(Đã dịch) Tuyệt Đại Thần Chủ - Chương 534: Bá đạo Kình Thiên Phong chủ
Tô Mạc rời khỏi động tu luyện trọng lực, liền quay về Kình Thiên Phong, trở lại lầu các của mình.
"Vận xui!" Ngồi xếp bằng trong phòng luyện công, Tô Mạc không khỏi thở dài, thật sự là đi đâu cũng chẳng được yên ổn.
Ít lâu sau, trong tay Tô Mạc xuất hiện hai chiếc nhẫn trữ vật, hắn cẩn thận xem xét.
Hai chiếc nhẫn trữ vật này chính là của tên thanh niên cao lớn và tên thanh niên trắng nõn kia.
Sau khi xem xét một lượt, Tô Mạc thở dài, rồi cất hai chiếc nhẫn trữ vật đi.
Hai người này đều nghèo rớt mồng tơi, linh thạch trên người cộng lại cũng chỉ hơn năm trăm vạn trung phẩm linh thạch, những vật phẩm giá trị khác nhiều nhất cũng chỉ đáng bốn, năm trăm vạn trung phẩm linh thạch.
Trầm tư một lát, Tô Mạc liền chuẩn bị thôn phệ linh thạch, với tình trạng tu vi hiện tại của hắn, hoàn toàn có thể dễ dàng tăng cao tu vi.
"Trước cứ tăng tu vi lên Chân Cương cảnh lục trọng đã, sau đó sẽ bắt đầu học tập luyện khí." Tô Mạc lẩm bẩm tự nói.
Ngay sau đó, Tô Mạc vung tay lên, trước mặt liền xuất hiện một trăm vạn trung phẩm linh thạch.
Một trăm vạn trung phẩm linh thạch, nếu đổi thành hạ phẩm linh thạch thì lên đến con số khổng lồ một tỷ, linh thạch Tô Mạc cần để tu luyện quả thật ngày càng kinh khủng.
Vì vậy, hắn mới muốn học tập luyện khí.
Không có linh thạch, không những tu vi tăng lên chậm chạp, mà cấp bậc Võ Hồn cũng không thể tăng lên được.
Hắn gặp phải đối thủ ngày càng mạnh, nếu cấp bậc Võ Hồn không cao, Thôn Phệ Chi Lực căn bản chẳng có tác dụng gì.
Tuy rằng giết người cướp của là cách nhanh nhất, nhưng dù sao đó không phải kế lâu dài, điều quan trọng nhất là Tô Mạc phải nhanh chóng nâng cao thuật luyện khí, sau đó luyện chế Bản Mệnh Linh Kiếm cho chính mình.
"Nổ đi!"
Một tiếng quát nhẹ, Tô Mạc lập tức vận chuyển Thôn Phệ Võ Hồn, Thôn Phệ Chi Lực quét sạch, tất cả linh thạch đồng loạt nổ tung, toàn bộ phòng luyện công trong nháy mắt bị linh vụ nồng đặc tràn ngập.
Tô Mạc lập tức bắt đầu điên cuồng thôn phệ linh khí, cơ thể hắn tựa như một cái vực sâu không đáy, lượng lớn linh khí điên cuồng chui vào bên trong.
Ngay lúc Tô Mạc đang thôn phệ linh thạch, bỗng nhiên, một tiếng quát lớn vang dội nổ tung trên bầu trời Kình Thiên Phong.
"Hoàng Phủ Kình, ngươi mau ra đây cho ta!"
Tiếng qu��t lớn này cực kỳ khủng bố, tựa như một đạo thần lôi bổ thẳng xuống đỉnh Kình Thiên Phong, khiến ngọn núi cao ngàn trượng cũng phải rung chuyển dữ dội.
Vô số ngọn núi nứt toác, vô số cây cối hóa thành bột mịn, cảnh tượng tựa như tận thế.
Lầu các của Tô Mạc cũng trong nháy mắt đổ sụp gần một nửa dưới tiếng quát lớn này.
Phốc!
Trong lầu các, sắc mặt Tô Mạc trong nháy mắt đỏ bừng, một ngụm máu tươi phun ra.
Tiếng quát lớn này trong nháy mắt đã gây ra cho hắn nội thương nghiêm trọng.
"Khủng bố đến vậy sao?"
Tô Mạc vẻ mặt đầy kinh ngạc, vội vàng nhìn ra ngoài qua cửa sổ lầu các, hắn liền thấy một bóng người toàn thân tràn ngập hào quang màu tím, đứng lẳng lặng giữa hư không cao mấy trăm trượng.
Bóng người này không nhìn rõ mặt, nhưng khí tức kinh khủng đến cực hạn, khiến người ta chỉ cần nhìn vào đã không kìm được muốn thần phục.
"Chẳng lẽ là phụ thân Hầu Tuấn tìm đến?" Tô Mạc thầm suy đoán, hắn vội vàng thu liễm khí tức, trốn trong lầu các không dám đi ra ngoài.
Loại cường giả này, nếu muốn giết hắn, quả thực dễ như trở bàn tay, vẫn là để sư tôn ứng phó thôi!
Ít lâu sau, trong đại điện Kình Thiên Phong vang lên một giọng nói lạnh nhạt.
"Hầu Uyên, trước khi ta nổi giận —— cút!"
Giọng nói lạnh nhạt ấy chính là của Kình Thiên Phong Chủ Hoàng Phủ Kình, giọng hắn tuy lạnh lùng, nhưng lại vô cùng bá đạo.
Cho dù đối mặt cường giả như bóng người màu tím giữa không trung kia, hắn vẫn tràn đầy uy nghiêm.
"Hừ! Hoàng Phủ Kình, đệ tử của ngươi làm con ta bị thương, chẳng lẽ ngươi không cho ta một lời giải thích sao?" Hầu Uyên lạnh hừ một tiếng, lớn tiếng chất vấn.
Hầu Uyên chính là cường giả Võ Hoàng, Linh Thức của hắn đương nhiên sớm đã phát hiện Tô Mạc đang trốn trong lầu các.
Chỉ có điều, hắn cũng không xuất thủ, một tiếng quát chấn thương Tô Mạc, coi như là cho Tô Mạc một bài học.
Điều hắn muốn hiện tại, chỉ là Hoàng Phủ Kình cho hắn một lời giải thích mà thôi.
Nhưng mà, đối mặt với chất vấn của Hầu Uyên, điều hắn nhận được lại là một ngón tay khổng lồ.
Ngón tay này dài đến trăm trượng, đường kính chừng mười trượng, toàn thân kim quang lượn lờ, uy thế kinh thiên động địa.
Ngón tay vừa chỉ ra, không gian lập tức vỡ nát.
Ngón tay khổng lồ tựa như một thanh kiếm sắc, xuyên thủng không gian, phá nát hư không, hung hăng đâm tới Hầu Uyên trên bầu trời.
Tốc độ của ngón tay này nhanh đến không thể hình dung, vừa mới xuất hiện, nó đã như Thuấn Di, đến trước mặt Hầu Uyên.
Hầu Uyên nhìn thấy ngón tay khổng lồ này, trong mắt lập tức bộc phát ra hai đạo tinh quang cao vài trượng.
"Hoàng Phủ Kình, hôm nay ta lại muốn được lĩnh giáo Kình Thiên Kiếm Chỉ của ngươi."
Hầu Uyên gầm thét một tiếng, bàn tay duỗi ra, chớp mắt giữa thiên địa vô số linh khí hội tụ, trong nháy tức đã ngưng tụ thành một cây trường thương lớn dài mười trượng trong tay hắn.
"Phá!"
Trường thương như nộ long xuất hải, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa, trong nháy mắt đã va chạm với ngón tay khổng lồ.
Oanh! Tiếng nổ kinh thiên, chấn động phạm vi ngàn dặm, mọi công kích đều tan biến, không gian như mặt gương trong nháy mắt vỡ nát, lưu lại một lỗ đen đường kính mấy chục trượng.
Còn thân hình của Hầu Uyên, như một mũi tên, trong nháy mắt bay ngược ra ngoài, chớp mắt đã biến mất tăm.
"Không biết tự lượng sức mình!"
Giọng nói lạnh nhạt, từ trong đại điện Kình Thiên Phong truyền ra, trong đó tràn đầy khinh thường.
Tô Mạc trong lòng vô cùng kinh ngạc, vị sư tôn bất đắc dĩ này của mình quả nhiên cường đại, một kích đã đánh bay Hầu Uyên.
Tô Mạc đứng bên cửa sổ lầu các, dõi mắt trông về phía xa, cũng không thấy bóng dáng Hầu Uyên.
Với tu vi hiện tại c���a Tô Mạc, mắt hắn có thể nhìn tới mấy trăm dặm, khoảng cách xa như vậy mà không thấy Hầu Uyên, đối phương không biết đã bị đánh bay bao nhiêu dặm, rất có thể đã bị đánh bay tới ngoài ngàn dặm.
Tô Mạc hít sâu một hơi, sư tôn của mình đây, không hổ là người có thực lực gần với Tông chủ trong Thiên Linh Tông, quả thật cường đại!
Ít lâu sau, mọi thứ đều trở lại bình tĩnh, phảng phất như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Hoàng Phủ Kình cũng không hỏi Tô Mạc vì sao lại đắc tội Hầu Uyên.
Tô Mạc cười khổ một tiếng, nhìn lầu các sụp đổ một nửa, bất đắc dĩ lắc đầu.
Lần này hắn không chỉ bị trọng thương, mà linh khí của một trăm vạn trung phẩm linh thạch đang thôn phệ cũng bị đánh tan, một trăm vạn trung phẩm linh thạch vậy là phí hoài vô ích.
Thở dài, Tô Mạc lấy ra mấy viên đan dược chữa thương, nuốt vào rồi bắt đầu chữa trị thương thế.
Bên ngoài, cảnh Hầu Uyên đánh lên Kình Thiên Phong tự nhiên đã thu hút sự chú ý của những cường giả khác trong Thiên Linh Tông.
Hạo Thiên Phong, trong một không gian u ám, một ��ôi mắt dường như có thể xuyên thấu hư không, nhìn về phía đỉnh Kình Thiên Phong.
"Thực lực của ngươi, đã đạt tới mức này sao?" Một tiếng thở dài yếu ớt quanh quẩn.
La Thiên Phong.
Trên đỉnh núi, một nam trung niên thân hình cao lớn đứng sừng sững.
Nam trung niên mặt mày uy nghiêm, khí tức trên người phảng phất hòa làm một với trời đất, nếu không dùng mắt thường nhìn, căn bản không cảm nhận được sự tồn tại của người đó.
Nam trung niên ngóng nhìn theo hướng Kình Thiên Phong, nhíu chặt đôi lông mày.
"Hoàng Phủ Kình, ân oán giữa chúng ta, cuối cùng sẽ có một ngày ta thanh toán dứt điểm với ngươi." Ánh mắt nam trung niên băng lãnh.
Mọi bản quyền chuyển ngữ của tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.