(Đã dịch) Tuyệt Đỉnh Đan Tôn - Chương 550: Khắp thành lời đồn đãi
Ngay khi môi hai người chỉ còn cách nhau gang tấc, Phương Lâm bỗng nhiên lùi lại một bước.
Bước lùi này khiến Mộng Lạc Hoa khẽ biến sắc, sâu trong đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
"Hay là thôi đi, ta vẫn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt." Phương Lâm nói, nhưng vẻ mặt lại mang theo vài phần cân nhắc.
Mọi người ngây người, chuyện này là sao? Chẳng phải nói là màn thân thiết hay sao?
Không ít thanh niên trẻ tuổi trong lòng mắng to, chỉ còn thiếu chút nữa là hôn rồi, sao Phương Lâm lại lùi bước vào thời điểm mấu chốt nhất chứ?
Mà Trần Vĩnh Niên và những người khác thở phào nhẹ nhõm, xem ra Phương Lâm vẫn còn lý trí, biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm.
Chỉ riêng Mộng Lạc Hoa là có vẻ khó coi, cảm giác mình bị trêu đùa.
"Tỷ tỷ không phải là tức giận rồi chứ?" Phương Lâm giả vờ nghi ngờ hỏi.
Mộng Lạc Hoa cười xinh đẹp: "Sao lại thế? Nếu ngươi chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt, vậy nụ hôn này tỷ tỷ giữ lại lần sau cho ngươi."
Phương Lâm gật đầu liên tục, khiến Mộng Lạc Hoa trong lòng tức giận, hận không thể tát cho Phương Lâm mấy cái.
Thực tế, Phương Lâm đang thăm dò Mộng Lạc Hoa.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc hương diễm vừa rồi, Phương Lâm xác thực nhận ra, Mộng Lạc Hoa nhìn như quyến rũ động lòng người, nhưng lại là một con rắn độc, trên môi nàng bôi kịch độc.
Loại kịch độc này, chỉ khi ở khoảng cách rất gần, Phương Lâm mới có thể ngửi ra, đổi lại người khác, e rằng khó mà phát hiện.
Trong lòng Mộng Lạc Hoa cũng có chút hoài nghi, liệu Phương Lâm có nhìn ra điều gì, nên mới đột nhiên lùi lại.
Nhưng Mộng Lạc Hoa khó mà phán đoán, dù sao kịch độc trên môi nàng gần như vô sắc vô vị, nàng không tin Phương Lâm có thể phát giác được.
Một hồi tranh tài đặc sắc, thêm vào một màn hài kịch vốn có thể cực kỳ hương diễm kết thúc, Tịnh Kiên Vương và những người khác liền muốn rời đi.
Nhưng trước khi đi, họ đều liếc nhìn Tề Tam Hiên.
Dù sao, họ được Tề Tam Hiên mời đến, chính là để bức bách Phương Lâm đánh với Trương Văn Hiên một trận, tuy kết quả không giống dự đoán, nhưng họ dù sao cũng đã đến.
Tề Tam Hiên trong lòng kêu khổ không ngừng, hắn mời mấy vị đại nhân vật này, đã tốn không ít của cải, còn phải vận dụng một chút quan hệ bên trên, nếu không, chỉ bằng mặt mũi của hắn, còn chưa đủ tư cách mời những người này.
Bây giờ, kế hoạch ban đầu không thành, có thể nói là trộm gà không xong còn mất nắm gạo, quả thực là thiệt thòi lớn rồi.
Nhưng Tề Tam Hiên cũng không có cách nào, sự đã đến nước này, chỉ có thể nuốt hận vào lòng, trách Phương Lâm quá mức kinh người, biến thái một cách không ngờ.
Trần Vĩnh Niên và những người khác sóng vai tiễn họ ra khỏi Đan minh, Phương Lâm đi tới trước mặt Mộng Lạc Hoa, mọi người đều nhìn hắn, không biết hắn lại muốn giở trò gì.
"Tỷ tỷ, ta có mấy lời muốn nói với ngươi." Phương Lâm cười híp mắt nói.
Mộng Lạc Hoa yêu kiều cười khẽ: "Nói đi, tỷ tỷ nghe đây."
Phương Lâm cười, tiến đến bên tai Mộng Lạc Hoa, ngửi mùi thơm cơ thể nàng, nhẹ giọng nói: "Độc trên môi ngươi, lần sau đừng để ta đoán được nữa."
Nói xong, Phương Lâm lùi lại, trên mặt mang theo nụ cười thần bí khó lường.
Mộng Lạc Hoa cũng tỏ vẻ như thường, vẫn mang theo nụ cười, cùng Tịnh Kiên Vương và những người khác rời đi.
"Ngươi nói gì với người phụ nữ kia?" Mạc Tử Minh hiếu kỳ nhìn Phương Lâm.
"Bí mật." Phương Lâm cười đắc ý.
····
Trong phủ thái tử, Mộng Viện mặt mày âm trầm, không có nửa điểm quyến rũ.
Chu Dịch Thủy ánh mắt yên tĩnh, mở miệng nói: "Hắn nhìn ra rồi?"
Mộng Viện gật đầu, ngữ khí có chút lạnh lẽo nói: "Không ngờ Phương Lâm lợi hại như vậy, độc ta giấu trên môi, lại bị hắn phát hiện."
Chu Dịch Thủy không hề kinh ngạc: "Ngươi chưa từng thất thủ."
Mộng Viện hừ một tiếng: "Thất thủ thì sao? Phương Lâm chọc tới Ẩn Sát Đường ta, dù thủ đoạn hắn có nhiều hơn nữa, cũng chỉ có con đường chết."
Chu Dịch Thủy nhìn Mộng Viện một chút: "Theo lời ngươi nói, Phương Lâm sắp được Đan minh coi trọng, ngày sau cơ hội hạ thủ sẽ càng khó."
Mộng Viện cười gằn: "Thủ đoạn của Ẩn Sát Đường ta, ngươi biết được bao nhiêu? Không có mục tiêu nào Ẩn Sát Đường ta không giết được."
Chu Dịch Thủy cũng cười: "Thật sao? Vậy ba vị quốc chủ của Thượng Tam Quốc, Ẩn Sát Đường ngươi có giết được không?"
Vừa nói ra, Mộng Viện biến sắc, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Chu Dịch Thủy.
····
Trong Huyền Đô, đại danh của Phương Lâm lại một lần nữa lan truyền, còn vang dội hơn lần trước.
"Nghe nói chưa? Phương Lâm từ Hạ Tam Quốc đến, đánh bại Trương Văn Hiên."
"Bây giờ ai ở Huyền Đô mà không biết? Phương Lâm đó thực sự lợi hại, hiện tại đã là thiên tài số một của Đan minh Huyền Đô."
"Ta đã nói người này không hề tầm thường."
"Sao ta nhớ lần trước ngươi nói Phương Lâm ở Huyền Đô không đợi được lâu?"
"Ba loại hồn mệnh đan hỏa, cơ duyên của Phương Lâm cũng lớn quá rồi đó?"
"Thuật luyện đan của hắn càng kinh khủng, có người nói toàn bộ đều là cổ luyện đan pháp."
"Còn có một chuyện lý thú, nghe nói Phương Lâm sau khi chiến thắng Trương Văn Hiên, lại trêu đùa Mộng Lạc Hoa của phủ thái tử."
"Việc này ta biết, ta có một người anh họ là luyện đan sư của Đan minh, lúc đó ở ngay tại chỗ, tận mắt nhìn thấy đại mỹ nhân Mộng Lạc Hoa kia thân mật với Phương Lâm!"
"Mộng Lạc Hoa là đại mỹ nhân số một Huyền Đô đó! Phương Lâm thật có diễm phúc!"
"Ngươi biết gì? Lần này Phương Lâm chọc vào tổ ong vò vẽ rồi, ai mà không biết Mộng Lạc Hoa là người của thái tử."
"Vậy thì càng thú vị, ngay cả người phụ nữ của thái tử cũng dám chạm vào, Phương Lâm quả thực là gan to bằng trời!"
"Sao ta cảm giác Phương Lâm cố ý gây sự với thái tử vậy?"
·····
Các loại lời đồn đại trong Huyền Đô, Phương Lâm không hề để ý, sau trận chiến đan đạo với Trương Văn Hiên, hắn bắt đầu chuẩn bị tiến vào Bách Thú Hung Sơn.
Ban đầu Phương Lâm không muốn đi Bách Thú Hung Sơn, nhưng cân nhắc việc mình trước sau không thể bước vào Địa Nguyên tầng mười, có lẽ đi Bách Thú Hung Sơn một chuyến, có thể thu được một vài cơ duyên.
Trần Vĩnh Niên còn nói với Phương Lâm, hắn đã được cao tầng Đan minh chú ý, trước khi Bách Thú Hung Sơn mở ra, sẽ có một vị điện chủ đến đây.
Tuy vị điện chủ kia không nói rõ, nhưng theo Trần Vĩnh Niên tiết lộ, vị điện chủ này có lẽ coi trọng tư chất của Phương Lâm, muốn thu làm đồ đệ.
Đối với việc này, Phương Lâm giữ tâm thái ôn hòa, tuy bái một vị điện chủ Đan minh làm sư phụ, thực sự là một bước lên trời, nhưng trước mắt vẫn nên thực tế hơn.
Hôm đó, Độc Cô Niệm đến, khí thế hùng hổ, cả người như ăn phải ớt, ai cũng thấy rõ, vị tiểu thư khuê các của Độc Cô gia đang có tâm trạng không tốt.
"Phương Lâm đâu? Bảo hắn bò ra đây cho ta!" Độc Cô Niệm vừa đến đã la lớn, khiến người ta liếc mắt.
Độc Cô Niệm thực sự rất tức giận, vì bây giờ cả Huyền Đô đều đang truyền chuyện Phương Lâm và Mộng Lạc Hoa thân mật.
Chuyện đời khó đoán, ai biết được ngày mai sẽ ra sao. Dịch độc quyền tại truyen.free