(Đã dịch) Tu La Kiếm Thần - Chương 2623: Dẫn Độ
"Đừng xốc nổi, ổn định cảm xúc, lúc này tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào!"
Hạc Trọc cảm nhận được cảm xúc chập chờn của Vương Đằng, bèn nhắc nhở.
Vương Đằng lặng lẽ gật đầu, hắn cố đè nén sự kích động trong lòng, chờ đợi từng thân ảnh quen thuộc từ nơi xa chầm chậm trôi dạt tới.
Trong hư không, lực lượng thần bí cuộn trào.
Càng lúc càng nhiều đốm lửa linh hồn từ xa sáng lên, càng lúc càng nhiều thân ảnh quen thuộc hiện ra trước mắt Vương Đằng.
Nhìn những thân ảnh kia không ngừng trôi dạt về phía mình, tiến gần về phía mình, mặc dù Vương Đằng đã cố hết sức đè nén sự kích động trong lòng, nhưng vẫn cảm thấy đứng ngồi không yên, chỉ thấy giây phút chờ đợi này tựa như một sự dày vò khôn cùng.
Trong thế giới màu xám này, Vương Đằng không còn cảm nhận được thời gian trôi chảy, không biết rốt cuộc đã bao lâu rồi.
Rốt cuộc thì...
Những linh hồn chi hỏa từ xa kia, cuối cùng cũng đã tới gần.
Chỉ là giờ phút này, từng thân ảnh kia đều có vẻ mặt đờ đẫn, giống như cô hồn dã quỷ không hồn không vía, chỉ bị hấp dẫn bởi cảm giác quen thuộc tỏa ra từ hắn mà tìm đến.
Từng thân ảnh quen thuộc vây quanh Vương Đằng, khiến hắn cảm thấy vô cùng kích động.
"Dẫn độ bọn họ qua sông đi!"
Thấy Vương Đằng vẻ mặt kích động, Hạc Trọc nhắc nhở.
Vương Đằng gật đầu, theo đúng kế hoạch, hắn cần phải dẫn độ linh hồn của những người này qua con sông Chân Linh mênh mông này, đưa họ về Bỉ Ngạn.
Từng thân ảnh lần lượt bước lên đò ngang. Vốn dĩ Vương Đằng còn lo lắng đò ngang quá nhỏ, không thể chứa đựng nhiều linh hồn chi hỏa như vậy, thế nhưng cuối cùng hắn lại nhận ra, con đò ngang nhìn như chật hẹp kia, lại dường như chứa đựng không gian vô tận, và dung nạp được tất cả linh hồn chi hỏa.
Toàn bộ đò ngang tỏa ra quang mang rực rỡ.
Trên chín tầng trời, xoáy nước màu đen to lớn kia cuồn cuộn tỏa ra khí tức đáng sợ, khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
Vương Đằng cảm thấy có chút bất an, xoáy nước màu đen to lớn kia vẫn cứ không biến mất, cứ như vậy treo lơ lửng trên chín tầng trời, giống như một con mắt, đang nhìn chằm chằm mọi hành động của hắn.
Giờ phút này, trong xoáy nước màu đen kia tuôn trào khí tức đáng sợ, khiến hắn không nhịn được liên tưởng đến tấm Thiên Bi trước đó.
Bây giờ, đạo Tiên Thiên chi lực mà Ảnh Tử Kiếm Khách trước đây ban cho Vương Đằng trước khi hắn ra đi, đã tiêu hao hết khi tấm Thiên Bi kia trấn áp xuống.
Nếu ngay lúc này, lại có thêm một tấm Thiên Bi trấn áp xuống, hắn chắc chắn không thể chống đỡ nổi.
Đến lúc đó, chẳng những hắn sẽ hình thần câu diệt, tất cả linh hồn chi hỏa trên thuyền e rằng đều phải tắt!
Nhưng mọi chuyện đến nước này, hắn đã không thể quay đầu được nữa, dù thế nào cũng phải đánh cược một phen.
Đây là chấp niệm của hắn!
Dù chết cũng phải đem vong hồn các anh linh Hoang Thổ dẫn độ qua sông Chân Linh Trường Hà, mang về Hoang Thổ!
"Mau tới!"
Vương Đằng trực tiếp kích hoạt chú ấn hồn, triệu hoán con quái vật lúc trước bị hắn gieo cấm chú linh hồn kia.
Hắn ngoảnh đầu nhìn về phía Trường Hà màu đen.
Nhưng Trường Hà màu đen kia chỉ một màu yên tĩnh, không có bất kỳ động tĩnh nào.
Vương Đằng hừ lạnh một tiếng, kích hoạt cấm chú linh hồn.
"Ngao..."
Lập tức, Trường Hà màu đen yên tĩnh bỗng chốc dậy sóng, một thân ảnh nhanh chóng xông ra mặt nước, phát ra một tiếng kêu rên thê lương. Sau đó nó lao điên loạn, thẳng về phía đò ngang của Vương Đằng.
Chính là con quái vật lúc trước bị Vương Đằng gieo cấm chú linh hồn.
Ánh mắt nó kinh hãi, cuối cùng cũng đến trước mặt Vương Đằng, hướng về Vương Đằng kêu than thảm thiết.
Vương Đằng dừng kích hoạt cấm chú linh hồn, thản nhiên nói: "Cõng ta qua sông, ta sẽ trả lại ngươi tự do."
Con quái vật kia chưa lập tức đồng ý, hướng về Vương Đằng gầm nhẹ, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
"Hửm? Ngươi không muốn?"
Ánh mắt lạnh lùng của Vương Đằng nhìn về phía con quái vật kia.
Con quái vật kia lập tức hạ thấp tư thái, sau đó cẩn thận liếc nhìn cái xoáy nước màu đen to lớn giống như con mắt trên chín tầng trời kia, trên mặt lộ ra vẻ do dự. Cuối cùng nó vẫn là khuất phục trước uy áp của Vương Đằng, đành phải hạ quyết tâm lớn, rốt cuộc cũng đồng ý chở đò ngang qua sông.
Hiển nhiên, linh trí của nó cực cao, nhìn thấy những gì Vương Đằng đang làm lần này, hiểu rõ mức độ hung hiểm và đáng sợ trong hành động của Vương Đằng, hành động này ẩn chứa nhân quả lớn lao của trời đất, khiến nó phải kiêng kị, nên mới chần chừ, do dự.
Nhưng cuối cùng, đối mặt với sự uy hiếp từ chú ấn hồn của Vương Đằng, nó không thể không đưa ra quyết định, không thể không đồng ý chở hắn qua sông.
"Hoa lạp!"
Nó lặn xuống mặt nước, tiến đến bên dưới đò ngang, sau đó cõng đò ngang, hướng về bờ đối diện sông lao tới.
Xung quanh mặt nước, từng thân ảnh khổng lồ lần lượt nổi lên mặt nước, nhìn con đò ngang đang chở vô số linh hồn chi hỏa kia, ánh mắt chúng đều lộ vẻ tham lam.
"Rống!"
Cuối cùng, vô số quái vật không thể kiềm chế nổi sự khao khát đối với vô số linh hồn được chở trên đò ngang kia, ào ào xông ra mặt nước, lao về phía đò ngang, muốn nuốt chửng tất cả.
Vương Đằng lập tức biến sắc, không ngờ những quái vật này lại một lần nữa xuất hiện. Những con quái vật tương tự như vậy, khi hắn qua sông trước đây chưa hề xuất hiện.
Hắn lập tức hừ lạnh một tiếng, hiện hóa Nguyên Thần Thao Thiết, phát ra một tiếng rống to vang dội, há miệng nuốt chửng một con quái vật.
Nhưng mà, điều này cũng không khiến những quái vật khác phải e sợ.
Sự khát vọng đối với những linh hồn trên đò ngang kia, khiến những quái vật kia như phát điên, điên cuồng xông tới.
Vương Đằng biến sắc, dốc sức ngăn cản những quái vật này.
Nhưng mà vẫn lực bất tòng tâm.
Hạc Trọc thấy vậy, hừ lạnh một tiếng: "Yêu ma quỷ quái từ đâu tới, cút ngay cho bản tọa!"
Một cỗ khí tức linh hồn đáng sợ từ trong cơ thể Hạc Trọc tỏa ra.
Đồng thời tỏa ra còn có một cỗ khí thế kinh khủng uy nghiêm, trong nháy mắt che trời lấp đất, ép về bốn phương, khiến vô số quái vật xung quanh chấn động mạnh mẽ.
Những quái vật này đều là linh hồn thể, mà không có nhục thân chân chính. Theo một tiếng quát lạnh của Hạc Trọc, những quái vật kia đều lập tức lộ vẻ kinh hãi, thân hình kịch liệt run rẩy, dường như muốn hình thần câu diệt, hóa thành hư vô.
Cuối cùng, những quái vật kia cuốn cuồng rút chạy, lặn sâu xuống đáy sông, không còn dám hiện thân lần nữa.
Vương Đằng thấy vậy không khỏi cảm động, hóa về hình người, nhìn về phía Hạc Trọc.
Hạc Trọc liếc hắn một cái đầy vẻ hờ hững, không đợi Vương Đằng mở miệng, liền thản nhiên nói: "Chuyện nhỏ thôi, có gì đáng nói đâu."
Nó khinh thường liếc Vương Đằng một cái, liền quay đầu đi, khép đôi cánh, ngẩng cao đầu nhìn lên bầu trời với vẻ mặt cao thâm khó đoán.
Vương Đằng không khỏi dở khóc dở cười, hắn cảm thấy Hạc Trọc trước mắt và Hạc Trọc hắn từng quen biết dường như không hoàn toàn giống nhau, nhưng ở nhiều phương diện khác lại rất giống.
Không rõ Hạc Trọc rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì, Vương Đằng giờ phút này cũng không có thời gian nghĩ ngợi nhiều, chỉ còn chăm chú nhìn vào vô số linh hồn anh linh Hoang Thổ trên thuyền, trong im lặng cảnh giác xung quanh.
Với sự chấn nhiếp của Hạc Trọc, sau đó không còn quái vật nào dám cản đường, đò ngang thông suốt không chút trở ngại, lao thẳng về bờ đối diện.
Mắt thấy bờ đối diện sông đã ở ngay trước mắt, Vương Đằng lập tức không khỏi âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần qua sông, lên bờ, đại kế phục sinh lần này coi như đã cơ bản thành công, đến lúc đó lực lượng to lớn của bí trận Tiên Linh Phục Sinh sẽ dẫn dắt họ triệt để trở về!
Bản chỉnh sửa này là thành quả lao động của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.