Tuyệt Phẩm Tà Thiếu - Chương 3735: Tranh đoạt giết người
"Ầm!"
Hàn Quốc Phong vừa về đến trận doanh của mình, đã nghe thấy chiến trường nơi Thạch Kinh Thiên và Thượng Quan Thiên Tứ giao chiến phát ra một tiếng vang động trời đất. Quay đầu lại, hắn thấy Thượng Quan Thiên Tứ nằm dài trên mặt đất cách đó hơn trăm mét, toàn thân áo quần rách nát tả tơi. Hư ảnh bao phủ phía sau hắn cũng đã sớm biến mất không còn dấu vết. Giờ phút này, Thạch Kinh Thiên cũng chẳng khá hơn là bao, gương mặt tái nhợt vô cùng, chỉ là so với Thượng Quan Thiên Tứ thì vẫn còn hơn một chút.
"Thiếu gia..."
Một đám thành viên Thượng Quan gia tộc thấy Thượng Quan Thiên Tứ bị thương, ai nấy đều sắc mặt đại biến, vội vã xông tới, luống cuống tay chân dìu dắt Thượng Quan Thiên Tứ đầy máu tươi đứng lên, miệng năm miệng mười quan tâm hỏi han thương thế của hắn. Bọn họ đều rất rõ ràng, nếu Thượng Quan Thiên Tứ có mệnh hệ gì, Hoàng chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Những người ở đây sẽ phải chôn cùng với Thượng Quan Thiên Tứ. Thạch Kinh Thiên đã hồi phục lại một chút, từng bước đi tới, trên mặt nở nụ cười tàn nhẫn, híp mắt nhìn Thượng Quan Thiên Tứ vẻ mặt tái nhợt, không còn chút huyết sắc, nói: "Sao? Hoàng tử Thượng Quan gia tộc không phải rất lớn lối sao? Ngươi không phải muốn bắt sống ta, đem ta giao cho lão già kia của ngươi, sau đó giết sư phụ của ta sao? Sao không động thủ nữa đi?"
"Câm miệng..."
Thấy Thượng Quan Thiên Tứ tức giận đến toàn thân phát run, một thành viên Thượng Quan gia tộc lập tức chắn trước mặt Thượng Quan Thiên Tứ, trừng mắt lạnh lùng nhìn Thạch Kinh Thiên, trầm giọng nói: "Càn rỡ, nơi này là Nam Thiên Môn của Thượng Quan gia tộc ta, ta khuyên ngươi tốt nhất nên thức thời một chút, bằng không, đến lúc đó..." Chưa đợi thành viên Thượng Quan gia tộc kia nói xong, Thạch Kinh Thiên đã xông tới trước mặt Thượng Quan Thiên Tứ, vung tay tát mạnh vào mặt gã thanh niên Thượng Quan gia tộc.
"Bốp!"
Một tiếng vang lên, thành viên Thượng Quan gia tộc kia bị Thạch Kinh Thiên tát bay ra ngoài. Thạch Kinh Thiên xoa xoa bàn tay, cười lạnh lùng nói: "Mẹ kiếp, ngay cả Thượng Quan Thiên Tứ ta còn không để vào mắt, huống chi là lũ tép riu như các ngươi. Ai dám nói thêm một câu nhảm nhí nữa, hôm nay lão tử sẽ khiến hắn thân hình đều diệt..." Thạch Kinh Thiên còn chưa dứt lời, một thành viên Thượng Quan gia tộc khác đã nổi giận gầm lên: "Mọi người cùng tiến lên, bảo vệ hoàng tử..."
"Ầm ầm!"
Một đám thành viên Thượng Quan gia tộc nhất thời xông về phía Thạch Kinh Thiên. Lâm Kinh Vũ đứng ở phía sau cùng, thấy Thạch Kinh Thiên cuối cùng cũng đánh thắng Thượng Quan Thiên Tứ, còn chưa kịp hoan hô nhảy nhót, đã thấy một đám người Thượng Quan gia tộc xông lên đối phó với Thạch Kinh Thiên, gương mặt hắn lập tức trở nên phấn chấn, nổi giận gầm lên: "Thằng nào dám động vào huynh đệ của ta, lão tử sẽ lấy mạng hắn..." Lâm Kinh Vũ vừa dứt lời, đã xông tới bên cạnh Thạch Kinh Thiên.
"Phanh!"
Một quyền đánh thẳng vào đầu một thành viên Thượng Quan gia tộc. Đầu của gã phát ra một tiếng "phanh", rồi vỡ tung như dưa hấu. Lâm Kinh Vũ liên tục chém giết mười mấy đệ tử Thượng Quan gia tộc, quay đầu nhìn Thạch Kinh Thiên bên cạnh, vẻ mặt sảng lãng cười nói: "Sao rồi? Có sao không? Nếu không thì đi nghỉ ngơi một chút, chuyện ở đây cứ giao cho ta."
"Không cần, chỉ bằng mấy tên tép riu này mà muốn đối phó ta? Hôm nay lão tử nhất định phải giết Thượng Quan Thiên Tứ. Mẹ kiếp, lão tử mệt đến ngất ngư rồi, mà hắn còn dám khoác lác muốn giết sư phụ và ta. Bây giờ, lão tử sẽ sống sờ sờ đạp chết hắn, bằng không thì không hả được cơn giận này..." Thạch Kinh Thiên vẻ mặt hừ lạnh nói.
"Nghe nói, Vân Tiêu vương triều sủng ái nhất là đứa con trai này. Nếu ngươi giết hắn, chắc lão già kia của hắn sẽ nổi điên lên đấy..." Lâm Kinh Vũ bĩu môi nói.
"Sợ gì?"
Thạch Kinh Thiên trợn mắt, tức giận nói: "Chúng ta đến Nam Thiên Môn, đâu phải để uống trà nói chuyện phiếm với lão già kia, là đến tìm hắn gây phiền toái. Nếu là tìm hắn gây phiền toái, giết con hắn thì sao? Coi như không giết con hắn, nếu sư phụ thua trong tay hắn, ngươi nghĩ hắn sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?"
"Không biết..." Lâm Kinh Vũ lắc đầu, ngay sau đó vẻ mặt hạnh phúc nói: "Hay là, để ta giết tiểu tử này nhé? Lão tử đã sớm ngứa mắt với người Thượng Quan gia tộc rồi..."
"Không được, nhiều lắm thì để cho ngươi một chân..." Thạch Kinh Thiên bĩu môi nói.
Nghe Thạch Kinh Thiên và Lâm Kinh Vũ bàn nhau xem ai sẽ giết Thượng Quan Thiên Tứ, những người của các thế lực lớn xung quanh đều lộ vẻ cổ quái. Một thành viên Mộ Dung gia tộc rụt cổ, nhìn một tộc nhân bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: "Tỷ, tỷ nói xem bọn họ có dám giết Thượng Quan Thiên Tứ thật không? Nếu thật sự giết Thượng Quan Thiên Tứ, chắc Hoàng sẽ nổi điên lên đấy, đến lúc đó, không chừng sẽ phải đại khai sát giới..."
"Xem bộ dáng là thật sự muốn giết người rồi." Tiểu nha đầu Mộ Dung gia tộc liếc trộm về phía Diệp Tiêu, bĩu môi nói: "Anh rể vốn dĩ là đến tìm Hoàng gây phiền toái, lẽ nào còn sợ hắn đại khai sát giới sao? Nam Thiên Môn của chúng ta đã bao nhiêu năm không náo nhiệt như vậy rồi, thật muốn xem, Hoàng thấy Thượng Quan Thiên Tứ bị giết thì có thật sự nổi điên không..."
Không chỉ người Mộ Dung gia tộc, các thành viên gia tộc khác cũng đều đang bàn tán, hiển nhiên, vấn đề thảo luận đều là việc Thạch Kinh Thiên và Lâm Kinh Vũ có dám giết Thượng Quan Thiên Tứ hay không.
Thấy người Thượng Quan gia tộc mình trong tay hai tên nhãi ranh kia căn bản không chịu nổi một kích, hơn nữa, khoảng cách giữa hai người và mình ngày càng gần, sắc mặt Thượng Quan Thiên Tứ trở nên trắng bệch, vội vàng quát: "Phụ hoàng, nếu ngài không ra tay, hài nhi sẽ chết trong tay bọn chúng mất..."
"Bây giờ mới bắt đầu gọi cha? Đừng nói là gọi cha, coi như gọi ông nội cũng vô dụng thôi..." Thạch Kinh Thiên cười dữ tợn, nói: "Được rồi, chuẩn bị chịu chết đi!"
"Ầm ầm!"
Thiên địa rung chuyển dữ dội.
Toàn bộ bầu trời Nam Thiên Môn bị bao phủ bởi một tầng sương mù đen kịt, phảng phất như sắp trời sập đất lở. Một hư ảnh trong nháy mắt chắn trước mặt Thượng Quan Thiên Tứ. Thấy hư ảnh này, không ít người không khỏi nín thở. Diệp Tiêu đứng ở cửa Nam Thiên Môn cũng khẽ nheo mắt, cười nói: "Hoàng, ngươi cuối cùng cũng dám ra mặt sao? Ta còn tưởng rằng ngươi muốn làm một con rùa đen rụt đầu đấy!"
Dịch độc quyền tại truyen.free