không hay!
Diệp Tiêu nghe Ôn Tiểu Cầm nói xong, lúc này mới kịp phản ứng. Cmn, thật là quá hạnh phúc rồi, lúc trước còn muốn nếu có thêm một mỹ nữ cùng mình thuê chung thì tốt biết mấy, không ngờ ý nghĩ đó lại thành sự thật nhanh như vậy... Diệp Tiêu nhìn Tô Cầm xoay người đi vào phòng ngủ, sùng sục một tiếng, nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng diêm dúa kia, mãi không rời đi, cho đến khi người ta đóng sầm cửa lại, Diệp Tiêu vẫn không chịu dời mắt...
"Đẹp mắt chứ?" Bên tai Diệp Tiêu đột nhiên truyền đến một trận thanh âm u tĩnh!
"Ừ ừ!" Diệp Tiêu theo bản năng gật đầu, trong lòng còn nghĩ cmn, chỗ nào là đẹp mắt, đây quả thực là cực phẩm vưu vật a ~~~ Nhưng vừa nghĩ vậy, đột nhiên cảm thấy lỗ tai đau nhói, "A ~~ a ~~~ nhẹ thôi đau a ~" Diệp Tiêu đột nhiên phát hiện mình dường như lỡ lời rồi, bên cạnh còn có một đại mỹ nữ đấy, sao có thể khen người khác được? Con ngươi đảo quanh, hắn cười nói: "Tiểu Cầm tỷ, Trương a di về rồi à?"
Ôn Tiểu Cầm buông tay ra, liếc Diệp Tiêu một cái, rồi nói: "Sáng nay về rồi! Nhờ hồng phúc của ngươi, mẹ ta vẫn tin sái cổ đấy!"
"Hắc hắc, đó là, cũng phải xem ta là ai chứ, ta đây là phong lưu phóng khoáng, tuyệt đại phong tao mỹ nam tử Diệp Tiêu a!" Diệp Tiêu cười hắc hắc, vô liêm sỉ nhìn Ôn Tiểu Cầm nói: "Ta nghĩ, Trương a di đã tán thành ta rồi, ngươi không thể đẩy ta ra chứ? Dù sao thì hai ta trước mặt Trương a di cũng là một đôi rồi... Vậy tối nay có phải hay không nên cho ta..."
"Tối nay cho ngươi và ta ngủ trên một cái giường sao?" Ôn Tiểu Cầm đột nhiên nũng nịu dựa sát vào Diệp Tiêu, rồi hờn dỗi nói một câu vào mặt Diệp Tiêu!
Diệp Tiêu nhìn đôi mắt to cùng hàng mi dài của Ôn Tiểu Cầm, nhất thời không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt nói: "Ngang, thật... Thật không? Vậy chẳng phải ta quá hạnh phúc rồi sao... Tiểu Cầm tỷ, ta bảo đảm, bảo đảm không làm loạn nữa..."
"Điêu toa! Trong lòng nghĩ thật hả?" Ôn Tiểu Cầm bật cười: "Mau dọn dẹp đi, chuẩn bị ăn tối!"
"Lại đem ta ra làm trò cười a!" Diệp Tiêu bĩu môi, rồi trực tiếp đổi chiến thuật: "Tiểu Cầm tỷ, hôm nay cái kia của ta... nó không phản ứng gì cả... Có phải... Có phải hỏng rồi không..."
"Cái gì?" Ôn Tiểu Cầm chu miệng, không kịp phản ứng: "Cái gì không phản ứng? Nó là cái gì?"
"Ai nha, chính là sáng nay ngươi đạp nó một cái, rồi trưa nay ta muốn thử xem nó có vấn đề gì không, nên lén xem phim hành động của Đảo Quốc... Sau đó... Sau đó nó không có bất kỳ phản ứng nào, nên ta đang nghĩ nó có phải hỏng rồi không..." Diệp Tiêu cố ý vẻ mặt đau khổ nhìn Ôn Tiểu Cầm!
"Hả?" Ôn Tiểu Cầm thấy vẻ mặt lo lắng của Diệp Tiêu, rồi nghĩ đến cái kia của đàn ông, khi cương cứng thì không được va chạm vào vật cứng...
"Ngươi nói Tiểu Diệp Tiêu có vấn đề rồi, vậy có phải không có cô gái nào thích ta nữa không, rồi ta sẽ không tìm được bạn gái mất!" Diệp Tiêu vẫn thêm mắm dặm muối nói! Nhưng trong lòng lại sớm vui như mở hội, không ngờ Tiểu Cầm tỷ lại còn là thuần tình thiếu nữ tâm!
"Ách, chuyện này với việc tìm bạn gái đâu có liên quan nhiều lắm đâu? Với lại, xem phim mà nó không phản ứng, đâu có nghĩa là nó không được đâu ~~" Ôn Tiểu Cầm thực ra không biết nên nói gì, vì cô hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện này!
"Sao lại không liên quan, Tiểu Diệp Tiêu mà không được, cô gái nào chịu theo ta hả?" Diệp Tiêu vẻ mặt đưa đám!
"Hay là lát nữa đi bệnh viện kiểm tra xem sao! ?"
"Chuyện này làm sao ta đi bệnh viện được..." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Tiêu đỏ lên, rồi yếu ớt nói: "Ta nghe nói có một câu thế này, chỉ có người thắt chuông mới cởi được chuông, Tiểu Cầm tỷ xinh đẹp như vậy, hơn nữa còn là người đạp nó, nếu như... Ngài..."
"Ta?" Ôn Tiểu Cầm hơi ngẩn người, ngay sau đó nghĩ đến câu "chỉ có người thắt chuông mới cởi được chuông", tiện đà hiểu ra, ý của tiểu tử này chẳng phải là, mình đạp, rồi bảo mình giúp Tiểu Diệp Tiêu đứng lên... Nghĩ đến đây, khuôn mặt tươi cười của Ôn Tiểu Cầm ửng đỏ, nhất thời không biết nên nói gì! Nhưng vừa nghĩ, nếu vì mình mà thân thể Diệp Tiêu có gì ngoài ý muốn, thì mình chẳng phải là tội nhân sao! Nghĩ vậy, Ôn Tiểu Cầm mím môi, rồi nhìn Diệp Tiêu gắt giọng: "Chờ... Chờ Cầm nhi ngủ rồi ta giúp..."
Ôn Tiểu Cầm vừa nói đến đây, cửa phòng ngủ bỗng mở ra, Tô Cầm mặc áo trong trắng và quần yếm bước ra: "Tiểu Cầm tỷ, tên lưu manh này cũng ở cùng mọi người sao?"
"Phốc ~~" Diệp Tiêu nghe Tô Cầm nói xong, thiếu chút nữa nghẹn chết, mình sao lại là lưu manh rồi? Hình như mình đến còn sớm hơn cả cô ấy thì phải? Tự mình về nhà, cô lại ăn mặc phong phanh như vậy, trách ai? Với lại, cô em ra ngoài cũng không đúng lúc chút nào đi? Vừa rồi Ôn Tiểu Cầm định nói gì? Cầm nhi ngủ rồi, giúp cái gì? Giúp mình sao? Hay là chuyện gì khác? Nghĩ đến đây, Diệp Tiêu liền vẻ mặt buồn bực, cô em này, đúng là phá hỏng chuyện tốt của mình rồi!
"Ha hả, Cầm nhi, cậu ấy tên là Diệp Tiêu, ở phòng ngủ đối diện phòng cậu đấy!" Ôn Tiểu Cầm cười ha hả, giải thích!
"...(chờ chút) ~~ Cậu nói cậu tên gì?" Ôn Tiểu Cầm vừa giới thiệu xong, Tô Cầm như phát hiện ra lục địa mới, chạy ngay đến bên cạnh Diệp Tiêu, ngạc nhiên hỏi!
"Diệp Tiêu á, sao vậy?" Diệp Tiêu vẻ mặt cảnh giác nhìn cô nàng, quỷ biết cô ta có nhảy dựng lên nói một câu: Ta mang thai con của anh... Khụ khụ, dĩ nhiên phía sau thuần khiết thuộc nói vớ vẩn...
"Cậu chính là Diểu Đình nói cái người dùng biện pháp kém cỏi nhất để tiếp cận Khuynh Thành tỷ?" Tô Cầm vẻ mặt khinh thường và tò mò nhìn Diệp Tiêu: "Ta nói tiểu tử cậu lấy đâu ra dũng khí vậy?"
Dịch độc quyền tại truyen.free